101 Trong xe ngựa trên đường về Tây phủ, Đậu Chiêu có hơi trầm mặc. Tố Tâm và Tố Lan đều đã về châu Thực Định làm giỗ đầu cho phụ thân nên đi cùng nàng là Cam Lộ, một tiểu cô nương khá hoạt bát.
102 Đậu Chiêu gọi Tống Viêm đến giúp, lại còn không nể mặt ai thế này, Kỷ Vịnh và Hà Dục đều trơ mắt nhìn. “Sao? Không được à?” Đậu Chiêu coi như không thấy phản ứng của họ, thong thả nói, “Viết hộ thì tìm ai chẳng được.
103 Đậu Chiêu hơi ngượng: “Tôi ngày càng hay nghi ngờ mất rồi. ”Trần Khúc Thủy không đồng ý mà khen ngợi nàng: “Không phải tiểu thư hay nghi ngờ, là vì chúng ta hiện nay chỉ như một dây leo sống dựa vào cái cây Đậu gia.
104 Ý của Trần Khúc Thủy là Hà Dục thích Đậu Chiêu nên bắt cha mẹ cầu thân ình. Đậu Chiêu chợt thấy đầu to ra như cái đấu. Mình và Hà Dục chẳng qua là gặp gỡ vài lần, sao tự nhiên hắn lại nhất quyết đòi lấy mình về nhỉ?Nàng nói với Trần Khúc Thủy: “Tiên sinh nhìn nhận chuyện này thế nào?”Trần Khúc Thủy do dự một lát rồi nói đắn đo: “Theo tôi, Hà gia tuy hiển hách nhưng nếu chọn phu quân cho tiểu thư thì Hà công tử không phải người thích hợp.
105 Lời nói của Đậu Chiêu khiến cả căn phòng im phăng phắc. Nàng không khỏi khẽ ho khan một tiếng, định khuyên nhủ Kỷ Vịnh thêm mấy câu, ai ngờ nàng còn chưa mở miệng thì đã nghe Kỷ Vịnh xì một tiếng, vừa khinh thường vừa lạnh lùng nói: “Có một số người bản thân chẳng có bản lĩnh gì nhưng lại luôn trách người khác không khách khí với hắn, ta khinh nhất là loại người như thế!” Tuy rằng ngữ khí không quá mạnh mẽ nhưng vẫn rất chanh chua.
106 Đậu Chiêu nghe được tin Hà gia nhờ Thái Bật giúp Đậu gia đến phủ Tế Ninh hầu lấy tín vật đính ước của nàng thì vô cùng kinh ngạc. Theo lý thuyết, chuyện đến nước này, Hà gia dù không muốn buông tay thì cũng nên giữ im lặng mới đúng, vì sao lại chịu mạo hiểm danh dự mà giúp Đậu gia ra mặt? Bọn họ là vì mình hay vì Đậu Thế Xu? Hoặc là, Hà Văn Đạo và Đậu Thế Xu đã có giao ước gì đó, cần cuộc hôn nhân này để che giấu? Dù sao ở kiếp trước, Đậu Thế Xu cũng là nhờ có Hà Văn Đạo ủng hộ nên mới tiến được vào Nội các.
107 Lúc phu nhân Viên thị của Cảnh Quốc công sinh trưởng tử Trương Nguyên Minh thì suýt nữa chết vì khó sinh, Trương Nguyên Minh trời sinh tính tình chất phác, lớn lên lại vừa béo vừa ngốc, Viên phu nhân nhìn thôi cũng đã thấy phiền lòng, lại càng thích con thứ là Trương Kế Minh và con út Trương Tục Minh cho nên Trương Nguyên Minh đã hơn 26 tuổi nhưng phủ Cảnh Quốc công vẫn chưa lập thế tử, đây không chỉ khiến Ngụy Đình Trân bất an mà còn khiến Trương Kế Minh và Trương Tục Minh cũng rất bất an.
108 Tế Ninh hầu nghe xong mặt đỏ bừng, ngoài mạnh trong yếu mà bao biện: “Nhìn dáng vẻ Trần tiên sinh cũng là người đọc sách, sao có thể nghe gió thì hiểu là bão được? Mấy năm trước chẳng qua bọn trẻ đều còn nhỏ, nhà chúng tôi lại chỉ có Du Nhi là độc đinh, đừng nói là đi Thực Định mà đi Tây Sơn mẫu thân nó cũng vẫn còn lo lắng, cho nên không cho ra ngoài.
109 Kỷ Vịnh nhìn xe ngựa đang dần đi xa khuất, sắc mặt âm trầm. Tử Thượng thì thấy bồn chồn. Công tử lớn như vậy nhưng chưa bao giờ bị người coi nhẹ như thế, cũng chẳng biết sẽ dùng cách gì để xử vị Trần tiên sinh này đây?Nhưng mà, vị Trần tiên sinh này hình như là người của Đậu gia Tứ tiểu thư.
