161 Anh mở vòi nước, tình cảnh y hệt như lần trước, cô lắc đầu: "Anh. . . Tư Viễn, em hơi mệt, tắm qua một lúc là được!""Được thôi!" Anh tiện tay tắt nước ở bồn đi.
162 Mục Tư Viễn hiểu ông Trịnh có lời muốn nói với anh!"Chú Trịnh. " Anh cúi thấp người. "Chú muốn nói gì với cháu?"Ông Trịnh bình tĩnh nhìn anh, hít thở trở nên gấp gáp và gian nan.
163 "Cô Trịnh!"Thân Văn Hạo trịnh trọng nói: "Có lẽ giờ chưa phải thời điểm để nói chuyện này, nhưng nếu bây giờ không nói thì sẽ phải chờ đến hai năm sau.
164 "Em còn nhìn gì nữa?"Mục Tư Viễn xoay vai cô đi, không để cô nhìn theo hướng Thân Văn Hạo. Cố Bảo Bảo lấy lại tinh thần, né khỏi ngực anh. "Anh đến rồi à.
165 Mục Tư Viễn càng khẳng định suy đoán trong lòng. Khi anh nhận được tin nói rằng sau khi Thân Văn Hạo tiếp nhận bồi thường toàn bộ cho Hằng Mỹ thì cũng chuyển 10 triệu vốn mà anh rót vào sang sổ tiết kiệm của mình, anh liền ngờ đến hôn lễ này không có cao thượng và đơn giản như bên ngoài tưởng tượng.
166 Cố Bảo Bảo ngồi trước bàn trang điểm. Cô mở hộp trang sức, lấy viên kim cương ra. Cô vẫn còn nhớ cái giá của nó khi được đấu giá là - ba tỷ --!Nếu cô đem bán nó đi.
167 Cố Bảo Bảo quá sợ hãi. "Anh là. . . " Cô đã đoán ra được, nhưng thật khó mà tin nổi. Người đến vội vội vàng vàng trả lời: "Mục phu nhân, tôi là quản gia của nhà họ Trịnh đây, cô đã gặp tôi.
168 Cố Bảo Bảo lập tức nhanh chóng leo lên du thuyền. "Em đi với anh!"Cô nắm chắc lấy tay vịn, tỏ ý không cho phép anh không đồng ý. Tuy nhiên cô thật sự không biết rằng Mục Tư Viễn hiểu rõ tâm tư của cô.
169 Cố Bảo Bảo nhìn cô ấy, cúi xuống lại ngẩng lên, răng cắn vào môi, cô có nên nói không?Cô thật sự rất muốn tìm ai đó để chia sẻ, mà Tuế Tuế là người bạn duy nhất cô có thể tâm sự.
170 "Bảo Bảo!"Anh bước đến, "Vẫn còn sớm sao em không ngủ thêm một lúc nữa?"Cố Bảo Bảo xoa đôi mắt mỏi mệt, tủi thân nói: "Em dậy mà không thấy anh trên giường.
171 Có phải cô ta quá ngây thơ không?Một người đàn ông không yêu cô ta đột nhiên có một ngày lại cầu hôn cô ta, cô ta cũng có thể tin là thật. Trong một thời gian dài, cô ta đã tưởng mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này!Hiện tại thì thời gian hạnh phúc ấy lại trở thành trò cười mỉa mai cô ta!Cô ta biết, cô ta đã phát hiện ra!Trước khi kết hôn, cô ta đã thấy anh có nhiều điểm bất thường.
172 Rốt cuộc đã nghe được tiếng xe. Cố Bảo Bảo mở bừng mắt mới phát hiện mình lại ngủ quên trên bậc thang. Nhìn một lúc cô mới hiểu đây không phải là giấc mơ mà đích thật là cô đã ngủ quên trong lúc chờ.
173 Cố Bảo Bảo cười: "Chủ nhiệm, cô có thể nói cho tôi biết tình hình hiện tại của cô Trịnh được không?"Thư ký chủ nhiệm cũng không ngờ cô lại quan tâm chuyện đó.
174 "Bảo Bảo, lần sau đừng như vậy. " Anh dịu dàng nói: "Anh đã rất lo. "Cô cười áy náy, đặt bát sang một bên, nghiêng đầu nhìn anh: "Anh Tư Viễn, không phải em.
175 Cách ngày sinh còn tám ngày, Mục Tư Viễn sắp xếp cho cô vào phòng chờ sinh. Người lớn hai bên đều đến. Mục Phong Minh nghe thấy còn tám ngày, không khỏi quở trách anh: "Tư Viễn, còn có mấy ngày, Bảo Bảo ở đây chẳng phải sẽ buồn chán lắm sao?"Cố Bảo Bảo rất lo lắng, tưởng anh lại lớn tiếng với chú Mục, nhưng anh chỉ "vâng" đáp lại: "Con ở đây với cô ấy.
176 Sáu năm trước"Thư ký Cố, Mục Tổng có ở đây không?"Đây là lần thứ ba giám đốc dự án gọi điện lên. Cố Bảo Bảo bỏ hộp phấn nén xuống: "Giám đốc Mạnh, tôi cũng đang rất muốn biết tổng giám đốc ở đâu!"Nghe thế, đầu kia phát ra tiếng tấm tắc: "Cô là thư ký mà lại không biết vị trí của tổng giám đốc, không bằng đến chỗ tôi, tôi không ngại ngày ngày dẫn theo một cái bình hoa ra ngoài bàn chuyện làm ăn.
177 Sáu năm trước (2)Thân hình cao lớn của anh không thể nghi ngờ lại một sự áp bức, cô dịch về sau, miễn cưỡng lên tiếng: "Em. . . em muốn. . . "Nói đến đây cô lại khẩn trương.
178 Chương 180Anh có rất nhiều bí mật nhỏTỉnh lại, Cố Bảo Bảo chỉ thấy cả người đau nhức, xương cốt như bị gì đó nghiền qua. Cô thử đứng dậy mới phát hiện mình không còn hơi sức.
179 Chương 181
Khúc mắc
"Anh. . . Anh nói gì!"
Cô kinh ngạc nhìn anh chăm chú, đôi má dần ửng hồng e thẹn. Ánh mắt hốt hoảng, cô không dám nhìn anh nữa.
180 Chương 182
Bữa tiệc có thuốc xổ
Anh ta không cho người khác tới gần, chẳng lẽ Mục Sơ Hàn ăn chay mà lớn?!
Cô ấy ép mình bước lên, trợn mắt nhìn người đàn ông ấy: "Anh còn nói đạo lý không hả, chỗ này rõ ràng tôi thấy trước!"
Người đàn ông lạnh lùng liếc xéo cô ấy, khóe môi cong lên: "Sao hả? Lái xe không bằng người khác, giờ muốn cãi nhau?"
Nghe vậy, Cố Bảo Bảo sửng sốt.
Thể loại: Nữ Cường, Ngôn Tình, Dị Giới, Trọng Sinh
Số chương: 26