81 Nhất Thuần ở trên giường không ngừng lật người, lòng nàng vẫn như cũ bị vây trong trạng thái rối bời, rời khỏi giường, đi vào phòng chờ nha hoàn phục vụ đem tới chiếc cẩm bào đỏ thẫm khoác lên trên thân thể mỏng manh của nàng.
82 Nghe được nàng nói như vậy, hắn cảm động tới mức muốn khóc, chỉ biết ôm thật chặt nàng hơn nữa, để chứng minh tất cả không phải là giấc mơ: "Thuần nhi, ta vốn cho là cả đời này không có cơ hội đem trái tim của nàng từ chỗ của hắn mà kéo về, không nghĩ tới.
83 "Tiểu thư, ngoài cửa có một vị tự xưng là bằng hữu của ngài, tặng quà cho ngài. " Nha hoàn cung kính bẩm báo, phía sau nàng là ba tiểu nha hoàn khác đang tiến lên đưa vật phẩm tới trước mặt Nhất Thuần.
84 "Như vậy, tiểu thư của ta, ngươi có nguyện ý làm nữ chính của giấc mơ này không?" Hắn xoay người đưa lưng về phía nàng, trong lời nói nghe không ra tâm tình của hắn.
85 Có lẽ nàng đang trốn tránh một thực tế tàn khốc, dẫu sao nàng cũng muốn một lần làm đà điểu. Huống chi chỉ có một lần, hắn sẽ giúp nàng như ý nguyện. Hắn nhẹ nhàng đưa nàng vào trong một biển hoa không biết tên, gió mát bên tai nhẹ thổi,hương hoa thơm ngát tràn ngập trong không trung, tâm tình nàng trở nên thật nhẹ nhõm, cái giấc mộng này thật sự rất ngọt ngào, làm cho nàng không muốn tỉnh lại.
86 "Trong cuộc đời của muội rồi sẽ có một vai nam chính vĩnh viễn làm bạn với muội đến chết, cho nên muội sẽ không cô độc đâu!" Nam tử khẽ vuốt lưng của nàng, an ủi.
87 Không biết vì sao, nghe thấy sự việc đó cùng Hudson không có liên quan, trong lòng nàng cuối cùng cũng buông lỏng nhẹ nhàng. "Mỹ nhân của ta, giường nệm là dùng để nghỉ ngơi, không phải dùng để suy tư vấn đề!" Nhìn nàng nửa ngày không khôi phục thần sắc, vẻ mặt bất tri bất giác lại ngưng trọng rồi, hắn lắc đầu cười khổ, ôm nàng lên nhẹ nhàng đặt bên giường rồi ngồi xuống, vì nàng giả bộ chỉnh tề.
88 Đúng vậy a, nếu không phải tự mình trải qua, ai sẽ nghĩ tới đằng sau một nơi tốt dẹp như vậy, cái xấu vẫn tồn tại song song! Một mặt thì náo nhiệt như lửa, một mặt thì lại thê lương như máu.
89 Hudson nhẹ nhàng nhảy qua, dẫn nàng đi vào trong cánh cửa chính thật dầy, ngay sau đó trước mắt là điêu lan thêu hạm (1), mái cong trùng điệp, còn có tiếng nước chảy không biết từ nơi nào truyền tới, chậm rãi róc rách như chảy vào trong lòng người.
90 Bọn họ trở lại mặt đất, Hudson quỳ một gối xuống ở trước mặt nàng, giống như kẻ hầu lĩnh mệnh, nói: "Tuân mệnh, công chúa của ta. " Hudson biết hình ảnh này là vết thương chôn ở trong lòng nàng, hắn nhớ rõ chuyện phát sinh năm đó, tình cảnh lúc đó cũng giống như bây giờ, hắn cứu cô gái vừa bị hãm hiếp kia ra thì người đã không còn hơi thở, nhưng ngày xưa là hắn đã cứu sống nàng, cho nàng hy vọng mới, cũng chính là nhờ hành động tiện tay năm đó, đổi lấy hiện tại được cùng với nàng vui vẻ ở bên nhau, an ủi tâm hồn tịch mịch đã lâu kia.
91 Nhất Hàng giơ lên bàn tay khẽ vuốt gương mặt nàng: "Nếu như ca ca về sau không thể theo giúp muội nữa, muội còn có thể nhớ tới ca ca không?" "Không được rời xa muội! Muội muốn ca ca vĩnh viễn ở bên cạnh Thuần nhi, vĩnh viễn.
