201 Tốc độ của Lâm Vân cực nhanh, bởi vì trái tim của hắn như bị lửa đốt rừng rực vậy. Hắn khuyên bảo những đội viên Long Ảnh kia, khi gặp chuyện cần phải tỉnh táo, nhưng chính hắn cũng không thể làm được như vậy, nếu chuyện đó có liên quan tới Vũ Tích.
202
203
204 - Cái lão già khốn kiếp kia, lão có tư cách gì mà nhục mạ vợ của ta. Lâm Vân vừa đi tới Hàn gia thì rõ ràng nghe thấy được tiếng nhục mạ Hàn Vũ Tích của y.
205 Vừa đi ra khu nhà của Hàn gia, Ngạn Vi Trung lập tức gọi điện thoại cho bí thư Diệp. Diệp Vũ Phong đang chuẩn bị đi ngủ, thì nghe thấy tiếng điện thoại vang lên.
206 Lúc Lâm Vân đã đi thật xa, người bán hàng tên là chị Quyên kia mới đi tới hỏi:- Tôn Lộ, sao em lại để cho người kia cầm quần áo đi? Số quần áo đó phải hơn một trăm nghìn nguyên đấy.
207 Lâm Vân nhìn chằm chằm vào Thẩm Quân. Nếu không phải Thẩm Quân nói hết câu cuối , thì hắn đã xách Thẩm Quân lên rồi. Thẩm Quân trông thấy ánh mắt lạnh như băng của Lâm Vân, cũng không dám chần chừ, lâp tức nói ra:- Ngày đó khi tan việc, tôi vào trong gara lấy xe.
208 Yên Kinh, khu nhà Lâm gia. - Cậu chắc chắn những việc này là do Lâm Vân làm sao?Lâm Lộ Trọng ngồi ở ghế chính, phía dưới là trợ thủ đắc lực kiêm thư ký của ông ta, Vọng Thư.
209 Yên Kinh, Tần gia. - Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Vì sao ta lại không biết?Một vị lão già tuổi hơn 70 ngồi ở trên một cái ghế có vẻ khá cổ xưa, đang tức giận hỏi.
210 - Thiếu gia suy nghĩ lại mà xem, nếu như một mồi lửa này mà đốt, cho dù thiếu gia có bản lĩnh thông thiên, cũng không có chỗ dung thân ở Hoa quốc này.
211
212 - A, Lâm đại ca, em tới đây được một tiếng rồi, nhưng bảo vệ nhất quyết không cho em vào. Mỹ Na lúc này mới kịp phản ứng, vội vàng trả lời. - Không sao, em đi cùng anh.
213 - Nhưng mà Lâm đại ca, em…Mỹ Na thấy Lâm Vân rõ ràng cho mình làm quản lý, trong lòng có chút lo lắng. Làm quản lý của một công ty đứng đầu như tập đoàn Vân Môn, quả thực là áp lực rất lớn.
214 Khi Lâm Vân từ trụ sở Quân khu đi ra, đã sắp mười giờ tối. Chân của cha Lục Dược đối với y học hiện tại mà nói là một nan đề, nhưng đối với Lâm Vân thì cũng không tính là gì cả.
215 Nếu như là người kia, hôm đó khi mình ở Phụng Tân tổ chức hội diễn, hắn không phải là nghe qua vài câu sao? Lại có ánh mắt giống hệt như vậy, lẽ nào đây chính là người đó?Nghĩ tới đây, Nguyễn Y cũng nhịn không được nữa, lập tức lên xe đuổi theo Lâm Vân.
216 Hắn không có sở thích bênh vực kẻ yếu này, trừ phi hắn cho rằng việc này nên làm, nếu không cho dù Lâm Lộ Trọng tự mình đến cầu hắn, hắn cũng sẽ không đi.
217
218 - Tôi muốn hỏi Lâm Hinh ở đâu? Hoặc cô dẫn tôi đi một chút được không?Lâm Vân thấy Cận Thi Kỳ dường như một chút cũng không nhận ra mình, liền vội vàng nói với Cận Thi Kỳ.
219 Lâm Vân nghe vậy mỉm cười, nhẹ buông tay. Cận Thi Kỳ lập tức ngồi bịch xuống mặt đất. Lâm Hinh vội vàng buông tay Lâm Vân ra, đỡ Cận Thi Kỳ từ dưới đất lên.
220 Lâm Vân trước đó nhìn hai cô gái đùa giỡn với nhau, lại cảm thấy mối thân tình nồng đậm mà Lâm Hinh giành cho hắn, hắn thậm chí cảm giác được Lâm Hinh là vì muốn hắn vui vẻ một chút.
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Đô Thị
Số chương: 38