121 Có phải vì lúc nàng ở Linh Độ không có đi gặp hắn cho nên hắn mới tức giận?Nghĩ tới đây, trong lòng Mục Tiểu Văn tràn đầy cảm động. Khinh huynh từng sủng nịnh nàng như vậy sao có thể dễ dàng mà chán ghét nàng được chứ? Thoạt nhìn, hắn chỉ có tính tình rất không tự nhiên mà thôi, thích giận dỗi rồi lại đồng ý khuất tôn (ý là nén lại tôn trọng thì phải???) đi hỏi cho nên mới xuất hiện cái cách biểu hiện dễ khiến người khác hiểu lầm như thế này.
122 Nghĩ tới chuyện cần phải làm, Mục Tiểu Văn không hề để ý tới Khinh Phong mà hướng Thủy Tâm công chúa mỉm cười:- Công chúa, lần nàyTiểu Văn tới đây là muốn nói một chuyện với công chúa, không biết công chúa có thể dành cho ta một chút thời gian nói chuyện riêng không?Thủy Tâm công chúa trừng mắt nhìn:- Ngươi cũng thấy đó, ta đang nói chuyện với bọn hắn, sao có thể vứt họ lại để theo một mình ngươi đi? Có gì ngươi cứ nói đi, nói ở chỗ này cũng được rồi.
123 Có lẽ chưa từng có người nào nói những lời như vậy với nàng, có lẽ vì bộ mặt thật của Thủy Tâm công chúa nằm ngoài sức tưởng tượng của nàng, Mục Tiểu Văn cảm thấy đầu mình đau như búa bổ thật lâu.
124 Mục Tiểu Văn suy trái nghĩ phải dò xét một phen, biết được Lý Vân Thượng có tâm ý thân mật với Thủy Tâm công chúa và hắn cũng biết được ý tứ của nàng ấy.
125 Không phải ngày nào cũng xui xẻo. Ngày hôm sau không có việc gì, may mắn lại nghe được yêu cầu của Thủy Tâm công chúa ngoài ý muốn, vì vậy chờ sau giờ ngọ mát một chút nàng liền mang theo lễ vật tới đó.
126 “Hoàng thượng, hẹn gặp lại. ”“Hẹn gặp lại. ”Người ấy mỉm cười, xoay người rời đi, Lý Vân Thượng đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của nàng, mơ hồ cảm giác được có chỗ không đúng, muốn đuổi theo nhưng chân lại như mọc rễ, không thể cử động.
127 Bốn chữ “Vứt Đi nương nương” vừa được hắn thong thả nói ra, sâu trong ký ức của nàng liền hiện lên một điều gì đó. Mục Tiểu Văn thoáng rùng mình. Hắc y nhân!Lần đầu nàng cùng Khinh Phong đi dạo ở Đắc Tiên viện đã gặp được tên hắc y nhân này, người từng âm mưu cùng Nhược Di hãm hại nàng, người sau này đã từng mấy lần muốn giết nàng!Vừa nhớ đến hắn, thì nỗi sợ hãi của nàng đối với hắn cũng một lần nữa hiện lên rõ ràng, ngay cả cái bàn bên người hắn cũng tạo cho nàng một cảm giác áp bức như đang đứng trước phiên tòa.
128 Hắc y nhân phát tiết xong, dường như tốt hơn nhiều, cười lạnh nói:“Ngươi cái gì cũng không biết, dựa vào cái gì mà ở đây giáo huấn ta?” “Còn ngươi, ngươi dựa vào cái gì mà nói ta không hiểu chuyện? Tính người không chỉ sớm biết ngày một ngày hai, chỉ có ngươi nhìn không rõ được mọi chuyện mà thôi.
129 Nàng bất tỉnh, nằm co lại trong góc tường suốt một đêm, ngày thứ hai, trời chưa sáng thì đã bị người ta đánh thức. bọn họ hẳn là biết nàng không thể tự mình trốn đi, bởi vậy chỉ phái đến một người nô bộc bình thường, tùy ý có thể thấy được trong Đắc Tiên viện viện.