92 "Truyền xuống, chuyện tối nay nhìn thấy Thiên tiểu thư ngàn vạn lần không thể để cho Tín vương gia biết được nửa câu, làm sai lệnh, chém!" Hoàng đế nặng nề thở ra một hơi, hắn có thể tưởng tượng ra được phản ứng của Tín sau khi biết chuyện này, hắn không muốn bởi vì một nữ nhân mà làm cho thiên hạ đại loạn, quốc gia là của hắn nha! "Dạ!" Thị vệ đang quỳ dưới đất lĩnh mệnh lui xuống.
93 Sáng sớm Nhất Thuần ở tỉnh lại trong tiếng hót của muôn chim,buổi sớm thật trong lành, yên tĩnh và tràn ngập hương hoa, ánh nắng mang một màu xanh tươi mát.
94 "Thần khấu kiến bệ hạ!" Lưu Bang Nam quỳ gối dưới đại điện, bẩm báo lại chuyện của Minh Nguyệt sơn trang "Miễn lễ! Sự tình được giải quyết ra sao?" Long Tiêu nhìn một chút tện hạ thần đang quỳ dưới đại điên, không nghĩ tới sự tình lần này, hắn lại có thề xử lý nhanh như vậy, vượt ra khỏi dự liệu của hắn "Đã giải quyết xong, chỉ là có một chuyện thần cảm thấy rất kỳ hoặc!" Lưu Bang Nam mặt lộ vẻ khó khăn nhìn lén Long Tiêu đang ngồi trên long ỷ một cái, hắn đối với bệ hạ tuyệt đối trung thành, nên cho dù có bất kỳ chuyện gió thổi cỏ lay (1) gì, hắn cũng sẽ hướng bệ hạ bẩm báo chi tiết.
95 Bất tri bất giác đã đi tới Thanh Hà uyển, cảnh vật quá đỗi quen thuộc nhưng người trong lòng lại không ở đây, mỗi một món đồ nàng từng sử dụng qua dường như còn có thể ngửi được mùi thơm đặc biệt nàng để lại.
96 Tín áp đảo uy vũ, đem tính khí đang bộc phát như núi lửa của nàng cũng phải đè nén lại. "Ngươi làm gì thế?" Nhất Thuần hít một hơi thật sâu, hai hàm răng nghiến chặt.
97 Dường như đã rất lâu rồi nàng không được vui vẻ như hôm nay, mặc dù phần lớn đều là bị chọc tức nhưng cuối cùng thì Tín luôn có thể làm cho nàng cười, hắn giúp nàng quên đi những chuyện bi thương.
98 "Mẫu Đan cô nương, chủ tử nhà ta thật vẫn còn đang nghỉ ngơi!" Tiểu thị nữ tiến lên ngăn Mẫu Đan tiến lên, sợ sẽ quấy rầy giấc ngủ của chủ tử. Mẫu Đan hiển nhiên không đem lời của nàng để ở trong mắt, đẩy nàng ra, hướng Nhất Thuần nói: "Thiếp thân ra mắt tỷ tỷ!"Lúc này bên trong nhà rất an tĩnh, mọi người ngừng thở, chờ đợi chuyện sắp phát sinh, Nhất Thuần xoay người, chậm rãi ngồi dậy, quan sát cô gái đứng ở trong phòng, dáng người mềm mại đáng yêu, cặp mắt lung linh, hai vú lộ ra một nữa, đủ để khiến người khác phải nhìn chăm chú, rõ ràng là một mỹ nhân tươi thắm xinh đẹp, khó trách nàng ta phách lối như vậy, dám xông thẳng đi vào.
99 Vừa đơn giản mà bình thản trả lời, Mẫu Đan tức giận gần như không che giấu thêm nữa, nàng ta vốn định sẽ kích thích Nhất Thuần, không nghĩ tới nàng chỉ là sửng sốt một chút, mẫu Đan không cam lòng, chẳng lẽ Nhất Thuần là đang giả vờ, kỹ thuật diễn xuất vậy cũng là quá tốt đi!"Tỷ tỷ nói đúng lắm, vậy Mẫu Đan sẽ không quấy rầy tỷ tỷ nghỉ ngơi!" Miệng của nàng ta miễn cưỡng mấp máy mấy cái, sau đó xoay người rời đi.
100 Hắn cho là mình bị hoa mắt, đã rong ruổi mấy ngày đường, Long Tiêu còn tưởng rằng mình nhung nhớ quá độ mới có thể sinh ra ảo giác. Cách đó không xa, dưới tàng cây có một bóng dáng quen thuộc thu hút tầm mắt của hắn, nữ nhân thoát tục kia không phải Thuần nhi của hắn thì còn có thể là ai? Dung mạo giống như đúc, đôi mắt u buồn, mái tóc như tơ vàng độc nhất thiên hạ tuỳ ý buông thả ở sau lưng, hắn kích động cơ hồ muốn điên cuồng hết lớn lên.