121 "Được rồi, được rồi, mọi người đừng có khóc nữa. "Mẹ Cố lau nước mắt. "Đây là chuyện vui mà! Ba nó, ông nói có đúng không?"Ba Cố ngây ngốc gật đầu. "Đúng, nên vui, nên vui.
122 Cố Bảo Bảo gật đầu. Điều đó với anh, với cô, với A Diệp sẽ là tốt nhất. Cô ngẩng lên, vừa sờ tìm sợi dây chuyền trên cổ vừa nói: "Sợi dây chuyền này. .
123 Cô không kịp suy nghĩ nhiều, dùng khí lực lớn nhất giãy dụa kéo miếng vải ra. Sau đó không chút khách khí cắn vào tay anh. Cô đã rất gắng sức, thậm chí nếm được mùi tanh nhưng cánh tay anh vẫn không buông chút nào.
124 Không thể do dự nữa!Nếu chờ anh dậy thì ngay cả cơ hội để chạy cô cũng không có!Vì vậy cô nhẹ nhàng kéo cửa sổ, tay nắm vào bệ, chuẩn bị "nhảy". . . "Muốn ra ngoài à, rất dễ!" Đột nhiên anh lên tiếng.
125 Hoan Hoan! Nhạc Nhạc!Hiển nhiên chúng cũng thấy cô. "Mẹ!" Hoan Hoan vui mừng, hai đứa bé chạy lao đến. "Bảo bối!"Cô làm sao cũng không ngờ lại gặp chúng ở đây.
126 Không bao lâu liền nghe được tiếng bác sĩ đi vào phòng ngủ. Hoan Hoan vừa xoa xà bông vừa nói: "Mẹ, ba thật dũng cảm, chảy máu mà ba không sợ chút nào!" Trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra niềm tự hào không gì sánh được.
127 Thế là bé thoát ra khỏi tay Hoan Hoan, chạy đến ôm chặt mẹ. "Nhạc Nhạc, đừng làm rộn. "Mục Tư Viễn kéo bé lại ôm chặt: "Để mẹ đi có được không? Sau này mẹ sẽ tới thăm con mà.
128 Trợ lý của Công Tôn Diệp đẩy cửa phòng làm việc ra đi vào. Công Tôn Diệp ngồi gần cửa sổ, điếu thuốc lá đã cháy hết một nửa. Người trợ lý khẽ thở dài, từ khi cô Cố mất tích ở sân bay hai ngày trước anh ấy đã trở nên như vậy.
129 Mục Tư Viễn nằm mơ. Trong mơ, anh lái xe một mình trên quốc lộ ven biển, giống như không mục đích hoặc như đang tìm kiếm gì đó. Tìm gì vậy? Đến anh cũng không rõ.
130 Mục Phong Minh ra khỏi phòng ngủ thì đã sáu rưỡi tối. "Tiểu thiếu gia còn chưa về à?" Ông hỏi người giúp việc. Người giúp việc gật đầu. "Lão gia, vừa rồi thiếu gia gọi điện tới nói tiểu thiếu gia hôm nay ở chỗ cậu ấy.
131 "Bảo Bảo, em nghe anh nói này!"Anh ôm vai cô, đôi mắt sáng ngời nhìn cô chăm chú: "Chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, em nhất định phải ra nước ngoài tránh một thời gian biết không?"Cô không muốn.
132 [1] mãn hán toàn tịch: tiệc triều đình Hán Thanh. Ý nghĩa: đầy đủ, trọn vẹn. "Thực sự muốn biết?"Anh hỏi rất nghiêm túc, cô ngơ ngác, xem ra thật sự là vì vụ vặn kiện kia.
133 Anh đưa cô về tiệm, giờ này tiệm mỳ đã đóng cửa nhưng tầng hai vẫn sáng đèn. Ba mẹ nhất định đang chờ cô. "Em lên gác đây. "Cô mỉm cười, bỗng bị anh kéo lại: "Không cho anh một nụ hôn chúc ngủ ngon sao?"Anh cúi người chuẩn bị hôn lên môi cô.
134 Ba Cố từ cửa sau đi vòng ra cửa trước, dưới đèn đường, người kia quả nhiên vẫn ngồi trước cửa. Bên cạnh anh còn có cả quà tặng rải rác trên đất. Nghe tiếng bước chân, Mục Tư Viễn ngẩng lên, không ngờ thấy người tới là chú Cố!Anh đứng dậy, gọi một tiếng: "Chú Cố!"Thân hình cao lớn của anh gần như che đi mất ánh sáng trước mặt ông.
135 "Nói gì thế!"Cố Bảo Bảo hờn dỗi. "Ba em và chú Mục đều đang ở dưới, chúng ta mau xuống thôi. "Cô nói xong muốn đẩy anh ra, chỉ tiếc sức mình không bằng anh, vẫn bị anh hôn trộm một cái mới thoát được.
136 Cố Bảo Bảo xấu hổ đỏ mặt, như vậy đâu có giống?Cô đẩy anh. "Bây giờ anh thấy em rồi đấy, anh về đi. "Anh cười, cố ý lỏng tay ra. Cô đờ ra, không ngờ anh thả thật.
137 Sự tức giận của cô cũng không khiến Trịnh Tâm Du kinh sợ mà ngược lại cô ta càng tỏ ra không kiêng nể gì cả. "Cố Bảo Bảo. " Cô ta cười lạnh: "Không phải cô rất lợi hại sao? Cô khiến mọi đàn ông vây quanh cô, lẽ nào cô không đoán được tôi muốn làm gì à?"Nhìn gương mặt xinh đẹp với đôi mắt toát ra ánh sáng như màu máu, Cố Bảo Bảo lắc đầu khó có thể tin: "Cô Trịnh, rốt cuộc tôi đã làm điều gì gây nên hiểu lầm với cô?""Hiểu lầm?"Cô ta lạnh lùng lên tiếng: "Cô tưởng giữa tôi và cô chỉ là hiểu lầm thôi sao?" rồi đi từng bước lại gần.
138 Sáng sớm thức dậy thì mẹ đã chuẩn bị xong một cái va li lớn bảo cô mang đặc sản địa phương cho chú ba. "Bảo Bảo, con cũng cầm cả đồ dùng hàng ngày theo đi.
139 Cô đi phía sau Mục Tư Viễn, thỉnh thoảng lén nhìn anh một cái. Nhưng anh một mực không nói làm cô cũng không biết nên nói gì, luôn thấy bầu không khí hình như là lạ.
140 Thấy anh đi ra từ phòng ngủ cùng nụ cười trên môi, Cố Bảo Bảo đứng dậy. Phần lớn sự khẩn trương của cô chỉ là lo lắng quan hệ giữa anh và ba càng bế tắc hơn.