101 Diệp Dịch Lỗi nghỉ phép ở công ty, đem toàn bộ chuyện lớn bé quẳng cho Văn Tuấn. Hắn muốn dành nhiều thời gian hơn ở bên cạnh Băng Ngưng cũng tranh thủ cơ hội này nghỉ ngơi một chút.
102 Từ ngày tình cờ gặp Kiều Kiều cùng Lưu Duệ Hàng ở trung tâm thương mại, tâm trạng của Băng Ngưng luôn lo lắng không yên. Cô rất hiểu cá tính của bạn mình.
103 Vừa nghe thấy tiếng nỉ non của cô, Diệp Dịch Lỗi phanh gấp lại. Két_______ Cú phanh đột ngột làm hai người bổ nhào về phía trước. Diệp Dịch Lỗi kinh ngạc xoay mặt nhìn Băng Ngưng.
104 “Mộng Phỉ à, cháu nói thế quá câu nệ rồi. Chỉ là gặp mặt thôi, có gì mà không được. Có điều. . . đôi uyên ương kia đi ra ngoài dạo chơi rồi. Chắc không về sớm được đâu.
105 Tư Đồ Mạch nhìn Điền Mộng Phỉ đang khóc, trong lòng cảm thấy có chút xót xa. Từ nhỏ, cô gái này đã được nâng niu chiều chuộng, nên hẳn không chịu nổi thiệt thòi dù chỉ một chút.
106 "Nhất định!" Tuy trong lòng vẫn còn nghi hoặc, nhưng Băng Ngưng vẫn khẳng định. Cô bất an nhìn Diệp Dịch Lỗi, vì sao lại hỏi như vậy? Nhất định! Đáp án này không nghi ngờ gì làm Diệp Dich Lỗi hoàn toàn mất khống chế.
107 Hai vợ chồng Diệp Thiệu Quân khách khí tiếp chuyện Đường Sâm một lúc rồi nhanh chóng đứng lên. Lâm Thanh Âm vì bận rộn với công việc của công ty, mà Diệp Thiệu Quân lại vì cảm giác quen biết với Đường Sâm mà bất an.
108 Dương Tư Thần vô cùng đau đớn, mồ hôi nhỏ thành giọt. Tuy nhiên, nhìn Băng Ngưng lo lắng sợ hãi cho mình, anh lại cảm thấy thật hạnh phúc. Cô gái này thực ra cũng quan tâm đến anh, trái tim giá lạnh mấy tháng nay đột nhiên được một dòng nước ấm áp chảy qua.
109 "Tôi ở lại!" Băng Ngưng không do dự nói. Dương Tư Thần bị thương vì cứu cô, vì tình hay vì lý cô đều phải ở lại chăm sóc anh. "Cô?" Tư Đồ Mạch nhìn cô.
110 Băng Ngưng ôm mối lo lắng đề phòng chuyện nói dối khó khăn qua một thời gian, Diệp Dịch Lỗi cũng không truy hỏi gì thêm. Thế nhưng, càng thế này, cô càng thấy bất an, hình như không giống cách hắn hành xử.
111 Băng Ngưng ngồi bất động trên sàn nhà. Diệp Dịch Lỗi đã bỏ đi rất lâu nhưng cô vẫn không hiểu có chuyện gì xảy ra. Bọn họ mới trước đó thôi còn rất tốt đẹp, vì sao đột nhiên thay đổi chóng mặt như vậy.
112 Băng Ngưng tỉnh lại sau khi phẫu thuật đã là buổi tối. Nghe y tá nói, phẫu thuật kéo dài hơn bốn tiếng, tình huống khi đó khá nghiêm trọng. Lúc này, thuốc gây mê hết tác dụng, đau đớn đến vặn vẹo cả người bắt đầu hành hạ.
113 Băng Ngưng ngất xỉu trên đường, được một chiếc xe đen đi ngang qua mang đi. "Chủ tịch, chúng ta làm gì bây giờ ạ?" Lái xe hỏi. "Đương nhiên đến bệnh viện.
114 Không nhớ rõ ở bệnh viện bao lâu, mỗi ngày, Băng Ngưng lặng lẽ uống thuốc, tiêm, khám bệnh. Thực nhàm chán. Nhưng không hiểu sao cô bắt đầu thích cuộc sống yên lặng này.
115 Băng Ngưng ở nhà Kiều Kiều được một thời gian. Hai người hiện tại không phải đến trường, không có việc gì khác nên ở lì trong nhà cùng nhau. Kiều Kiều quả thật nấu ăn rất ngon, ngày nào cũng làm các loại đồ ăn nhưng cả hai đều không có tâm trạng thưởng thức nên ăn rất ít.
116 Băng Ngưng không phát hiện Diệp Dịch Lỗi đến gần, cô đem máy ghi âm cất vào ngăn kéo dưới cùng, dường như không bao giờ định dùng nữa. Cô đứng dậy, thiếu chút nữa thì đụng phải hắn, lùi lại vài bước lảng tránh ánh mắt của hắn.
117 Diệp Dịch Lỗi ở hộp đêm chúc mừng sinh nhật bạn. Không ngờ có mấy người bị tình nghi tàng trữ ma túy nên bị đưa về đồn cảnh sát. Từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ.
118 Băng Ngưng dậy sớm, nhưng cố tình nằm lì trên giường. Phải khá muộn, Băng Ngưng mới xuống dưới nhà. Tưởng mọi người đều đã đi làm, không ngờ cả Diệp Dịch Lỗi và Lâm Thanh Âm đều còn ở nhà.
119 Băng Ngưng tỉnh lại trong bệnh viện, bên trên treo bình truyền, đầu đau như búa bổ. Bên ngoài, trời đã xẩm tối. Cô từ từ gượng ngồi dậy, nhìn quanh phòng bệnh.
120 "Cậu nói cái gì?" Diệp Dịch Lỗi kinh ngạc, không tin được những lời vừa rồi là do Phương Tử Hạo nói.
"Cậu thừa biết tớ vẫn chờ đợi Ngưng Nhi bao nhiêu năm nay.