121 Băng Ngưng đi xuống cầu thang, vì thính lực kém nên không nghe thấy có người đi theo sau mình. Cô nhìn thấy mấy cảnh sát đang khống chế một người đàn ông, đưa lên xe công vụ.
122 Diệp Dịch Lỗi nghiến răng, đôi mắt tàn nhẫn ngùn ngụt lửa giận nhìn Băng Ngưng như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Băng Ngưng thử rút tay ra nhưng vô ích.
123 Băng Ngưng đã dự tính việc bỏ đi bị Diệp Dịch Lỗi nghe thấy, hắn sẽ bằng mọi cách ngăn cản nhưng không ngờ hàng động lại thần tốc như vậy. Đêm đó, hắn ngay lập tức lấy đi hộ chiếu và chứng minh thư của cô.
124 Băng Ngưng ở lại bệnh viện một đêm để theo dõi thêm. Bác sĩ khẳng định không sao mới khiến hắn yên tâm. Chỉ có điều, từ khi tỉnh lại, Băng Ngưng một mực im lặng, không hề nói một tiếng nào, thậm chí không thèm liếc nhìn hắn.
125 Băng Ngưng không hề biết tiếng nỉ non của mình như dao sắc cứa vào tim hắn. Thật ra hắn cực kỳ hối hận đã lỡ lời nói với cô hôm đó. Chỉ là hắn không ngờ Dương Tư Thần thật sự gặp tai họa và càng không ngờ Băng Ngưng khăng khăng do hắn làm.
126 Buổi tiệc kết thúc không trọn vẹn trong không khí nặng nề vì Đinh An Nhu lại gây sự với Mộ Hàn. Băng Ngưng lặng lẽ quan sát, dễ nhận ra Định An Nhu lớn gan làm bậy, quậy phá đều dựa vào sự dung túng của Diệp Dịch Lỗi.
127 Dự án của Điền Gia bị ngừng đột ngột do Lâm Gia rút vốn đầu tư, hiện giờ đang lâm vào cảnh nợ nần chồng chất, đứng trước nguy cơ phá sản. Bất động sản bị ngân hàng niêm phong để xiết nợ, chuẩn bị bán đấu giá để trả nợ.
128 Thái độ lạnh lùng của Băng Ngưng khiến Diệp Dịch Lỗi khổ sở. "Ngưng Nhi. . . " Hắn khẽ gọi. "Định bỏ mặc, không quan tâm đến anh thật sao?" Hắn giữ vai cô.
129 Hắn yêu Băng Ngưng. Hắn muốn nói với mẹ người hắn yêu là Băng Ngưng chứ không phải Tuyết Ngưng. Thế nhưng, hắn chưa kịp nói, cũng chưa kịp thổ lộ với Băng Ngưng, Tuyết Ngưng đột nhiên nói với hắn cô mang thai.
130 Nụ cười của cô ngay lập tức khiến Diệp Dịch Lỗi cảm thấy bất an. Quả thật, những gì cô nói hết sức tàn nhẫn. “Bị tổn thương, nhục mạ quá sâu đến độ đau đớn thống khổ không chịu đựng được.
131
Diệp Dịch Lỗi lái xe như điên về nhà, trong đầu đều nghĩ đến thông báo của Văn Tuấn, ở nhà xảy ra chuyện…
“Ngưng Nhi, anh không cho phép em xảy ra chuyện gì.
132 “Cậu chỉ muốn trả thù tôi vì luôn cho rằng tôi làm hại mẹ cậu. ” Bà càng kích động.
“Mợ thừa nhận!” Lưu Duệ Hàng đanh mắt nhìn lại Lâm Thanh Âm.
“Tôi không làm vì sao phải thừa nhận.
133 Diệp Thiệu Quân bị bắt cóc, không hề có manh mối gì. Bọn bắt cóc sau cuộc gọi điện hôm trước thì biệt vô âm tín, hình như muốn dằn vặt mấy người Diệp Gia.
134
Tư Đồ Mạch để mặc Băng Ngưng trách móc mình, là hắn xứng đáng bị chửi rủa. Thân phận của hắn không sớm thì muộn cũng bị vạch trần. Điền Mộng Phỉ nói không sai, Băng Ngưng khi biết chuyện sẽ oán hận hắn đến chết.
135 Diệp Dịch Lỗi nhìn tập tài liệu điều tra. Vì thời gian đã quá lâu nên có nhiều chuyện trở nên mơ hồ, không rõ ràng. Tuy nhiên, vẫn có đôi chút thông tin đáng giá, đó là Diệp Thiệu Quân từng đánh gẫy chân một người, mà thời điểm chính là hai sáu năm trước.
136 Diệp Thị.
Chuyện Diệp Thiệu Quân bị bắt cóc vẫn không có tiến triển. Nhiều lần Diệp Thị tiến hành hạng mục, bất ngờ phát giác ra, công ty và Đường thị hợp tác cũng xuất hiện vấn đề, mà những thứ này trước đây là do Lưu Duệ Hàng phụ trách.
137 Băng Ngưng ôm Diệp Dịch Lỗi thật chặt, hơi thở quen thuộc của anh nói cho cô biết đây chính là Diệp Dịch Lỗi, ở bên cạnh anh thế này có thể khiến cô được yên tâm, thả lỏng.
138 Nước Anh
Sau khi xảy ra chuyện ở khách sạn, Diệp Dịch Lỗi liền nhanh chóng mang Băng Ngưng ra nước ngoài, anh đưa cô đến một bệnh viện tư nổi tiếng ở nước Anh do Tư Đồ Mạch giới thiệu, theo thực tế anh ta từng là người nhà họ Điền, Diệp Dịch Lỗi không nên tin tưởng quá nhiều, nhưng cũng không thể bỏ qua sự thật lòng của anh ta đối với Băng Ngưng nên mới tiếp nhận lời giới thiệu, bệnh viện này là hy vọng của Băng Ngưng cũng là nơi có thể giúp cô tránh né được phân tranh trong nhà họ Diệp.
139 Băng Ngưng bất ngờ được Diệp Dịch Lỗi cầu hôn khiến cho cô ngây người, không biết tại sao anh lại trở nên như vậy. Mà Diệp Dịch Lỗi cũng không dám nói chuyện của Mộ Hàn với Băng Ngưng, anh không muốn Băng Ngưng đau lòng, càng không muốn mình biến thành Hạ Vân Tường thứ hai.
140 “Ngưng nhi! Anh vẫn nói lại câu nói kia. Bây giờ, người em tin tưởng chỉ có chính em. . . . ”
“Anh có chuyện gì muốn nói với em?” Cô không cảm thấy trong lời nói của Lưu Duệ Hàng chỉ đơn giản như thế: “Nếu như chỉ là nhắc nhở em về chuyện trước đây, cũng không cần tốn nhiều tâm tư như thế!”
“Không có!” Lưu Duệ Hàng lắc đầu một cái.