141 Nghe thế, Trịnh Tâm Du chậm rãi ngoảnh lại, ngạo nghễ nhìn cô rồi nhếch môi cười. Ý đó như là, cô cứ việc đi nói cho Tư Viễn biết, tôi chẳng sợ đâu!Đúng lúc này Mục Tư Viễn đã nói chuyện xong đi ra.
142 "Mẹ, tốc độ nước sông chảy là 20m/phút, tốc độ của chú khỉ con là 18m/phút, nhưng qua mỗi tiếng nó lại nhanh thêm 0. 5m, vậy chú khỉ con có thể vượt qua tốc độ nước sông chảy không?"Hoan Hoan vừa đưa ra câu hỏi, Cố Bảo Bảo không chút nghĩ ngợi trả lời ngay.
143 Mặt cô đỏ hồng nhưng tay thì ôm chặt eo anh. "Anh Tư Viễn. " Đôi mắt xấu hổ nhìn anh, giọng cô thì thào hỏi: "Chúng ta như vậy. . . có phải. . . lại muốn có.
144 Có chuyện gì vậy?Sao cát lại rơi vào đầu mẹ Sơ Hàn?Cố Bảo Bảo ra ngoài xem liền thấy bên cạnh cửa có một cái thang cùng cái túi ny lon đựng cát còn đang trẻo ở trên cửa!"Nhạc Nhạc!"Cố Bảo Bảo kinh hãi chạy đến ôm lấy bé.
145 Cố Bảo Bảo càng không biết nên nói gì. Không nói trước Tư Viễn có nghe theo lời cô không, nếu lần này cô khuyên anh ngày mai về nhà ăn cơm thì chẳng khác nào đáp ứng sẽ dọn về đó sau khi kết hôn ư?Nghĩ đến việc buổi sáng Hoan Hoan khóc kể lại với cô, cô thật sự không muốn đáp ứng.
146 Bảo an đứng ở cửa thấy vậy cũng không khỏi lè lưỡi, vội chạy vào bên trong. Hắn chạy qua hành lang dài, cuối cùng tìm được người muốn tìm trong một phòng trống.
147 "Sơ Hàn và cô Trịnh làm sao vậy?" Cố Bảo Bảo xoa mắt hỏi, vừa rồi cô nghe không rõ. "Bọn họ uống say ở quán bar. "Sơ Hàn trước giờ chưa từng để người nhà họ Mục bớt lo, xảy ra chuyện anh cũng không bất ngờ.
148 Dọc đường không ai nói gì cả. Thân Văn Hạo không có lời nào để nói, còn Trịnh Tâm Du vốn có rất nhiều điều muốn nói nhưng thứ nhất cô ta không có đầu đề, thứ hai anh không mở miệng, cô ta cũng không dám nói.
149 Cô đương nhiên biết người phụ nữ kia là Trịnh Tâm Du, "bạn gái" cũ của Mục Tư Viễn. Cô chỉ không ngờ Trịnh Tâm Du đã có ý nghĩ "đại nghĩa diệt thân" mà sao lại để Mục Sơ Hàn đi báo cảnh sát? Liên tưởng đến việc tối mai chính là tiệc đính hôn của Mục Tư Viễn và Cố Bảo Bảo, cô tự hỏi, trong lòng đã có chủ kiến.
150 Cố Bảo Bảo cười gập cả người. Té ra Hoan Hoan của cô đã biết xấu hổ rồi đó!Cô gái tên Tuế Tuế kia ngơ ngác nhìn chúng chạy đi, đột nhiên ôm ngực. "Em làm sao thế?"Tuế Tuế nhìn cô.
151 Vậy thì phóng viên do ai gọi đến?Mục Tư Viễn định lấy điện thoại ra gọi cho người điều tra thì Mục Phong Minh nhìn đồng hồ rồi giục: "Đừng để ý đến nữa, dù sao bọn họ cũng không vào được đây.
152 "Có chuyện gì vậy?" Thân Văn Hạo phát hiện ra điều không bình thường nên lặng lẽ đi tới. "Không có gì đâu!"Cố Bảo Bảo vừa cười vừa nói: "Chỉ là có chút hiểu lầm thôi! Chúng ta quay lại phòng tiệc đi.
153 Vừa tới lối vào thì lại thấy Mục Sơ Hàn đi đến. Cô ta từ từ đến bên cạnh Cố Bảo Bảo, lạnh lùng nói: "Cô còn ở đây chờ gì nữa? Không sợ đánh mất mặt mũi nhà họ Mục chúng tôi à!""Cô Mục, cô đang nói gì thế hả!"Tuế Tuế buồn cười nhìn cô ta.
154 "Đừng khóc!" Anh cúi xuống nếm giọt nước mắt của cô. Ôm lấy cô thật chặt, anh dịu dàng nói: "Trước đây anh rất muốn lấy Tâm Du. Anh luôn cho rằng cô ấy là một chọn lựa thích hợp để lấy làm vợ.
155 "Có phải em lại làm chuyện xấu gì rồi không?" Mục Tư Viễn kéo cô sang bên cạnh mình nói: "Đừng khóc, có gì thì em nói đi!"Mục Sơ Hàn gật đầu, cô quyết định sẽ nói ra.
156 Tuế Tuế nhìn bọn họ là lạ. Thân Văn Hạo kia không phải nói thích chị Bảo Bảo sao? Giờ lại ở cùng người phụ nữ xấu xa Trịnh Tâm Du này thì có gì tốt? Nhưng chuyện chẳng liên quan đến mình nên cô ấy liền bỏ ra ngoài.
157 Khi còn ở Mỹ?Nhạc Nhạc chu môi, vì sao ba lại muốn biết?Bé thật sự cũng không nhớ nhiều. Nhưng thấy ba rất muốn nghe nên bé sẽ nói. "Ba nghe kỹ nhé!" Bé đem những gì học được nói ra.
158 Xe chưa dừng hẳn mà Cố Bảo Bảo đã bỏ lại tiền rồi đẩy cửa xe nhảy xuống. Cô bước vội vã đến cây cầu, quả nhiên trông thấy Mục Sơ Hàn. Cô ấy ngồi trên lan can, đôi vai run rẩy mang theo vẻ yếu đuối trước giờ chưa từng có.
159 Thân Văn Hạo coi như không nghe thấy câu nói đó. Anh nâng ly lên: "Cám ơn em, Sơ Hàn. Anh cũng hy vọng có thể nhận được lời chúc phúc của em. " rồi uống cạn.
160 "Sao anh lại kéo em?" Cố Bảo Bảo bị anh kéo đi, giùng giằng nói: "Sắp ăn cơm rồi, em phải vào bếp giúp. . . ưm. . . "Những câu còn sót lại đều bị môi anh lấp đầy, cái lưỡi bá đạo xộc vào quấy nhiễu khiến cô hít thở khó khăn.