101 Năm ấy Bạch Tuyết Kỳ bốn tuổi, trong cung có thêm một vị hoàng tử.
Đêm hôm đó trên trời xuất hiện dị tượng, giương thành ồ lên. Bạch Nghi Thu suốt đêm gặp vua, thương thảo cùng hoàng đế đến tận sáng.
102 Nhạc Thính Tùng không còn gì để nói.
Tay chân của y bị trói trên giường, trên người là gia hoả dâm tặc nằm úp sấp, miệng cười hê hê, ý đồ xấu xa phiền phiền nhiễu nhiễu, không ngừng châm lửa.
103 Sáng sớm, còn chưa mở mắt, Triệu Thất đã ở trong ổ chăn lăn đến lăn đi. Buổi sáng tay chân hắn sẽ bị lạnh, hắn định mò lên người Nhạc Thính Tùng, thế nhưng sờ trong chăn nửa ngày cũng chỉ bắt được một sợi dây thừng kỳ quái.
104 Mười ngày sau, trên đường lớn.
Triệu Thất ngồi trong xe ngựa, ngồi ở một bên khác đánh xe là Nhạc Thính Tùng câu được câu không nói chuyện với hắn.
105 Cảnh báo nghiêm trọng!!!
À, tui là tác giả đây (/ v)
~Lúc Triệu Vũ Thành định phế bỏ tay chân Triệu Thất, nếu như Nhạc Thính Tùng không tới đúng lúc thì sẽ xảy ra chuyện gì?
Nếu mọi người đọc từ những chương đầu và thấy nó ngược thì tui kiến nghị là không nên đọc chương này.
106 Đang ở Triệu bảy kinh nghi bất định là lúc, viện ngoại đột nhiên truyền đến một trận khẩn tựa một trận phá cửa thanh. Hắn nghe được hãi hùng khiếp vía.
107 Trong bóng đêm, sáu người bôn ba trên đường lớn.
Bốn tên đại hán mang mặt nạ quỷ dẫn đầu, một nam một nữ hai tay trói sau lưng bị kéo theo sau, nhỏ giọng trò chuyện vài câu.
108 “Mẹ, tiểu tử kia ra tay thật độc ác!” Một gã mang mặt nạ đá bụi cây dưới chân, hành động hơi bất tiện, đùi gã nghiêng vẹo kỳ dị, hình như bị thương.
Nhìn qua một cái cây đại thụ che trời, trong giây lát gã phát hiện có một đoạn vải hở ra, hơi lay động.
109 Sau giờ Ngọ ánh nắng ấm áp, một thiếu niên lười biếng mềm nhũn trên giường, khò khò ngủ say. Bỗng nhiên, trong miệng hắn nếm được vị ngọt, có cái gì mềm mềm chạm lên môi hắn.
110 Văn Diễm vẫn có bộ dạng lạnh như băng hoặc là ngu ngốc như trước, nhìn thấy Triệu Thất, vẻ mặt cũng không thay đổi nhiều. Hơi run tay, cuối cùng vẫn tiết lộ sự kích động trong lòng cậu ta.
111 Chỗ ở hiện nay của Thẩm Lan Khanh cách nơi này không xa. Nếu đi nhanh cũng chỉ hết ba ngày.
Lúc Triệu Thất đang đi trên đường ở thôn Duẫn, hắn có cảm giác bất khả tư nghị.
112 Vừa vào phòng, quả nhiên thấy Thẩm Lan Khanh ngã ngồi trên đất. Nghe được động tĩnh, hắn ngẩng đầu cười với bọn họ, hai tay tìm trên đất một hồi, nắm chặt cây gậy vừa rơi, dùng sức chống gậy muốn bò lên.
113 Lúc Triệu Thất và Thẩm Lan Khanh đi ra từ trong phòng thì thấy một con chim lớn đang đậu trên vai Nhạc Thính Tùng, còn y thì nghiêng đầu đọc thư.
Con chim kia trông rất hung ác, Triệu Thất không dám đến gần, đứng cách xa xa mà hỏi: “Con chim này đến truyền tin hả? Là chuyện gì nha?”
Nhạc Thính Tùng ngẩng đầu, thần sắc nghiêm nghị.
114 Cuộc nói chuyện giữa Nhạc Thính Tùng và Thẩm Lan Khanh cứ như thế chấm dứt.
Đêm đó, Nhạc Thính Tùng đang nằm gối đầu lên cánh tay, lòng đầy tâm sự, chợt nghe cửa phòng cọt kẹt một tiếng, Triệu Thất ôm gối lén lén lút lút thò đầu vào.
115 Đêm xuân bất tận.
Hai mắt Triệu Thất ửng đỏ, mười ngón nắm chặt, khổ sở nén tiếng rên rỉ. Nhưng người nằm trên người hắn lại không thông cảm cho hắn chút nào, chỉ một mực rung động eo thân, làm cho cái giường không rắn chắc lắm rung lên kèn kẹt.
116 Hôm sau lúc Triệu Thất tỉnh lại, Nhạc Thính Tùng đã không còn bóng dáng.
Trong lòng hắn nổi lên một chút mất mát, miễn cưỡng nằm ở trên giường, cảm nhận dư vị của một trận đêm qua, chỉ cảm thấy chưa hết thèm.
117 Triệu Vũ Thành lòng dạ độc ác, lần này đến nhà thăm hỏi, tuyệt đối không chỉ đơn giản là lão hữu ôn chuyện, nhất định gã có âm mưu nham hiểm tà độc gì đó.
118 Triệu Thất biết lúc này không thể hoang mang. Hắn hít sâu một hơi, nhanh chóng nhảy vào bụi rậm ven đường, nhìn đám nhân mã kia không chớp mắt.
… Chẳng nhận ra ai.
119 Nơi này trừ mình ra làm gì còn người khác, tại sao lại có tiếng hít thở?
Chẳng lẽ là… ma?
Triệu Thất nhớ ra ma không có bóng, nhanh chóng nhìn xuống đất.
120 Lúc này, trên đường lớn, Nhạc Thính Tùng ngồi bên đống lửa nhận được một phong thư.
Trên phong thư là một chữ “Thất” đắc ý dạt dào, y vỗ con chim tuyết điện trên vai, để nó bay đi kiếm ăn, nương theo ánh lửa, cẩn thận xem nội dung thư.