1 Trong căn phòng xa hoa, ảm đạm ngập tràn mùi thuốc, một ông lão ngồi bên giường, một tay vuốt râu bạc, tay kia thì chẩn mạch cho thiếu nữ nằm trên giường.
2 Diêu phu nhân sai người đưa Nhược Thủy về phòng. Về đến phòng, bà dặn tiểu nha đầu đứng hầu ngoài cửa viện, sai ma ma thân cận đỡ lấy Nhược Thủy, bà cùng bốn nha đầu trong phòng sắp xếp rương hòm.
3 Diêu Nhược Thủy đã suy nghĩ kĩ càng về chuyện trước kia, bất luận thế nào thì bản thân nàng và Thái tử cũng là một đôi hữu duyên vô phận. Người trước kia bây giờđã không thể trở thành phu quân của nàng.
4 Tiết Đại nãi nãi vừa mới dứt lời, Chu phu nhân ngồi bên cạnh liền vừa cười vừa nói: "Cô nương chưa gả sao, à này, khéo vừa hay nhà tôi lại có một người phù hợp.
5 Ở trong phòng, Nhược Thủy đang thu xếp lại mấy rương đồ, mười cái rương này chính là đồ cưới chuẩn bị cho nàng. Vải vóc, y phục, thư họa, còn có cả phấn son và mấy thứ vật dụng khác đều đã được xếp gọn trong rương.
6 Hai vợ chồng họ trò chuyện một lát đã phá tan bầu không khí ngột ngạt, dù gì đêm qua cũng là lần đầu tiên gặp mặt của đôi bên. Tâm sự xong liền gọi hạ nhân vào hầu hai người rời giường.
7 Đến lượt đám nhỏ kính trà, bước lên đầu tiên chính là cậu cả Tiết Đinh, bé trai này mới sáu tuổi nhưng đã có bụng nhỏ tròn ủm. Nhược Thủy quan sát Tiết Đinh, sau lại nhìn Tiết Hạo đứng dưới một chút.
8 Sau khi Nhược Thủy quay về phòng, thay xiêm y thường ngày rồi mới ngồi xuống giường nhỏ cất tiếng hỏi: "Đường ma ma đã về rồi sao?" Vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần, Đường ma ma mang theo vẻ mặt đầy ý cười hành lễ nói: "Có lão nô đây, nãi nãi đã về rồi sao?"Đoạn, Đường ma ma ngước mắt ra hiệu cho Thanh Tố, Thanh Tố tuân mệnh xoay người bước ra cửa vừa hóng gió vừa canh chừng.
9 Dùng cơm xong, Tiết Minh Viễn và Nhược Thủy người trước kẻ sau cùng nhau tản bộ trong vườn hoa. Tiết Minh Viễn suy nghĩ hồi lâu, sau cùng mới lên tiếng: "Ta cứ nghĩ nàng chưa từng nuôi con nên không hiểu tính cách con trẻ, thế mà trái lại, nàng còn hiểu nhiều hơn ta, dạy dỗ rất có phương pháp.
10 Gia chủ của Tiết gia hiện tại chính là Nhị thúc. Năm nay ông ta chừng bốn mươi sáu, bốn mươi bảy tuổi, vóc dáng gầy còm, hoàn toàn trái ngược với Tiết Minh Viễn.
11 Nhược Thủy là cô gái được nuôi dưỡng trong một gia tộc lớn, sao nàng có thể không biết cái gì gọi là thế gia? Đó chính là đặt lợi ích của gia tộc ở vị trí cao nhất, vì gia tộc mà hi sinh lợi ích của bản thân.
12 Sau khi trải qua ba ngày đầu với biết bao nhiêu quy củ của hôn sự, Nhược Thủy đã chính thức trở thành Tiết gia phụ. Trải qua ba ngày ngắn ngủi cùng nhau, hai người họ cũng coi như thân thuộc hơn một chút, bắt đầu có cảm giác như người trong nhà.
13 Sau giờ cơm trưa, món hạnh đào sên đường được đưa đến phòng Nhược Thủy. Lúc này, Nhược Thủy đang trò chuyện với ba đứa nhỏ, vừa hay điểm tâm cũng đã bưng đến nơi.
14 Khi Tiết Uyên đến phòng Nhược Thủy, nàng bèn cười hỏi: "Uyên nhi ở trong phòng đang làm gì?" Tiết Uyên lễ phép đáp: "Dạ, con đang sắp xếp đồ dùng học tập cho ngày mai.
15 Tiết Đinh thấy Nhược Thủy muốn thử mình, mà đứa trẻ nào cũng đều có lòng háo thắng, huống chi Thẩm Mộ Yên vẫn luôn nói này nói kia trước mặt Tiết Đinh, đương nhiên cậu bé cũng muốn khoe khoang một phen, cơ thể nhỏ bé ưỡn lên, đầu gật gù đắc ý nói rằng: "Câu này ý nói chớ nên bàn tán về khuyết điểm của người khác, cũng đừng ỷ vào ưu điểm của mình mà tự cao tự đại.
16 Nhược Thủy không hỏi Hồng Loan mà bảo thẳng nàng ta mang quần áo của Tiết Uyên ra. Trong phòng Tiết Uyên lúc này còn có hai tiểu nha đầu nữa cũng giúp Hồng Loan soạn y phục.
17 "Mạc tiện tam xuân đào dữ lý, quế hoa thành thực hướng thu vinh. " Hoa quế biểu trưng cho sự tốt đẹp, cát tường, tháng ba cũng chính là lúc hoa quế nở rộ.
18 Tiết Minh Viễn nghe vậy bỗng khựng lại, hai vai hơi nhấp nhô một chút, lấy lại được bình tình rồi mới bước về phía xe ngựa nhà mình. Y vừa cười vừa nói với Nhược Thủy: "Xong cả rồi, chúng ta về nhà thôi.
19 Tiểu cô nương nhà họ Thẩm khoác lên nụ cười xinh đẹp, toàn thân lấp lánh ánh kim như sợ rằng kẻ khác không biết nhà cô ta giàu có. Tiểu cô nương nọ đứng bên cạnh Tiết Minh Viễn một tiếng tỷ phu, hai tiếng cũng tỷ phu, Nhược Thủy thấy vậy bèn mỉm cười, chỉ có cô nương nhà họ Diêu mới được phép gọi Tiết Minh Viễn hai tiếng "tỷ phu", muốn trở thành khuê nữ Diêu gia, e là tư cách cô ta còn chưa đủ!Nhược Thủy vừa cười vừa bước đến nắm lấy tay tiểu cô nương kia, nàng nói: "Năm nay muội muội bao nhiêu tuổi? Dung mạo quả là xinh đẹp.
20 Đại cữu ca nhà họ Viên hối hả nói, một câu lại một câu bổn gia muốn gả muội muội vào nhà họ Tiết. Nhược Thủy cảm thấy vị đại cữu ca này đúng là kỳ lạ, cứ mãi đắm chìm trong thế giới của riêng mình, coi nàng là người vô hình.
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Trọng Sinh
Số chương: 112