141
142 Chương 139: Đại học Yên KinhHai đội Long Ảnh và Hắc Lang đối kháng, Lâm Vân không có hứng thú đi xem. Nếu ba mươi sáu người đội viên của Long Ảnh này do đích thân mình huấn luyện, mà ngay cả một trăm lính đặc công cũng không thể đánh bại được.
143 - Cậu muốn làm gì?Người bán hàng thấy Lâm Vân vỗ bàn đứng lên, lập tức trừng mắt hỏi. - Cơm này ăn không được, tôi trả lại. Nói xong, Lâm Vân định rời đi.
144
145
146 Chương 142: Đơn thuốc dân gian- Hôm nay lớp chúng ta có thêm một bạn mới, là sinh viên vừa từ Vân Bắc chuyển tới. Mọi người nhiệt liệt hoan nghênh. Lâm Vân, cậu giới thiệu bản thân cho mọi người đi.
147 Giáo sư Cổ lộ vẻ kinh ngạc nhìn Lâm Vân. Nói thật, ông ta cũng biết người bệnh sau khi uống xong thang thuốc này, cũng có có dấu hiệu choáng váng đầu óc.
148 Tuy ba người ở đây đều không muốn tới Lai Vị Lâu ăn cơm bởi vì giá cả ở đó quá cao, nhưng nếu Lâm Vân đã nói vậy, lại từ chối thì thành coi thường hắn.
149 - Các cậu đi trước đi, mình còn có chút việc. Ra quán ăn, Lâm Vân nói với ba người Lưu Chính Văn. - Vậy cậu nên về trường học sớm nhé. Chúng mình đi trước đây.
150 Chương 146: Cần thứ gì đó- Anh đừng hòng…Nghe thấy Lâm Vân nói vậy, lại còn thấy ánh mắt hèn hạ bỉ ổi của Lâm Vân đang nhìn mình, cô gái nãy rùng mình một cái.
151
152 Nam tử trung niên tên Mông Chân rất nhanh lấy ra một cái hộp ngọc nhỏ. Cô gái che mặt nhận lấy cái hộp, mở ra nhìn một chút, rồi để ở trên mặt bàn nói:- Đồ vật mà anh muốn tôi cho anh, anh mang nó rồi đi đi.
153 Mọi người ở đây thấy sau khi Lâm Vân mở chiếc hộp ngọc ra, chỉ cau mày trầm tư. Không ai dám phát ra âm thanh. Uông mập thì vụng trộm nhìn bốn phía, trong đầu đang suy nghĩ như thế nào mới có thể tránh được một kiếp này.
154
155 Chương 150: Anh hùng không cứu mỹ nhân- Lâm Vân, lại đây đi. Lâm Vân nghe phía trước có người gọi mình, thấy là Phương Tường, định nói là sẽ ngồi ở đây.
156 - Thằng nhóc này, cậu lên giúp một tay đi. Cô bé này quả thực rất đáng thương mà. Thằng lông vàng này không ngờ ban ngày ban mặt dám làm như vậy, ài, thói đời bây giờ ah, mình thực ra là già rồi.
157 - Tôi về trước xoay tiền, nhân tiện gọi cha mẹ tôi tới đây, để anh trai tôi tạm ở đây đợi nhé. Từ Nhân nói xong lập tức rời đi. Vào lúc này sự chú ý của mọi người đều dồn hết lên người Lâm Vân, cũng không thèm để ý gì.
158
159 Trông thấy Hứa Sĩ đi vào, Lâm Vân chỉ vào chiếc ghế băng bên cạnh. Hứa Sĩ lặng lẽ ngồi xuống. - Anh đừng nói láo với tôi, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể cho anh biến mất.
160 Lâm Vân vừa định đứng dậy, thì thấy Diệp Điềm hớt hải chạy vào, nhìn thấy Lâm Vân liền lao vào giống như gặp vị cứu tinh vậy. Trông thấy bộ dạng của Diệp Điềm, Lâm Vân giật mình, thầm nghĩ lẽ nào tay Uông mập kia đã chạy rồi sao? Nghĩ lại liền biết không ổn rồi, Mông Văn đã xảy ra chuyện rồi ư? Mông Văn này ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện, bởi vì cô là hi vọng của Lâm Vân.