101 "Không đuổi theo sao?" Khoảng cách ngày càng xa, Nhất Thuần mất mác trong lòng như rơi xuống vực thẳm, đúng vậy, trốn tránh người lại không thể trốn tránh trái tim của mình.
102 Con ngựa ở trong mưa chạy băng băng, chở hai hình bóng đang dựa vào nhau đầy gắn bó. Hoàng cung Ân quốc. . . Hai ngày hai đêm không ngừng nghỉ, rốt cuộckhi mặt trời lặn cũng đã tới được hoàng cung.
103 Nhất Thuần vừa muốn ngồi dậy, lại nhìn thấy Long Tiêu trước uống vào một hớp sau lại đem môi dời đến bên miệng nàng. "Đừng, ta tự mình uống!" Nhất Thuần không chút nghĩ ngợi đưa tay đẩy hắn ra, sau đó cướp lấy ly tử sa (1) tự mình uống.
104 Không biết đã trải qua bao lâu, Nhất Thuần mở to hai mắt nhìn trần nhà đếm cọc gỗ. Long Tiêu xử lý xong đống tấu chương quan trọng, nặng nề thở ra một hơi, trà cũng không muốn uống một hớp, lập tức khởi giá trở về tẩm cung.
105 " Lại đây cho Bổn cung xem một chút!" Thái hậu nở nụ cười tiêu chuẩn, hướng Nhất Thuần ngoắc lại. Nhất Thuần im lặng đi đến trước mặt Thái hậu, bởi vì bà quan sát, Nhất Thuần giống như một bức tượng thạch cao, không có vẻ gượng ép của nữ nhân tầm thường, một loại cảm giác tự nhiên giống như gió xuân thổi qua, thấm vào tim phổi làm người ta sảng khoái.
106 Long Tiêu nhìn khuôn mặt trên long sàng đang nhắm nghiền hai mắt kia, lộ rõ vẻ mệt mỏi, trong lòng càng thêm đau xót. Thật ra thì hắn sớm muốn mang Nhất Thuần hồi cung, nhưng thấy thái độ Thái hậu đối nàng thận thiết quá mức, phải để hắn nhiều lần nhắc nhở Thái hậu mới đáp ứng thả người, làm cho nàng chịu đựng tới bây giờ.
107 "Vậy chàng còn tức giận không?" Nhất Thuần sợ hãi nhìn đôi mắt của hắn, bên trong đều là không nỡ, lòng nàng tan nát. "Ta vì cái gì mà phải tức giận?" Khóe miệng của Long Tiêu nhẹ nhàng nâng lên, làm nàng an tâm cười một tiếng, hắn không muốn nàng luôn phải lo lắng.
108 "Ừm!" Nhất Thuần hừ nhẹ một tiếng, nhắm chặt mắt lai. Nàng có thể cảm thấy cặp mắt đầy lửa dục của hắn đang nhìn nàng một cách chăm chú, bị nhìn như vậy làm nàng không tự chủ được ôm chặt mình, cơ thể mỏng manh của nàng dường như bị đôi mắt ấy nhìn xuyên thấu đến tận bên trong.
109 Đợi Nhất Thuần vào chổ ngồi, thi đấu liền bắt đầu. Dùng khóe mắt len lén đánh giá chỗ ngồi của các phi tần, hôm nay tất cả chỗ ngồi đều đã hết, xem ra ai có thể đến đều đã đến hết.
110 "Nghe nói Hoàng ca ca say mê tài hoa của ngươi, không thèm để ý đến các phi tần trong hậu cung. Có thể cho Lâm nhi thưởng thức một chút không!" Tiểu công chúa yêu kiều thỉnh cầu, giọng nói như ra lệnh.
111 “Thuần nhi của trẩm cũng có lúc dự tiệc, haha” Thanh âm của Long Tiêu từ đằng xa vang lên ngăn chặn tất cả tiếng cười. "Hoàng nhi đã hạ triều rồi ư?” Thái hậu cố ý cười hỏi “Hồi mẫu hậu, vừa lâm triều xong, liền nghe náo nhiệt nên chạy đến xem một chút.
112 “Đúng vậy, hoàng nhi không nhắc, bổn cung cũng quên mất” thái hậu cười trộm, con trai mình nghĩ gì nàng còn không biết sao, nháy mắt với Tiểu Lâm công chúa, không ngờ nàng lạị đi bới móc chuyện này.
113 Giữa trưa trời nắng gắt, chiếu vào người Nhất Thuần nhưng nàng lại không cảm thấy ấm áp chút nào. Bên cạnh truyền tới tiếng nói vô cùng nũng nịu của Long Tiêu, cảm giác lẽo lạnh từ lòng bàn chân vọt lên khiến toàn thân nàng run rẩy.
114 Hôm sau"Như thế nào? Đã tỉnh chưa?" Sáng sớm thái hậu đã di giá đến tẩm cung của Long Tiêu. Nghe nói sáng sớm các vị ngự y đã được truyền đến. Long Tiêu thiếu chút nữa không lâm triều, Thái hậu không biết Nhất Thuần rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nên đến xem một chút.
115 "Thái hậu, Thuần nhi không muốn làm người thất vọng, chỉ là mỗi người có lý tưởng khác nhau thôi. " Thái hậu thật xin lỗi, cho dù có nhiều quyền lợi cùng tiền bạc vô số cũng không phải là thứ Thuần nhi.
116 Ở chỗ này, lửa giận không thể phát tiết, nàng giống như mặt hồ phẳng lặng, cũng có lúc mệt mỏi, nàng ai đó an ủi, ủng hộ để vượt qua. Người mệt mỏi cũng muốn chống đỡ nữa nằm xuống, nằm xuống liền không bao giờ nhớ tới nữa.
117 " Được, được, không phải chuyện của trẫm!" Long Tiêu hết mực cưng chiều cười nói, "bữa trưa muốn ăn cái gì?"Nơi này không có cái gì ngon cả, vừa nghĩ tới ăn cơm, Nhất Thuần liền bắt đầu khổ não, mỗi ngày thật là nhạt nhẽo vô vị, mỗi ngày đều giống như nhau.
118 "Mộng phàm, thảm hà không thích hợp với muội, muội nên giống như đầu mùa hè, non nớt , lúc nào cũng nhiệt tình, tràn ngập ánh sáng. " Nhất Thuần nói nhỏ, càng giống như là đang giải thích cho chính mình.
119 "Không có à?" Trên gương mặt đáng yêu xuất hiện bộ dáng uất ức, giống như tiểu oán phụ. "Thế thì thật tốt!" Nhất Thuần buông nàng ra, trong mắt tiểu Lâm công chúa suất hiện sự thất vọng.
120 Tiểu công chúa biết Nhất Thuần đối với đầy tớ luôn che chở trăm bề, nàng cũng không muốn bởi vì một tên đầy tớ mà giữa các nàng xảy ra bất kỳ mâu thuẫn nào.