121 "Dã thú súc sinh, ta không đánh ngươi nữa, mau vào. . . . "Âm thanh ầm ầm như sét đánh vang lên trong huyệt động, hơn nữa huyệt động còn phản xạ khiến âm thanh vang vọng mãi không dứt.
122 Nhạc Mãnh quát lớn, hai tay của hắn dường như điên cuồng kiệt lực chém xuống dưới. Mỗi lần chém xuống trên hư không xuất hiện dấu vết rõ ràng, gần như trong một lần hô hấp hắn đã chém xuống đầu cùng lưng Đặng Thú hơn trăm nhát.
123 "Hừ hừ. . . . . . . . . "Yêu đan của Cuồng bạo hùng vương được Trịnh Hạo Thiên nuốt vào bụng. Yêu đan là một thân tinh hoa của yêu thú, mỗi hỏa yêu đan chứa lực lượng cường đại vô cùng, cỗ lực lượng này vượt xa giới hạn chịu đựng của nhân loại.
124 Cừu Đường Cổ nhãn thần lóe ra nhìn vào trong bảo khố, vẻ kinh hỉ trước kia dần biến thành lo lắng, mơ hồ trên người hắn thậm chí còn phóng ra chút sát khí nhè nhẹ.
125 Bên trong sơn động u tĩnh ngoại trừ tiếng hô hấp của Trịnh Hạo Thiên, còn lại không có bất cứ âm thanh nào. Sau một lát, hỏa diễm nhân ảnh lần thứ hai mở miệng: "Tuyệt học của bản tọa chính là Cực Âm Nội Mị thuật.
126 Mắt gấu hiện lên vẻ khó tin, Trịnh Hạo Thiên rút cuộc hiểu ra hàm ý của ba chứ không gian đại, thì là bên trong cái túi nhỏ này chẳng khác nào một huyệt động.
127 Cừu tiểu thư quét mắt nhìn hắn một vòng, chậm rãi gật đầu: "Ta hiểu. ""Ngươi tin ta?" Trịnh Hạo Thiên ngạc nhiên hỏi. Khi hắn nhìn thấy bộ dạng mình lúc này, đến chính hắn cũng không thể tin được là mình, huống hồ là người khác.
128 Trong thiên hạ nếu nam nữ gặp nhau, nếu muốn tiếp tục quan hệ, vậy trên cơ bản phải có một bên chủ động. Nếu có một bên chủ động vậy bên kia tự nhiên bị động, nếu như bên bị động bỗng nhiên biến thành bị động, vậy bên kia sẽ trở thành bên chủ động.
129 Trong huyệt động, hai cặp mắt to nhỏ nhìn nhau, bầu không khí thoáng chốc trở nên xấu hổ. Cừu tiểu thư dù sao cũng không phải là một phàm phu tục tử, bối rối một thời gian, nàng liền khôi phục lại, kỳ thực trong lòng nàng cũng hiểu, giữa hoàn cảnh này, nếu muốn ra ngoài tuyệt đối không phải chuyện một khắc.
130 Biền Tây thành, bên trong Cừu phủ!Cừu Đường Cổ sắc mặt âm trầm như nước ngồi trên ghế chủ vị phòng khách, ánh mắt hắn như lôi điện nhìn xuống dưới, trên người đầy rẫy một loại khí thế cường đại.
131 Gió xuân thổi tới, đất đai thức giấc, băng tan sông chảy cuồn cuộn, vạn vật sinh sôi. Thời gian như thoi đưa, thoáng qua đã một năm. Trong một năm này, bên trong Biền Tây thành một mảnh yên lặng, tràng phong ba phát sinh một năm trước dường như biến mất, sau đó đều bị mọi người lãng quên.
132 Linh Khí sư chính là chức nghiệp thần bí nhất thiên hạ, cũng là một trong những chức nghiệp cường đại nhất. Bọn họ mới là tồn tại cường đại cao nhất của thế giới này, cho dù là luyện yêu vũ giả trước mặt linh khí sư cũng thua kém vài phần.
133 Trịnh Hạo Thiên nhắm chặt hai mắt, trong đầu hiện lên nội dung thư tịch. Đúng như suy nghĩ của Cừu Hinh Dư, đối với tinh thần thần thông Trịnh Hạo Thiên cực kì bài xích, vung đao tự cưng chính là một cụm từ ám ảnh với hắn, mỗi lần nghĩ đến tu luyện cái kia, hắn không rét mà run.
134 Trịnh Hạo Thiên ngẩn ra, nói thật hắn cũng không tin trong lần đầu thử lại có thể ngưng tu ra khí toàn tràn ngập lực lượng tinh thần này. Thế nhưng, cảm giác kì lạ từ não vực truyền ra khiến hắn biết rõ mình không nằm mơ.
135 Mưa rơi khắp nơi, trên mặt đất tỏa ra từng làn khói nhẹ. Sau một lát, gió mưa cũng ngừng lại, để lại một con đường lầy lội. Trên đường, hơn chục con khoái má tung vó chạy thẳng về phía Đại Lâm thôn.
136 "Chết đi. "Uyển Cường Văn quát lớn một tiếng vọt tới, trong khóe mắt hắn xuất hiện hung quang. Trương Nhạc tuy rằng không lên tiến nhưng vẫn theo sát phía sau hắn, phảng phất như một độc xà ẩn nấp tùy thời tấn công.
137 Trong núi tu luyện không năm tháng, căn bản là không phân biệt được thời gian trôi qua. Nửa năm này, hầu như không chút đọng lại trong kí ức. Trong huyệt động, Cừu Hinh Dư khoanh chân ngồi, từ thân thể nàng không ngừng tỏa ra tia hàn khí nho nhỏ.
138 Cừu Hinh Dư nhìn quanh huyệt động một vòng, nàng nhìn quanh một vòng, nhẹ giọng nói: "Biện pháp ra ngoài chỉ có một, đánh ra. ""Cứ thế đánh ra?" Trịnh Hạo Thiên tức giận nói: "Ta đã thử nhiều lần rồi.
139 rừng núi nhấp nhô, ánh lên màu xanh sẫm, một màu sắc mê người, và từng chiếc lá, có dáng vẻ thật thần bí. Tất thảy sinh vật thế gian này dường như đã có hẹn ước, trong khoảnh khắc này, dưới ánh nắng rực rỡ màu vàng ngọt ngào, cũng reo vang, cũng nhảy múa, cũng biến hóa thành những điểm sáng di động.
140 Gương mặt của Trịnh Hạo Thiên vẫn rất điềm nhiên, trong đầu suy nghĩ rất nhanh. Hắn mỉm cười nói Cha, con vừa mới hoàn tất việc tu luyện công pháp, liền lên đến gặp cha.
Thể loại: Xuyên Không, Võng Du, Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp
Số chương: 50