121
122 Chương 123: Ước hẹn ba nămHàn Vũ Tích nhặt lên tờ giấy kia. Nàng thực sự khống chế không nổi mong muốn biết nội dung trên tờ giấy. Dù đây không phải là ghi cho nàng, nhưng cũng là thứ mà Lâm Vân lưu lại.
123 Thấy trời sắp sáng, Lâm Vân liền xuống xe lửa, đi tới một vùng rừng núi. Phỏng chừng chỗ này đã cách thành phố Phụng Tân vài trăm km. Lâm Vân đi vào trong khu rừng, tìm một dòng suối nhỏ, lau sạch vết bẩn trên người, rồi mặc lên bộ quần áo vừa mới mua kia.
124 Chương 125 (p1): Dã nhânLâm Vân biết con sói xám kia sợ không dám tới gần, hắn liền đá con sói đen trở về rồi quát lớn:- Cút ngay, đừng để ta gặp lại.
125 Chương 125 (p2): Dã nhânNgười nam tử trung niên cầm thanh đao trong tay, nhìn Lâm Vân xoay người rời đi, có chút sững sờ. Bị bầy sói vây quanh một ngày một đêm, thật không ngờ lại an toàn.
126
127 Lâm Vân vừa xoay người, liền phát hiện lại có hai người đang đi tới từ bên trái. Vì không muốn bị những người này phát hiện, nên hắn nhanh chóng di chuyển qua trái.
128 Bởi vì song phương đều đang đi tìm đồng đội, nên không kiêng kị sử dụng bộ đàm để xác định vị trí. Đôi bên đều rất nhanh phát hiện ra đối phương. Tuy có chút kinh ngạc, nhưng bọn họ không có chủ động gây hấn, mà việc của ai người nấy làm.
129 Nghe thấy thanh âm lạnh như băng của Lâm Vân, Đặng Bình và Thái Giang liền minh bạch, người này không phải do cấp trên phái tới. Nếu như là cấp trên phái tới, cũng không dùng khẩu khí như vậy nói chuyện với bọn họ.
130 Đang lúc mọi người khiếp sợ, thì tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lênQuân trưởng Từ nhanh chóng nhấc điện thoại, tất cả mọi người đều nhìn sang quân trưởng Từ.
131 Tần Vô Sơn sững sờ. Ông ta thật không ngờ Lâm Vân đáp ứng dứt khoát như vậy. Nguyên bản còn tưởng rằng Lâm Vân là một vị ẩn thế cao nhân nào đó. Nếu chỉ mời bình thường là không thể mời đến.
132
133 - Ông nói ra suy nghĩ của mình trước đi, tôi muốn nghe xem. Lâm Vân uống một ngụm sữa đậu này, nhìn Tần Vô Sơn nói. - Là như vậy, quốc gia có một tổ chức gọi là Long Ảnh.
134 Lâm Vân nói tới đây, quét mắt nhìn những binh lính đặc công này, tiếp tục nói:- Hiện tại tôi muốn tiến hành đào thải. Tôi chỉ mở một cuộc thi đấu duy nhất để tuyển ba mươi sáu người mà thôi.
135
136
137 Nghe Lâm Vân nói vậy, những lính đặc công tinh anh này đều đỏ bừng khuôn mặt vì tức giận. Người này lại dám dõng dạc như vậy. Muốn một mình đấu ba mươi mấy người bọn họ, mà toàn là tinh anh trong quân đội? Ngoại trừ người của quân khu Tế Nam và quân khu Vân Bắc đều cảm thấy bình thường ra, những người còn lại đều không tin tưởng.
138 Một tháng thời gian trôi qua rất nhanh, mỗi người trong ba mươi sáu người đội viên của Long Ảnh, đều cảm giác được chỉ môt tháng mà thu hoạch được nhiều hơn mấy năm rất nhiều.
139 - Huấn luyện viên Lâm?Tần Vô Sơn cắt đứt suy nghĩ của Lâm Vân. - Ủy viên Tần, tôi có thể xem phòng của ông không?Lâm Vân nhìn Tần Vô Sơn, dò hỏi. - Đâu cần phải gọi là ủy viên Tần.
140 - À, thực sự là có một việc muốn nhờ Lâm lão đệ hỗ trợ. Tuy nhiên hiện tại còn chưa cần, một tháng sau hẵng nói. Sắc mặt của Tần Vô Sơn có chút xấu hổ.