81 Chuyện này được truyền ra ngoài nhanh như gió thổi vậy, không chỉ dừng lại ở mấy công tử tiểu thư tham gia hội du viên mà ngay cả người bình dân trong khắp kinh thành này đều biết, Văn nương nương được đại hoàng tử ái mộ; Văn nương nương vốn không gặp người lạ nhưng lần này lại xuất hiện song song với đại hoàng tử.
82 Từ phủ đại hoàng tử đi ra, Dực nhi nói Khinh Phong muốn gặp mặt Mục Mộc. Bởi vì Khinh Phong đã nhìn thấy bộ dáng thật sự của nàng cho nên nàng cũng không cần mang mặt nạ, cũng không cần uống thuốc đổi giọng mà trực tiếp thay nam trang đi tới tửu lâu.
83 Càng nghĩ lại càng không có chút đầu mối nào. Nàng mơ hồ cảm giác được có gì đó không ổn nhưng nghĩ tới ánh mắt xa cách của Khinh Phong, nhớ tới lời dặn dò nên nàng không nói với bất kỳ người nào, cũng không mở ra xem mà trực tiếp giao cho Lý Vân Hạ.
84 Sợ hãi tới độ sắp chết lặng, cả mặt Mục Tiểu Văn lúc này chan đầy lệ, toàn thân vẫn không ngừng run rẩy, trong đầu thì thì thao với chính mình:- Mau mau ngủ đi! Không được sợ, mau mau ngủ! Không được sợ!Đột nhiên một trận thanh âm ồn ào từ xa truyền tới, trong không gian yên tĩnh người ta có thể nghe thấy rõ mồn một.
85 - Tiểu Văn, nàng đừng về nhà nữa có được không? Ở lại bên ta có được không?Hắn vừa nói xong thì cũng phát hiện ra trên mặt Mục Tiểu Văn ướt đẫm nước mắt.
86 Mục Tiểu Văn khóc một trận rồi vì mệt quá mà ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại nàng chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, trước mắt trở nên mờ mịt. Giật giật ngón tay, cử động một chút thì nàng phát hiện Phương Mặc đang nằm ngủ gục bên cạnh mình.
87 Cái tin Văn nương nương đối ẩm cùng Thôi công tử tại tây viên, sau đó nhị điện hạ nhìn thấy hạ lệnh cho Thôi công tử mang Văn nương nương quay về đông viên nhanh chóng truyền đi khắp trong và ngoài phủ nhị hoàng tử.
88 Mục Tiểu Văn vội vàng chạy tới thì hai mắt Phương Mặc đã nhắm chặt, khuôn mặt trắng nhợt thực đáng sợ. Nàng thực sự kinh hoảng, sau khi lớn tiếng gọi nha hoàn nàng đỡ hắn nằm lên giường.
89 Cái chuyện đối mặt nói chuyện với hắn xem ra rất quái lạ nhưng người này dĩ nhiên được huấn luyện rất tốt, cùng lắm chỉ nhăn mày nhíu mặt sau đó sẽ suy tư một chút rồi mới đưa ra đáp án.
90 Lúc về tới Phương phủ thì trời cũng đã khá muộn. Tâm đã quyết nên bước chân cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Xa xa nhìn thấy Phương Mặc đang đứng lặng trong đình, một tia không đành lòng xoẹt ngang qua trái tim rồi len lỏi vào trong sự vui sướng vì sắp được rời đi của nàng.
91 Chạy vào phủ đại hoàng tử, gia nhân còn chưa kịp thông báo thì nàng đã chạy thẳng vào thư phòng. Nàng nhìn thấy một bóng người tao nhã đứng chắp tay, lưng quay về phía nàng, người ấy đang nhìn một bức trang.
92 Phương Mặc, đúng là Phương Mặc!Nước mắt tràn mi. Tầm mắt bị nước mắt che mờ, cố gắng mãi nàng mới đứng lên được thì liền rơi vào trong cái ôm gắt gao của Phương Mặc.
93 Đã ba ngày nhưng tân hoàng đế vẫn chưa vào triều. Lão hoàng thượng thoái vị để tân hoàng đăng cơ đế vương nhưng không phải là đại hoàng tử như suy nghĩ của mọi người, mọi người tập trung củng cố thế lực và tạo uy tín trước vị hoàng đế mới này.
94 Bước chân Lý Vân Thượng cũng nhẹ nhàng hơn, hắn đi tới ngự thư phòng xử lý hết đống tấu chương để giết thời gian nhàn rỗi này. Khi gần đêm, Ngọc Minh Đức trở về, Lý Vân Thượng vội vàng đứng lên khiến cho Ngọc Minh Đức cả kinh thối lui về sau mấy bước.
95 Một năm sau… Thành Thiên Lạc, chợ búa tấp nập, hoạt động buôn bán nơi này hoàn toàn đổi mới và người khởi phát ra hoạt động này chính là Mặc phu nhân – nổi danh khắp Thiên Lạc thành nửa năm nay.
96 Khi đang nói chuyện thì Thiên Hương đi đến, nói với Mục Tiểu Văn:- Có một người tự xưng là có quen biết với người, từ hoàng…Chữ “hoàng” vừa mới ra miệng Thiên Hương thì Mục Tiểu Văn thụt lùi về sau ba bước, cuống quít khoát tay nói:- Đuổi đi, đuổi đi! Ta đã nói hoàng cung rất rối rắm, không cho phép có quan hệ với nơi đó, sao ngươi lại để cho loại người này tiếp xúc tới đây chứ?- Là từ hoàng thành tới chứ không phải hoàng cung.
97 Khởi Chi Điêu dù sao vẫn là một đứa trẻ mới lớn nên việc gì cũng tò mò không thôi. Thí dụ như hắn hỏi Thiên Hương lại được gọi là Thiên Hương, Mục Tiểu Văn trả lời vì nàng lớn lên quốc sắc thiên hương nên mới gọi như vậy.
98 - … Tỷ tỷ! – đấu tranh hồi lâu, rốt cuộc hắn không cam lòng mà gọi ra hai chữ này, sau đó thì khuôn mặt Khởi Chi Điêu càng đỏ như gấc. - … …Mục Tiểu Văn kinh ngạc nhìn hắn, mãi đến khi bên ngoài cửa truyền vào tiếng cười khúc khích thì nàng mới chắc chắn đây là chủ ý của Phỉ Mính.
99 Ngày tới chính là đại hội thi đấu hoa khôi, không có gì nằm ngoài dự đoán, Vi tiếu đường lần này lại lấy được chức quán quân. Mục Tiểu Văn đứng giữa những người xem cùng với Cổ Diệp hài lòng quan sát toàn bộ quá trình.
100 Nàng không dám mắng to, chỉ biết hạ mi ủy khuất, hàng mi khẽ chớp động vài cái, nàng lên tiếng dò xét: “Hoàng thượng, ngươi có biết một năm qua ta sống như thế nào không?”Lý Vân Thượng đứng trơ như đá, một lúc lâu sau thanh âm không yên mà đáp: “Ta.