110 Hà Dục sửa sang lại áo lụa màu bạc thêu lá trúc rồi mới xuống xe ngựa. Ngẩng đầu nhìn biển gỗ đen sơn son thiếp vàng ba chữ “Túy Tiên lâu”, góc phải có một con dấu nho nhỏ khắc bốn chữ Lệ “Thanh Khê Lão Nhân”, đó là biệt hiệu của nguyên viện trưởng viện Hàn Lâm – học sĩ Lâm Quan Lan.
111 Lời Đậu Chiêu nói mơ mơ hồ hồ, Trần Khúc Thủy không đoán được nàng có dụng ý gì. Lòng tự trọng lại không cho phép ông chưa nghĩ kĩ đã hỏi nàng. Thế là vấn đề này được bỏ qua.
112 Tin tức hai nhà Đậu, Ngụy trao đổi canh thiếp truyền ra. Thực Định đổ mưa rất lớn. Giọt mưa to như hạt đậu, ào ào trút xuống, mau chóng làm cho huyện Thực Định trở thành một đầm nước.
113 Điền trang của Đậu gia có vị trí rất đẹp. Phía đông có con sông nhỏ chảy dài từ bắc xuống nam; phía Tây là khu vực đồng ruộng thấp hơn điền trang một chút, khi hạn hán có thể dẫn nước vào ruộng, nếu úng lụt như hiện nay thì đào kênh mương ở hướng nam, nước sẽ theo hướng đó chảy về phía điền trang Lang gia.
114 Đậu Chiêu biết rõ Tống Mặc. Tống Mặc lúc này tuy còn ít tuổi, vóc dáng diện mạo cũng rất trẻ và thuần phác nhưng chỉ nhìn qua là nàng nhận ra ngay. Khi ấy, Tống Mặc đã “nổi danh” khắp kinh thành, dù nàng đã đứng vững ở phủ Tế Ninh hầu nhưng lúc Thỏa Nương ốm chết, không hiểu sao nàng nhất định không để ai biết, chỉ dẫn theo đứa con gái năm tuổi âm thầm quay về Thực Định chịu tang.
115 Đậu Chiêu nghe vậy, sắc mặt dần trở nên tái nhợt lại. Trần Khúc Thủy cười khổ. Bỏ thành mà chạy, nhu nhược không để ý đến sống chết của lê dân! Tội nhân!Bất luận ai biết đến quá khứ của ông hẳn cũng sẽ cười nhạt!Trần Khúc Thủy không khỏi cúi đầu, lẩm bẩm: “Tiểu thư, tôi tuổi cũng đã lớn, mỗi lần trái gió trở trời xương khớp đều bị đau nhức, chỉ sợ không thể tiếp tục theo hầu tiểu thư, chờ qua trận mưa này, tôi sẽ quay về Thực Định…”Trong phòng im ắng không một tiếng động, Đậu Chiêu không mở lời giữ lại cũng không biết thời biết thế bảo ông rời đi, yên tĩnh một cách nặng nề khiến cho tiếng mưa rơi bên ngoài càng trở nên rõ ràng, căn phòng càng thêm tĩnh lặng.
116 Sáng sớm, mưa vẫn rơi không dứt Đậu Chiêu và Trần Khúc Thủy ngồi trước bàn sơn đen chạm ngà voi ăn sáng. Cải thìa xanh mượt, trứng gà vàng óng, còn có một đĩa dưa chuột bao tử, một đĩa cá khô hấp, một đĩa nấm xào, một món thập cẩm, hai bát cháo gạo tẻ, bánh bao chay, bánh bao thịt nóng hổi, bánh nướng đầy một giỏ trúc, bàn đầy đồ ăn.
117 Trần Khúc Thủy thấy Nghiêm Triều Khanh đi đến thì lòng rất thất vọng. Nhưng ông vẫn cố nén, mỉm cười thật hữu hảo, cung kính hành lễ với Nghiêm Triều Khanh.
118 Nữ tử trước mắt chẳng qua chỉ khoảng 14, 15 tuổi, làn da như tuyết, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần, đôi mày dài đến tóc mai khiến người ta chú ý. Áo xanh lá cây đơn giản trông trầm ổn, phóng khoáng, cành hoa màu vàng xanh viền áo lộ ra mấy phần hoạt bát, tóc đen nhánh búi đơn giản, tai đeo khuyên tai bằng bạc khắc hình hoa ngọc lan nạm trân châu hồng nhạt, khéo léo mà tinh xảo.
119 Đậu Chiêu nhìn Tống Mặc khi nãy còn giận đến phát run nhưng chỉ trong nháy mắt đã khống chế được cảm xúc bản thân, trong lòng đủ loại cảm giác pha tạp, cảm giác cụ thể là gì thì lại không nói nên lời.
120 Đậu Chiêu mỉm cười, sự tự tin toát ra từ đầu mày khóe mắt khiến nàng như tỏa ánh hào quang chói lọi. “Lúc ta đọc sách, cảm thấy các vị Hoàng thượng sợ nhất là đại tướng quân nắm binh quyền quá lớn.