101 Mẹ Trịnh chỉ hỏi: "Du Nhi, con với Tư Viễn hai đứa. . . "Cô lắc đầu, chặn lại lời mà mẹ Trịnh định nói tiếp, "Con với anh ấy là không thể. Con không có chút cảm giác nào với anh ấy, con không thể lấy anh ấy được.
102 Anh ấy thật sự tặng hoa cho cô. Thì ra anh còn nhớ được loài hoa mà cô thích nhất. Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên nhận được hoa do anh tặng. Tâm tình cô lúc này hệt như cái đêm mà giao bản thân cho anh.
103 Mới sáng ra Hoan Hoan đã dậy rất sớm để luyện tiếng Anh, lúc về vẫn thấy mẹ và Nhạc Nhạc còn ngủ say!Bé vui vẻ bò lên giường, bóp mũi của mẹ. "Ừm. . .
104 Hôm nay chú Mục lại không có ở nhà. Cố Bảo Bảo hết giờ làm lại tới, làm ra những món mà Hoan Hoan Nhạc Nhạc thích ăn nhất, cũng làm. . . Món anh thích nhất.
105 Sáng sớm hôm nay cô đã đi làm tóc, mặc lên người chiếc váy xinh đẹp nhất của mình. Trước kia cô cũng hay trang diện cho bản thân nên muốn mình trở nên nổi bật xinh đẹp trên sàn nhảy cũng không phải việc gì khó.
106 Trái tim anh như bị xé tan ra từng mảnh, mở to mắt hét lên: "Trịnh Tâm Du, cô đáng chết!"Nói xong, anh cũng nhảy xuống, biến mất trước mắt Trịnh Tâm Du.
107 Lạnh quá. Lạnh quá. Cảm giác lạnh buốt từ bốn phía ập tới, cô sắp không chịu nổi nữa rồi. Rồi cánh tay đụng vào gì đó, lực đẩy cực mạnh thiếu chút nữa làm cô ngất.
108 Cảm giác mình ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại thì trời đã tối. Cô ngồi dậy, nhìn thấy mẹ đẩy cửa phòng đi vào. "Mẹ. " Mẹ Cố gật đầu, ngồi xuống mép giường, "Cảm giác đỡ hơn chứ? Đầu còn thấy choáng váng không?"Cố Bảo Bảo le lưỡi, "Không sao rồi mẹ, chỉ có vết thương ở cánh tay có hơi đau.
109 Lẽ nào anh chính là cái người tùy tùy tiện tiện trong lòng ba Cố? !Mục Tư Viễn giận tím mặt, đi thẳng ra ngoài tiệm mỳ. "Ông nói cái gì đó!"Mẹ Cố đẩy ba Cố trách cứ: "Sao ông lại nói với cậu ấy những lời đó? Ông biết trong lòng cậu ấy muốn cái gì? Cậu ấy có ý đó với Bảo Bảo sao? Ông nói bậy bạ gì thế không biết!"Ba Cố lớn tiếng: "Cậu ta không có ý đó với Bảo Bảo, thế những chuyện kia là thế nào, cậu ta coi Bảo Bảo của chúng ta là gì hả?"Nói xong, ba Cố tức giận đi lên gác.
110 "Có người rồi!" Từ bên trong cánh cửa truyền đến âm thanh ồm ồm. Nhạc Nhạc lại càng hoảng sợ, Hoan Hoan cũng không để ý mà tiếp tục gõ. "Ai đó? Không nghe thấy là có người rồi hả?"Thanh âm kia có vẻ mất kiên nhẫn, sau khi tiếng xả nước vang lên thì cánh cửa bị đẩy ra.
111 "Hai thằng nhóc ngủ rồi à?" Ba Cố đi tới hỏi khẽ. Cố Bảo Bảo gật đầu, ông liền nói: "Vậy con xuống nhà uống thuốc đi. "Hai người cùng xuống dưới, cô lại không thấy mẹ đâu.
