221 Tiếp đó Mao Liệt Quang đi tới chiếc bàn tròn bên cạnh, lão vung tay lên, các hán tử này lập tức tiến tới đem những mâm vật phẩm chưa được ai chú ý mang ra ngoài.
222 Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động. Mặc dù hắn không nhận ra nhưng Thủy Huyễn Cận cũng không hẳn cũng như vậy. Vừa nghĩ tới điều này, Hạ Nhất Minh đột nhiên nảy ra một ý định, hắn thử thăm dò một chút, hỏi:- Mộc huynh.
223 Phía dưới đàn bồ câu này có tiếng vó ngựa. Một đội kỵ sĩ chừng hai mươi người đang phóng như bay từ xa nhằm hướng Khai Vanh thủ đô mà tới. Trong những người này, có một vị hán tử trung niên cùng một vị lão giả tóc bạc trắng.
224 Trong một sơn cốc các Khai Vanh quốc không xa, Hạ Nhất Minh, Thủy Huyễn Cân, Đình Thế Quang còn có đông đảo cao thủ của Tạ gia đều tập trung tại đó. Sau khi biết được Tạ Tri Ân sắp đến nơi này, ngay cả Đình Thế Quang cũng ở lại nơi này.
225 Hai đạo thân ảnh dưới ánh sáng ngửa đầu quan sát kỳ cảnh này của thiên nhiên trong lòng vô cùng cảm thán. - Lễ Huân, cần dùng thuốc rồi. Sau một lúc, Hạ Nhất Minh nhẹ giọng nói.
226 Giờ phút này, Hạ Nhất Minh trong lòng như hiện lên một sự ám ảnh. Một cỗ khí tức tử vong nháy mắt bao trùm toàn thân hắn. Cảm giác kinh khủng này giống như khi thi triển Bình Tức thuật khiến cho thân thể hắn cơ bản không thể cử động.
227 Mặc dù trong tình huống mất đi một cánh tay, hiệu quả của Chướng Nhãn Pháp đã đại giảm. Nhưng công pháp này không hổ danh tuyệt nghệ công pháp hộ thân, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không thể trong chớp mắt đã tìm ra phương hướng của gã.
228 Tư Mã Âm mặc dù là đại địch, nhưng dù sao cũng đã chết, trong lòng Hạ Nhất Minh cũng có chút tôn trọng. Người này dù sao cũng là nhất đường thiên cường giả, nhưng lại chết trên tay người cùng cấp bậc của gã.
229 Trên đỉnh núi có vài đám mây lững lờ trôi. Mà sơn cốc dưới chân núi tồn khiến người ta cảm thấy một chút yên bình. Nếu nói có thể, hẳn không ai nguyện ý phá vỡ khung cảnh ấm áp này.
230 Âm thanh Viên Lễ Huân lúc này có chút run rẩy truyền tới. Mặc dù Viên Lễ Huân cũng từng nhìn thấy một khỏa Hỏa hệ tiên thiên kim đan trên tay Hạ Nhất Minh.
231 Bất kỳ một tiên thiên cường giả khi tập trung chân khí vào hai mắt, hay phát tán chân khí ra xung quanh tới tình trạng cao nhất thì đôi mắt của họ cũng phát sáng như thế.
232 Nhưng một cường giả Nhất đường thiên cũng hơn cao thủ hậu thiên rất nhiều. Sau cơn khiếp sợ ban đầu liền nhanh chóng bình tĩnh lại như cũ. - Các hạ muốn viên đá màu trắng đó làm gì? - Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
233 Mặc dù, hơi lạnh chẳng làm cơ thể người đông cứng nhưng trong hoàn cảnh ở một nơi không thể có càng khiến người khác bất ngờ. Lỗ tai hắn hơi giật giật.
234 - Ngươi làm gì thế?Hạ Nhất Minh giật mình. Hắn đỏ mặt, vội vàng nói:- Xin lỗi, ta sơ ý quá. Lúc này, trên người hắn cũng đang toả ra ánh sáng màu đỏ rực rỡ.
235 Hạ Nhất Minh nhíu mày. Đang mừng rỡ vì Viên Lễ Huân tỉnh lại nhưng đến giờ lại cảm thấy lo lắng. - Lễ Huân! Ngươi thấy thế nào?Viên Lễ Huân nghe thấy tiếng nói vang lên, liền hơi ngẩn người.
236 Cảnh tượng mùa đông sầu thảm, khiến cho vạn vật dường như đều lâm vào trầm tư. Ngay cả trong rừng già cũng bị mất đi cái náo nhiệt của thường ngày, trở nên cô độc, lạnh lùng một cách rõ ràng.
237 Hạ Nhất Minh nhìn bọn họ gật đầu một cái, cười hỏi:- Vu sư thúc! Lục trưởng lão! Hai người xuống núi lúc nào?Hai người bọn họ chính là Vu Kinh Lôi và Lục Chánh Nghi đến từ Hoành Sơn nhất mạch.
238 Cũng giống như Vu Kinh Lôi cùng với Trác Vạn Liêm, sau khi cảm nhận được hàn hệ chân khí mạnh mẽ trên người Viên Lễ Huân, tất cả những người biết nàng từ trước đều không thể tin vào mắt mình.
239 - Vì tam hoa tụ đỉnh chính là lấy ba loại công pháp có thuộc tính khác nhau làm trụ cột để hấp thụ thiên địa linh khí, sau đó mới có thể hình thành được tam hoa.
240 Trong màn đêm tĩnh mịch, tại thủ đô của Khai Vanh quốc, trong một ngôi chùa có một người đang ngồi im lặng. Nhìn bề ngoài hắn như một pho tượng thế nhưng trong nội tâm lại đang hết sức xáo trộn.