161 - Cái này là…Gã da trắng thấy Lâm Vân đánh ngất xỉu hai tên kia thì vội vàng nói. Nghe xong lời của gã, Lâm Vân trở tay xuất một chưởng, khiến cho gã không kịp ú ớ gì cũng ngất xỉu luôn.
162 Hiện tại, Lâm Vân đã mỏi mệt không chịu nổi, lung la lung lay rời khỏi phòng. Mông Văn thì đang đứng ở cửa ra vào. Thấy Lâm Vân xiêu vẹo như muốn đổ, liền đi tới phía trước vịn hắn.
163 - Chuyện ngày hôm qua, cảm ơn anh giúp tôi cho người áp xuống. Tôi đọc tin tức thì mới biết cảnh sát lấy lý do là bang phái nội đấu. Lão đại Hoàng Khiếu và Uông mập trong Lang Bang vì tranh quyền, nên nội đấu tạo thành thương vong lớn.
164 - Ở Yên Kinh, thực lực của Uông mập vẫn là rất lớn. Địa vị của Bang Lang ở vùng Yên Bắc cũng không ai dám xâm phạm. Nếu tôi tới tìm y báo thù thì chỉ như trứng chọi đá.
165
166 - Như vậy sao được, chúng tôi chỉ là trợ giúp Lâm tiên sinh làm việc, sao có thể muốn cổ phần của anh. Mông Văn là người cảm kích Lâm Vân nhất, nên lập tức đưa ra dị nghị.
167 Một cái bóng dài xuất hiện ở hàng cây bên đường, Lâm Tranh rất nhanh đã tới đại lộ Tịnh Tích, tới đại viện của Lâm gia. Nơi này được bảo vệ rất là nghiêm ngặt, cho dù Lâm Tranh lái xe đi vào cũng phải trải qua kiểm tra.
168
169 Chương 160 (1): Kinh hồn ở AmazonKhi trở lại Phần Giang, Hàn Vũ Tích so với trước kia càng thêm sáng sủa. Khi làm việc nói chuyện cũng nhiều hơn. Tuy không có ai biết nàng đã gặp được chuyện gì, nhưng Mỹ Na lại nhìn thấy chiếc vòng kia trên cổ của Hàn Vũ Tích.
170 Mắt thấy buổi du lịch đã gần qua một ngày. Tuy Phương Đình và Ngụy Trung Phát rất muốn ở cùng với hai nàng lâu thêm một chút. Đặc biệt là Phương Đình, y cảm giác hôm nay thu hoạch còn nhiều hơn bốn năm qua rất nhiều.
171 Lâm Vân đáp máy bay hạ cánh xuống thành phố Manaus của Brazil, rồi ở đó mua một ba lô các thứ đồ dùng thiết yếu rồi đeo lên lưng. Đến đêm thì đi theo tuyến đường mà giáo sư Trâu Tiền đã vẽ ra trên bàn đồ.
172
173 Ba ngày sau, khuôn mặt vốn trắng bệch của Hàn Vũ Đình đã có chút huyết sắc. Bởi vì một mực nằm trong ngực của Lâm Vân, nên sinh hoạt hàng ngày của nàng đều do Lâm Vân chăm sóc.
174 Lâm Vân lấy lại tinh thần, nhìn Hàn Vũ Đình đã có chút thần sắc khốn đốn, trong lòng tuy rất muốn nghe chuyện trước đây của Vũ Tích, nhưng biết Hàn Vũ Đình sau khi trúng độc cơ thể còn yếu, nói: - Hôm nay tạm không nói nữa nhé, sau này em kể cho anh nghe cũng được.
175 - Anh rể, con rắn cắn em lần trước có hình dáng giống hệt bức tranh này, lúc đấy em có nhìn thấy nó thoáng qua. Hàn Vũ Đình thấy Lâm Vân cầm hai bức tranh, vội vàng chỉ vào một bức có hình con rắn.
176 Lâm Vân khẳng định, cho dù là con rắn cắn Hàn Vũ Đình cắn mình, mình cũng sẽ không có việc gì, cũng có thể bức nọc độc ra. Nhưng không bị cắn vẫn tốt hơn bị cắn.
177 Lâm Vân nghĩ thầm, bên ngoài còn có rất nhiều dơi, mà trong này đã không còn quá lạnh. Không bằng ở luôn chỗ này giải độc cho Hàn Vũ Đình. Nhưng lại nhìn xung quanh một lúc.
178 Lâm Vân mơ thấy mình nằm trong ngực của Hàn Vũ Tích, nghe Hàn Vũ Tích không ngừng nói muốn mình trở về. Khi tỉnh lại thì phát hiện mình đang nằm trong một cái lều.
179 Chương 169: Rời điHàn Vũ Đình sửng sốt. Trong lòng tự nhủ, anh rể bị làm sao vậy? Anh ấy không phải là loại người có sở thích như vậy cơ mà? Cho dù lúc anh ấy giúp mình làm những chuyện tế nhị kia, anh ấy cũng không chiếm tiện nghi của mình.
180 Chương 170 (1): Bốn ngườiLâm Vân đột nhiên dừng một chút, lại chuyển về hướng khác chạy. Hàn Vũ Đình nằm trong ngực Lâm Vân, cũng biết Lâm Vân đã chuyển hướng.