112 Thư ký chủ nhiệm tiếp tục mếu máo, "Mục tổng, anh hỏi vấn đề riêng hay việc chung?"Mục Tư Viễn cáu kỉnh bứt tóc, "Nói thẳng!"Cô không nhịn được cười, "Tất nhiên là cảm thấy tôi tốt, dịu dàng, bỏ lỡ sẽ phải hối hận cả đời nên mới cầu hôn với tôi.
113 Thấy Nhạc Nhạc gật đầu, Cố Bảo Bảo như có được sự cổ vũ lớn lao, cầm lấy đồng xu. "Nhạc Nhạc xem này, lần đầu tiên. "Cô tung đồng xu lên, đồng xu xoay tròn trên không rồi rơi xuống tay, cô lập tức úp tay kia lại, không dám nhìn.
114 -- Ra ngoài từ chiều với Công Tôn Diệp --Từng từ như quả đấm đánh thật mạnh vào tai, anh ngơ ngác, hai tay vô lực thõng xuống, chiếc nhẫn rơi xuống trong màn mưa.
115 Hoan Hoan bừng tỉnh khỏi giấc mộng, trong mắt hiện ra sự hoảng sợ. Vừa rồi bé nằm mơ thấy mẹ bị thương, còn thấy Nhạc Nhạc khóc rất thương tâm!Nhạc Nhạc!Bé rùng mình, ngồi dậy mở đèn, trên giường chỉ có một mình bé!Tối qua về nhà, ông nội nói mẹ với Nhạc Nhạc đi ra ngoài chưa về.
116 Cố Bảo Bảo thì thào trong miệng: "A Diệp. . . "Anh ấy sao lại ở đây?Cổ Tín Dương cũng cảm thấy kỳ quái, "Thế nào, không phải Mục Tư Viễn tới ư?"Anh ta một tay túm tóc Cố Bảo Bảo, tay kia cầm con dao chỉ vào thái dương cô, bước tiến lên, quát Công Tôn Diệp: "Cút ngay!"Công Tôn Diệp nhìn anh ta chằm chằm, "Anh đừng giãy dụa nữa, cảnh sát đã tới rồi, cánh cửa anh khóa sẽ lập tức bị mở ra ngay, anh không còn đường trốn nữa đâu!"Nghe vậy, Cố Bảo Bảo có chút nóng nảy, "Cổ Tín Dương, anh mau chạy đi, cảnh sát tới rồi thì không chạy được nữa đâu!""Cô im ngay!"Cổ Tín Dương quay ra nhìn cô, "Cô nghĩ cô nói vậy là tôi sẽ thả cô sao?"Tuy là thế nhưng anh ta lại nhìn ra được sự lo lắng không hề giả bộ trong mắt cô.
117 Khi anh đến nơi thì phát hiện lối đi thông với nhà kho đã bị khóa, đang lúc sốt ruột thì thấy Mục Tư Viễn cũng chạy tới. Mục Tư Viễn tương đối quen thuộc với chỗ này, suy tính cũng chu đáo hơn, còn mang cả dây thừng.
118 Trong mộng tỉnh lại ngủ, ngủ rồi lại tỉnh, luôn tưởng cửa bị mở ra, cô mở mắt, vẫn chỉ là căn phòng yên tĩnh. Không ai đến, anh còn chưa đến. Cô nhìn lên đồng hồ, đã mười hai giờ trưa, anh còn có thể tới chứ?"Bảo Bảo!"Cô nặng nề đáp lại, là mẹ tới.
119 Trịnh Tâm Du vào phòng, Mục Tư Viễn vẫn còn mê man nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch. Cô ta lại gần, đặt tay lên trán anh rồi lại rụt về. Thật nóng quá!Cửa phòng bị đẩy ra, Mục Phong Minh đi vào.
120 "Bảo Bảo!"Anh bao phủ bàn tay cô trong bàn tay ấm áp của mình, ánh mắt dịu dàng mà thâm tình: "Chúng ta quen biết bao năm, trong lòng anh có em bấy nhiêu năm.