81 Một canh giờ sau
Triệu Thất ngồi trên tảng đá, giơ cây chày gỗ, liều mạng đánh đập một con cá lớn.
Thằng nhãi kia tuy còn nghi ngờ nhưng dù sao cậu ta cũng chưa từng gặp qua lòng người hiểm ác, thấy Triệu Thất thề son thề sắt, cuối cùng cũng để hắn ở lại.
82 Sau khi ăn cơm xong, Triệu Thất lại bị sai khiến đến xoay mòng mòng.
Lúc này Thang Lương đã cải biến sách lược, không tiếp tục để hắn làm việc một mình, tức là lúc nào cậu ta cũng sẽ kè kè ở bên làm bảo mẫu.
83 Nụ hôn qua đi, Nhạc Thính Tùng gõ đầu Triệu Thất: “Tại sao ta lại không nhớ mình có cái tên này, hả?”
Triệu Thất bị hôn đến ngất ngất ngây ngây, hai tay víu vai y, rầm rì nói: “Ta gặp ác mộng, mơ thấy ngươi đần độn nhận lầm người, yêu người khác.
84 Triệu Thất không đặt câu hỏi. Tất nhiên sẽ đáp ứng y. Hắn dựa vào đầu giường, đắm chìm trong ánh mắt của Nhạc Thính Tùng, nghe theo mệnh lệnh bắt đầu thủ dâm.
85 Sáng sớm ngày hôm sau, lúc Thang Lương nhìn thấy hai người cùng ngủ trên một chiếc giường, kinh ngạc đến mức run tay làm đổ chậu rửa mặt.
“Ngươi —— các ngươi!”
Triệu Thất mơ mơ màng màng bò lên.
86 Triệu Thất bị rơi, theo bản năng nhìn về phía Nhạc Thính Tùng, đã thấy y cúi đầu chỉ lo dọn dẹp đồ trên đất, buồn bực không nói lời nào.
“Ta làm cho…” Triệu Thất vừa muốn bò lên, lại bị Nhạc Thính Tùng bắn trán một cái, liền bẹp mông ngã trở lại.
87 “Ai?” Nhạc Thính Tùng cảnh giác hỏi, con ngươi đen như mực, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Ta nha!” Triệu Thất không nắm chắc được có phải y đang giả ngu hay không, hận không thể lay đầu của y, “Ngươi không nhìn ra tướng mạo cậu ta tương tự ta sao?”
“Thật à?” Nhạc Thính Tùng sững sờ, rõ ràng có mấy phần kinh ngạc, “Khó trách ngươi… Ta chỉ liếc mắt nhìn cậu ta, không chú ý lắm.
88 Tiểu tử này không phải đang giả ngu đấy chứ?
Mà Triệu Thất không sợ chuyện này. Trên mí mắt hắn còn dính giọt nước, đôi mắt lại híp thành hai mảnh trăng cong cong, cười he he: “Đương nhiên là cái thứ vừa lớn lại vừa cứng khiến người ta rất sung sướng kia.
89 Lúc Triệu Thất bê bát không đi đến dòng suối, hai mắt vẫn đăm đăm, nện bước phập phù. Thang Lương đang ngồi xổm một bên giặt quần áo, nhìn thấy hắn hồn vía lên mây, kỳ quái lườm hắn một cái.
90 Thu dọn xong, Thang Lương nói gạo và mì trong nhà sắp hết, muốn lên trấn trên mua thêm, cũng bảo Triệu Thất đi cùng. Vừa lúc Triệu Thất chưa nguôi giận, không muốn nói chuyện với Nhạc Thính Tùng, liền tìm một mảnh khăn che mặt, sau đó chống gậy lên đường.
91 Triệu Thất thở dài, rơi xuống vài giọt nước mắt thê lương bi ai, thương tâm nửa ngày, sờ bụng, cảm thấy đói.
Lúc này sắc trời đã muộn, hắn đi ra ngoài cũng chỉ thấy chiều tà le lói, ánh dương không còn, khói bếp từ trong ống khói chậm rãi lan ra, bay tới hương thơm vị thịt.
