81 Đột nhiên xảy ra chuyện kia khiến Băng Ngưng bối rối không biết phải đối mặt với mẹ như thế nào…Người gọi điện thoại đó. ‘Không, không phải. Mẹ yêu cha như thế, sẽ không làm chuyện đó đâu.
82 "Đau quá sâu nên đành quên. Tựa như. . . chuyện nước ấm cùng cái chén ngày xưa. " (vivi - không rõ nghĩa lắm. Cái này hình như là điển tích cổ của Trung Quốc, mình tra không được nên đành để nguyên xi.
83 “Anh Dịch Lỗi…” Thấy hắn lạnh lùng trừng mắt nhìn mình, Băng Ngưng đánh bạo đi đến. “Xin lỗi. ” “Xin lỗi?” Diệp Dịch Lỗi nhướng mắt. Băng Ngưng mím môi nhìn dấu tay nho nhỏ hồng hồng trên mặt Diệp Dịch Lỗi, cũng ý thức được hai chữ này vô dụng.
84 Nhìn lưỡi dao sáng bóng, bất giác cô lại nở nụ cười không nhìn ra được trong nụ cười đó là đau thương, tuyệt vọng hay là giải thoát. . . Sau đó, cô cầm theo con dao chạy vào phòng khách.
85 Lái xe đi trong vô định, không có chút dấu hiệu nào để tìm thấy cô. Lúc này hắn mới nhận ra mình hoàn toàn xa lạ với thế giới của cô, cảm giác bất lực lan tràn.
86 Băng Ngưng lau chùi bên má bị môi hắn sượt qua. “Cô nói cái gì?” Diệp Dịch Lỗi lạnh lùng hỏi, ánh mắt trầm hẳn xuống. “Tôi ngại bẩn. . . ” Băng Ngưng nhắc lại từng chữ cho hắn nghe.
87 Có người tình cũ về cô không còn cần hắn nữa đúng không? Cho nên, cô thề sống chết muốn rời khỏi hắn, cho nên. . . tỏ ra lạnh lùng như vậy trong thời gian qua, cho nên.
88 Tư Đồ Mạch đi xuống phòng khách liền cảm nhận được không khí căng thẳng giương cung bạt kiếm ở đây. Ha ha…đấu đá lẫn nhau. “Bác sĩ, con tôi thế nào?” Thấy hắn đi xuống, Lâm Thanh Âm vội vàng hỏi.
89 “Anh Dịch Lỗi, không còn sớm nữa. Em đi ngủ trước. ” Băng Ngưng nằm xuống, theo thói quen ôm lấy con búp bê vào người nhưng ngay sau đó lại đẩy ra. Đây là búp bê hắn tặng cô từ hồi còn bé, đã cũ lắm rồi nhưng cô vẫn tiếc không muốn bỏ đi.
90 Điền Mộng Phỉ về đến nhà thì thấy Điền Mộng Manh đang ngồi trên sô pha. Trên người cô em họ mặc quần áo của ả. Ruợu vang bày la liệt trên mặt bàn. “Chị về rồi ạ.
91 Diệp Dịch Lỗi gật đầu tán thưởng tác phong làm việc nhanh nhẹn của Văn Tuấn. Trong lúc hắn lấy điện thoại gọi về Diệp Gia thì Lâm Thanh Âm đi vào. “Vú Lưu, bảo cô ấy chuẩn bị đi.
92 Băng Ngưng bị lôi mạnh lên xe, chưa kịp định thần lại đã bị nhét một cái giẻ vào miệng, mắt bị bịt kín không nhìn thấy gì, hai tay nhanh chóng bị trói bằng dây thừng.
93 Gã lưu manh đứng gần sô pha nhất cầm dao lao về phía Diệp Dịch Lỗi, tuy rằng thân thủ không tốt lắm nhưng dù sao vẫn trải qua gây lộn đánh đấm hàng ngày, tốc độ khá nhanh.
94 Diệp Dịch Lỗi vẫn ôm chặt Băng Ngưng, đau đớn từ bàn tay truyền đến nhưng trong lòng lại thấy ấm áp hạnh phúc chưa từng có. Lúc liều mạng đẩy hắn ra, Băng Ngưng hẳn phải biết rõ sẽ đẩy chính mình vào nguy hiểm.
95 Cô mơ hồ cảm nhận ánh mắt sắc bén chiếu vào mình, choàng tỉnh dậy. “Không lẽ ánh mắt của anh thực sự mãnh liệt đến nỗi lay tỉnh được em sao?” Lưu Duệ Hàng khoanh tay đứng nhìn Băng Ngưng, trong đầu thầm tán thưởng.
96 Điền Mộng Phỉ đã sợ đến mức nhũn cả người, hai mắt rưng rưng có thể khóc bất kỳ lúc nào. Dựa vào chuyện lần trước của Điền Mộng Manh cũng đủ giúp ả hiểu rõ Diệp Dịch Lỗi ngoan độc thế nào, cũng biết thủ đoạn của hắn tàn nhẫn ra sao.
97 Hắn bảo muốn nói chuyện nhưng giữa hai người căn bản không còn chuyện gì để nói. Thế nên Băng Ngưng cười lên tiếng trước. “Anh muốn nói gì em đều biết.
98 Nghe thấy tiếng cái tát cùng tiếng gào rít của Điền Mộng Phỉ, vợ chồng Điền Tuấn Nam vội vàng chạy ra. “Anh nói đi! Nói đi!” Điền Mộng Phỉ gào thét như điên.
99 “Trời ơi, chị có nghe nói chưa? Ở phía trước có vụ tai nạn xe cộ rất thương tâm. Nạn nhân là một cô gái trẻ rất xinh xắn. ” Diệp Dịch Lỗi đang lo lắng tìm kiếm Băng Ngưng thì nghe thấy đoạn nói chuyện này.
100 Diệp Dịch Lỗi ôm chầm lấy cô, hôn lên đôi môi hồng hào mềm mại. Đầu lưỡi trượt vào trong miệng quấn quýt, dây dưa. Hơi thở của Băng Ngưng sắp bị tước đoạt hết trong nụ hôn này, cô đẩy nhẹ vai hắn để tìm chút khoảng cách nhưng lại không biết sự phản kháng yếu ớt như mèo cào của cô càng khiến hắn thêm hứng thú.