130 Nghĩ như vậy, nàng nuốt giọt nước mắt chuẩn bị rơi ra vào lòng trong. Tóc dài xõa tán loạn trên đầu vai, ánh mắt cực kỳ đau thương, có chút tuyệt vọng; bất giác nước mắt chảy xuống gương mặt mà không hề để ý tới.
131 Mục Tiểu Văn đem cây trâm đặt trên cổ, đâm xuống thật sâu. Mặc dùkhông thấy máu nhưng trên da thịt trắng noãn nhất thời như bị đâm phá một trận khiến cho người khác kinh tâm.
132 Không biết Quý Tử Ngôn đang suy nghĩ gì mà không có lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn đại sảnh ồn ào. Đôi mắt đen sâu mông lung, tựa như nơi sâu nhất của linh hồn có thứ gì đó như cô độc phát ra, tất cả cứ giãy dụa trong hắn.
133 “Bịch!”Một tiếng động khẽ vang lên, cánh tay trong tưởng tượng không có tiếp tục cử động, Mục Tiểu Văn mở tròn hai mắt. - Ngươi vẫn còn ổn chứ? – Thôi Minh Vũ giương lên đôi mắt hoa đào nhìn về phía Mục Tiểu Văn.
134 Ngoài phòng có thị vệ đứng canh, trong phòng cũng có một tên ăn mặc quỷ dị nhưng hắc y thị vệ này khiến cho tâm người ta an tĩnh, bất tri bất giác Mục Tiểu Văn trầm ổn lại.
135 Nam tử to béo quỳ gối bên chân Mục Tiểu Văn, Mục Tiểu Văn nhớ lại một màn ở Đắc Tiên viện tránh không khỏi cảm thấy buồn nôn, theo phản xạ lui xa một chút.
136 Khi Mục Tiểu Văn tỉnh giấc thì người đã ở trong cung. Bên cạnh nàng lại là đôi mắt sưng đỏ của Dực nhi. “Tiểu thư!” - Dực nhi thấy nàng tỉnh liền kinh hỉ không thôi, vội vàng nâng nàng dậy.
137 Mục Tiểu Văn quay về cung thu dọn đồ đạc, không chút chậm trễ, lập tức cùng Dực nhi rời khỏi hoàng cung. Vốn tưởng sẽ gặp phải rắc rối nhưng suốt đoạn đường đi không có ai ra ngăn trở, lúc này tâm cũng thoáng bình tĩnh lại.
138 Được Thôi Minh Vũ đưa về tới phủ Tể tướng, nàng vốn định ổn định lại tâm trạng mới đi vào, nhưng vừa kịp đứng trước cửa thì đã có một gã sai vặt mắt the thé chạy vào thông báo; Mục Tiểu Văn đành phải lau nước mắt, mạnh mẽ lộ ra vẻ mặt tươi cười.
139 Trong hoàng cung, Đức công công quỳ gối hạ tay, không dám thở lớn bởi vì lão chưa thấy bộ dáng này của hoàng thượng bHoàng thượng vốn điềm tĩnh nhưng lạnh lùng mị hoặc, tính tình cũng hết sức ẩn nhẫn, làm việc hết sức kín đáo, bình tĩnh, mặt không đổi sắc mà thiển châm chước ẩm, bất cứ chuyện gì cũng không thể làm cho diện mạo lạnh băng kia có một tia rung động.
140 Mục Tiểu Văn đi lại trong phòng rất lâu nhưng không hề tới gần cánh cửa kia. Phương Mặc đang ở bên ngoài. Có nói như thế nào thì nàng cũng không thích dùng cái thủ đoạn thấp kém bắt người ta đứng trong mưa để phát tiết bất mãn trong lòng.