92 “… Ha, ha ha. ” Triệu Thất nhếch miệng cười, chậm chạp gật đầu, “Ta biết mà, quả nhiên là như vậy. Kỳ thực cái này cũng là chuyện bình thường, ngươi không cần giấu giấu diếm diếm.
93 Triệu Thất nhìn Nhạc Thính Tùng trần trụi nằm nhoài một chỗ, cúi đầu không nói gì, bắt đầu dụi mắt.
Nhạc Thính Tùng lập tức bất mãn: “Này, ta lớn lên khó coi vậy sao?”
“Hoá ra ngươi nghĩ như thế…” Triệu Thất chặt chẽ bụm mặt, giọng ồm ồm, “Hết cách với ngươi rồi, nói cũng ngốc, làm việc cũng ngốc, trên đời không có ai có thể ngốc hơn ngươi!”
“Gì cơ?! Làm như vậy có gì không ổn à?” Nhạc Thính Tùng bò lên, ngồi xổm trước mặt Triệu Thất, nghiêng đầu nghĩ một hồi, cuối cùng lắc đầu tiếc nuối, “Ta không có năng lực xoay chuyển càn khôn, cũng không có cách nào làm ngươi quên đi những chuyện không vui đó.
94 Ánh trăng sáng rỡ như băng như ngọc, chiếu lên hai dáng người nho nhỏ.
Tiếng rên rỉ từ trong phòng truyền đến, như si như say.
Triệu Thất nắm lấy bắp tay Nhạc Thính Tùng, nhíu mày cắn môi, phía dưới bị va chạm đến dục tiên dục tử.
95 Hoàng thành nguy nga, xe ngựa huyên náo, tiếng người ồn ào. Triệu Thất ngơ ngác nhìn ngựa xe như nước bóng người như nêm, đột nhiên có loại cảm giác như cách biệt cả một thế hệ.
96 “Hê, thật là khí phái!” Triệu Thất đánh giá phủ đệ rộng rãi trước mắt, nói với Nhạc Thính Tùng, “Nhờ phúc của Nhạc đại hiệp, hôm nay không cần phải ở phòng rách đầy bụi nữa rồi.
97 Nhưng cái lồng này thật sự quá kiên cố, hắn đập phá nửa ngày cũng không có tác dụng gì, thở hồng hộc sai khiến Nhạc Thính Tùng: “Tiểu ngốc, mau giúp ta phá cái đồ buồn nôn này đi, ta vừa nhìn thấy nó là đã khó chịu rồi.
98 Triệu Thất chỉ cảm thấy hoa mắt, bỗng nhiên một trận kình phong ập tới, hắn nhìn chăm chú, làm gì còn bóng dáng hoa lộ?
“Oành —— ”
Nghe được âm thanh cửa sổ bị phá tan, lúc này hắn mới phản ứng lại, vội quay đầu, chỉ kịp nhìn thấy một bóng đen quái dị, phóng qua cửa sổ sáp nhập vào màn đêm đen thùi.
99 “Ha ha ha, thật sảng khoái!” Triệu Thất ngửa mặt lên trời cười to, “Lão tử muốn làm như vậy từ rất lâu rồi!”
“Ngươi —— ”
“Ta cái gì?” Triệu Thất tựa tiếu phi tiếu nói, “Ngươi cho rằng ta sẽ cảm ơn ngươi sao? Đừng làm ta buồn nôn! Ngươi dám nói hoa lộ không phải ngươi sai người lấy đi hả? Ngươi dám nói đây không phải là ngươi thiết kế sao? Mẹ, nếu ngươi chậm một chút, e rằng lão tử đã chết rồi! Sắp chết còn không quên kéo người khác cùng chết theo, ngươi đúng là hận ta nhỉ?!”
Vừa nói, động tác dưới chân hắn cũng chẳng ngừng lại, chưa đá được mấy lần, bỗng nhiên mắt cá chân căng cứng, bị Nhạc Kiệu tóm lấy, suýt chút nữa ngã sml.
100 Triệu Thất và Nhạc Thính Tùng khom lưng chui vào mật đạo —— nơi này sợ rằng ngay cả Nhạc Kiệu cũng không biết, nói như thế, Nhạc Thính Tùng lớn lên nơi thâm sơn rừng rú thì làm sao biết được, e rằng đây là một bí ẩn của hoàng gia.