101 . Mặt trời đã lên chính ngọ, nhiệt độ càng lúc càng nóng lên. Nhưng trong khoảnh khắc khi vị thiếu nữ kia đột nhiên xuất hiện, đôi môi run rẩy mà nói ra, không khí xung quanh không ngờ lại đột ngột xuất hiện một tia hàn ý âm lãnh.
102 . Một tia âm thanh rất nhỏ, gần như chỉ có mấy người đứng thật gần mới có thể nghe được, lặng lẽ vang lên. Mỗi Lâm Bảo Hoa khẽ nhúc nhích, hung quang trong con ngươi thoáng lóe lên.
103 "Cha. . . . ""Thôn trưởng. . . "Mấy tiếng kinh hô đột ngột từ trong đám đông vang lên. Uyển Cường Vũ. Hứa Thành Công nhanh hơn đám người một bước, ôm lấy Uyển nhất Phu đang ngã trên mặt đất lên.
104 . Chiếc rìu nặng nề chém xuống khúc gỗ. Chỉ một rìu giáng xuống, đã đem một khúc lão mộc trăm năm này hoàn toàn chặt đứt. Hai phụ tử Trịnh Thành Liêm phóng tay, bất đầu tạo điêu khắc.
105 . Tiếng vó ngựa vội vã nện xuống mặt đất phảng phất trong nháy mắt đã vọng tới. Tiếp đó dưới ngã rẽ chân núi hiện ra mười con khoái mã, chúng đang phóng đi với một tốc độ điên khùng, giống như bị mất khống chế vậy.
106 . Đôi mắt Trịnh Hạo Thiên lập tức như phát sáng, trên mặt cũng lộ ra một tia kinh hỉ cũng thoải mái như trút được gánh nặng. Hắn ngẩng đầu lên, cất tiếng cười to: "Thì ra là Cừu công tử đại giá quang Lâm.
107 . euNhững tiếng pháo nổ vang dội một lần nửa vang lên. Khi bọn Trịnh Hạo Thiên tiến vào trong Đại Lâm thôn, tất cả mọi người trong thôn đều không đám tin vào mắt mình.
108 . Cừu đại tiểu thư nghiêng tai lắng nghe, một lát sau nàng liền bật cười nói: "Xá đệ quả nhiên muốn vào núi:" Khi nói những lời này, không ngờ trong ngữ khí của nàng lại mang theo vài phần hâm mộ.
109 . Cả rừng cây khắp núi đều bị một cơn gió thổi lay động, tạo thành những con sóng xào xạc liên miên không đứt, giống như một con mèo rừng khổng lồ đang phát uy.
110 . Gió núi mát lạnh dọc theo sơn cốc sâu thẳm thổi tới, mang theo hơi nước và hương cỏ cây, đồng thời cũng mang theo cả những tiếng gào rú điên cuồng từ trong hạp cốc ra.
111 . Khi Tôn Kiều Cảnh bắt đầu đạp bộ thì nội tâm Trịnh Hạo Thiên đã thầm kinh hãiLiệp sư cao giai tuy cường đại, nhưng mà dưới tình huống bị bầy sói vây khốn rất khó phát huy được toàn bộ thực lực, ngược lại người có lực lượng lớn, trong tay cầm binh khí sử dụng chiêu thức quét ngang như Trịnh Hạo Thiên thì có tác dụng lớn hơn.
112 . Đêm tối cuối cùng cũng buông xuống. Trong bóng đêm, một cơn gió mang theo hơi hướng âm trầm quỷ dị và múi máu tanh nồng đậm dần dần khuếch tán ra xung quanh.
113 . Mặt trăng trên bầu trời thoát ẩn thoắt hiện sau đám mây đen, dưới ánh sáng u ám, lúc có lúc không có, trong đám cây cối đột nhiên xuất hiện mấy bóng đen lao ra.
114 . Trên đường lớn, khoái mã lao đi như bay, cát bụi bay mù mịt. . . . Hơn mười người cưỡi ngựa dùng tốc độ nhanh nhất mà lao về phía Biền Tây thành. Trên vẻ mặt bọn họ đều tràn đầy vẻ lo lắng, trong con ngươi cũng không hẹn mà cũng toát ra một tia nóng ruột, vội vã.
115 . Độc lang thấp bé ẩn nắp chờ thời cơ, cuối cùng khi phát hiện ra thời tốt nhất liền vung những cái móng vuốt sắc bén, đen kịt như những cái đinh ra, đâm về phía thân thể Trịnh Hạo Thiên.
116 . Tiếng tru dài thê lương từ trong miệng Đặng Thú phát ra. Hình thể của hắn lúc này vốn đã chẳng khác nào một con hắc lang khổng lồ, lúc này lại phối với hợp tiếng tru trong miệng, lại càng lúc càng giống.
117 . Trong sơn cốc, vô số cự lang chậm rãi tản mát ra bốn phía. Chúng vì cảm nhận thấy một lực lượng nào đó hấp dẫn, nên mới từ bốn phương tám hương tụ tập về nơi này.
118 . "Phù. . . phù. . . . phù. "Hai chân Trịnh Hạo Thiên đã dần dần trở nên tê dại, thậm chí ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu, vì sao mình lại có thể kiên trì được đến tận bây giờ.
119 . Trịnh Hạo Thiên kích động nhìn Nhạc Mãnh, trong lòng hắn cũng vui mừng quá đỗi. Đặng Thú kia gây cho hắn áp lực thực sự quá lớn, hắn lần đầu phải chật vật trước một đối thủ như vậy.
120 Bên trong rừng rậm lóe lên một đạo thân ảnh hắc sắc, lắc lưu vài cái, cuối cùng hắn tới trước một khối thạch bích thật lớn. Đặng Thú đánh giá xung quanh một chút, nhưng không phát hiện bất cứ động tĩnh gì.