61 Hắc y nhân… Đắc Tiên viện… Kia chính là người từng đuổi giết Khinh Phong và cấu kết với Nhược Di hại nàng! Nỗi sợ hãi không hề được báo trước mà xông vào lòng nàng.
62 Hắc y nhân tới gần phiến đá lớn thì cước bộ liền dừng lại. Hắn không tiến thêm cũng không có ý định rời đi, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua người hắn “loạt xoạt”.
63 Nhìn mặt vừa kinh hoàng vừa bất lực của Mục Tiểu Văn, Phương Mặc chợt cảm thấy có chút khô nóng, giọng nói cũng khàn khàn đi:- Chắc gần đây có một con suối, ta đi tìm chút nước đã.
64 Trước tiên nàng thay quần áo nam nhân mới, sau đó trở lại tửu lâu tìm Dực nhi. Song, tới nơi thì nhận được tin, Dực nhi không có ở đây!Mục Tiểu Văn thầm nghĩ trong bụng, nếu Dực nhi không có ở đây thì có khả năng là đang ở phủ nhị hoàng tử chờ mình; cho nên không có gì phải lo lắng cả.
65 Giọng nói của Thạch Lan vang lên làm cho tâm Mục Tiểu Văn run lên. Vội quay lại nhìn phía cửa thì thấy Dực nhi bị trói chặt hai tay đang được dẫn vào.
66 Tại sao Phương Mặc lại có mặt, tại sao nàng đi một đêm không về, nguyên nhân gây nên trận đại náo vừa rồi… tất cả không hề được nhắc đến. Sau này, trong phủ nhị hoàng tử thì Mục Tiểu Văn có lẽ được tự do rồi.
67 Lời hắn vừa nói ra khiến Mục Tiểu Văn ngây người. . Chẳng phải từ nước tới nay hắn chưa bao giờ nói về vợ hắn ư? Chẳng phải hắn luôn cho rằng nàng là một người độc ác nên vẫn lấy bộ mặt lạnh lùng, ác ma đối đãi với nàng ư? Chẳng phải hắn có thừa sự bình tĩnh? Chẳng phải hắn khinh thường mỗi lần tiếp xúc với nàng ư? Vậy tại sao bây giờ lại.
68 Rất nhanh, đứa bé đã chạy ra dẫn hai người vào trong nhà trọ. Thoạt nhìn khu nhà này còn rất mới, bố trí rất là tinh xảo; trên đoạn đường đi vào có vài thứ thậm chí trong phủ nhị hoàng tử cũng chưa từng thấy.
69 Nàng sặc nước vì muốn tránh việc phun nước vào mặt người khác. Mãi mới có thể bình ổn được khí tức, trên mặt Mục Tiểu Văn vẫn còn ửng đỏ – hậu quả của trận ho khan vừa rồi.
70 -Nguyệt Cơ cô nương! – ma ma đứng ngoài cửa nhỏ giọng gọi. Nguyệt Cơ nghi hoặc đi ra mở cửa, một lát sau trở về thì vẻ mặt có chút khó xử: -Công tử, quý nhân tới đây, Nguyệt Cơ phải đón khách rồi.
71 Tâm trạng Mục Tiểu Văn có điểm không vui nên không có muốn đi đừng nhiều. Phương Mặc cũng không thể làm gì khác hơn là lôi kéo nàng, không ngừng chỉ cho nàng xem mấy món đồ thú vị nhằm rời đi sự chú ý của nàng.
72 Thanh âm Mục Tiểu Văn có chút khàn khàn từ trong chiếc áo ngủ bằng gấm truyền ra:- Khinh huynh! Ta không có việc gì?Khinh Phong nghe thấy vậy lạnh lùng nhìn Phương Mặc liếc mắt một cái rồi mới hạ giọng hỏi:- Có thật là đệ không có việc gì chứ?- Thật sự không có việc gì.
73 Không hiểu tại sao vài ngày rồi Phương Mặc không thấy tới thăm nàng. Buổi tối rời khỏi tửu lâu, nàng để cho Dực nhi trở về một mình rồi đi tới nhà Phương Mặc.
74 Nữ tử phía sau hoàn toàn xa lạ, thân thể căng cứng, nàng ta không chút nào lưu tình mà đem lưỡi kiếm lạnh như băng gác ở trên cổ Mục Tiểu Văn nhưng nhìn thấy ánh mắt trộn l lo lắng và ân cần, nàng cảm thấy an tâm lắm lắm.
75 May mắn là không phải vực thẳm dưới vách núi mà chỉ là một dốc núi dài dựng thẳng. Lúc trượt xuống, Lý Vân Thượng vươn tay che chở cho nàng. Lý Vân Thượng có kinh nghiệm và võ công nên góc độ bảo vệ nàng rất tốt, một bên lại không ngừng sử dụng kiếm nhằm giảm tốc độ cho nên cũng không đau đớn giống như trong tưởng tượng.
76 Không do dự thêm chút nào, Mục Tiểu Văn đặt người Lý Vân Thượng nằm ngửa ra rồi lấy từ trong người ra một chiếc khăn làm từ loại lụa mỏng gì đó đặt trên miệng hắn sau đó tiến hành hô hấp nhân tạo.
77 Những thứ tình cảm ấm áp cứ tràn đầy khiến cho người ta không thể nào nhìn ra được một tai âm u của cuộc sống và mọi thứ tốt đẹp chỉ giống như một giấc mộng mà thôi… Một ngày lại một ngày làm cho người ta lưu luyến không muốn rời bỏ.
78 Vội vã chạy về phủ tể tướng, Vương Uyển Ngữ nhìn thấy thân hình gầy yếu của Mục Tiểu Văn cầm không được nước mắt. - Nương! - mỗi lần gặp mặt đều làm cho nương khóc, Mục Tiểu Văn thực đau lòng.
79 Nghe tiếng thì liền biết đó chính là Thạch Lan. Mục Tiểu Văn tức giận định đứng bật đậy nhưng thân thể cứng ngắc tại chỗ, ánh mắt trốn tránh khỏi tầm mắt của nam tử đối diện.
80 Rơi vào trong nước, Mục Tiểu Văn chỉ cảm thấy cơ thể nhanh chóng chìm xuống. Cố vung tay vung chân một trận, nhô đầu lên, nàng chỉ kịp nói ba chữ “Ta không biết” thì lập tức chìm xuống.