161 Tiếng quát đột ngột giống như một hòn đá ném xuống mặt nước yên tĩnh tạo ra vô số tiến người hò hét phản ứng lại. Chung quanh xe có khoảng mười mấy tên người hầu ưu tú.
162 Sau khi về tới Thiệu Minh cư, Hạ Nhất Minh không hề thấy có gì khác thường. Mặc dù, Tam thiếu gia của Tí gia bị giết ở trong thành, nhưng cũng chẵng hề kinh động đến sự tu luyện của Thủy Huyễn Cận đại sư.
163 Sáng sớm ngày thứ hai, đám người Hạ Vũ Đức tới trước Thiệu Minh Cư rất đúng hẹn. Thủy Huyễn Cận tự mình tiễn bọn họ tới cửa thành. Đối với sự chu đáo của Thủy Huyễn Cận, đám người Hạ Vũ Đức cảm thấy cực kỳ kinh sợ.
164 Trong cánh rừng rậm quanh núi, lúc nào cũng có những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua nên chẳng khiến cho người khác phải chú ý đến. Nhưng thanh âm của cơn gió đang lọt vào lỗ tai của Hạ Nhất Minh làm cho hắn hết sức kích động.
165 Một cỗ hơi thở bạo lệ từ phía song đầu linh thú phát tán ra, bốn con mắt trên hai chiếc đầu lâu mơ hồ chuyển sang màu hồng. Tựa hồ máu trên song đầu linh thú chảy ra đã tụ tập vào đôi mắt của nó, khiến cho kẻ khác không khỏi cảm thấy không rét mà run.
166 Song đầu linh thủ phun ra một luồng khí màu xanh, hóa thành lực lượng cường đại đánh vào Viên Lễ Huân đang rơi xuống hồ. Mà trong một khắc này nó vẫn chưa từng buông lỏng sự cảnh giác với Hạ Nhất Minh, tốc độ phun xuất liệt hỏa càng về sau càng nhanh hơn.
167 Khối cự thạch từ từ dâng lên, mặc dù tốc độ nổi lên cũng không phải là rất nhanh, nhưng cũng không có dấu hiệu ngừng nghỉ. Sau một lát, Hạ Nhất Minh đã theo khối cự thạch nổi lên gần mặt nước, mà trong quá trình này, Hạ Nhất Minh đã mơ hồ thấy được toàn cảnh của đầm nước.
168 Một đạo âm thanh nhẹ nhàng truyền vào tai, hai chân Hạ Nhất Minh đột nhiên ngừng lại. Hắn đem Viên Lễ Huân thả xuống, nói:- Lễ Huân, Gia gia bọn họ ở phía trước.
169 Đưa mắt nhìn về phương xa, một phiến mây mù đang lượn lờ trên đỉnh núi. Ở nơi đó có thể mơ hồ thấy được những biến hóa kỳ dị của mây mù. Có khi là tiên nữ đang bay lượn, có khi lại như lão ông cầm trượng, có khi lại như vượn hiến đào, có khi lại như con ngựa hoang thoát cương… Dải sương mù sáng sớm như ẩn như hiện phía xa.
170 Thanh âm này từ phía xa truyền lại, một đạo nhân ảnh cũng cấp tốc chạy tới. Thân hình Hạ Vũ Đức hơi động, đã chạy ra khỏi lương đình, kêu lớn:- Vũ Cận sư huynh, tiểu đệ đã trở về.
171 Như một tia chớp, nhanh chóng đuổi theo người kia. Khi cả hai dừng lại thì cũng đã ở khu nhà lưng chừng núi. Vượt qua đám nhà ở lưng chừng núi, theo lời của tất cả mọi người thì đó chính là cấm địa Linh Dược phong.
172 Hạ Nhất Minh ngẩng đầu ngắm nhìn những áng mây dài vô tận, trong lòng hắn cũng đang vô cùng xúc động. Lấy thực lực của hắn, tự nhiên lúc này không có sợ hãi Hoành Sơn nhất mạch.
173 Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn những chỗ thần kì trong động phủ, trong lòng hắn tràn ngập vẻ cảm khái. Khi Hạ Nhất Minh đưa ra ý nghĩ muốn học tập luyện đan thuật, Dược đạo nhân không có nữa điểm do dự đồng ý.
174 - Hạ tiền bối, xin dừng bước. Hạ Vũ Đức mỉm cười, nói:- Nhất Minh! Lấy lệnh bài của sư phụ ra. Hạ Nhất Minh liền lấy lệnh bài mà Dược Đạo nhân tặng đưa cho hắn.
175 Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve dược thảo ở trên mặt đất, Hạ Nhất Minh vừa vui mừng vừa sợ hãi phát hiện ra nguyên lai sau khi sử dụng Mộc hệ chân khí hắn không chỉ có thể ở đỉnh lô cảm ứng được hoạt lực của dược thảo, mà ngay cả lúc này khi hắn vuốt ve cũng có thể cảm nhận được hoạt lực trong đóHạ Vũ Đức lưu lại số lượng dược thảo đủ để có thể luyện chế thêm hai lần nữa.
176 Sau khi thấy được vể mặt hai lão nhân , trong lòng Hạ Nhật Minh cũng biết thứ này chắc chắn không phải là đan hỏng , nhưng vẫn không nhịn được hỏi một câu.
177 Thấy Hạ Nhất Minh như vậy, Viên Lễ Huân hiểu ý liền đóng cửa sân lại. Mặc dù không nói gì, nhưng thấy vẻ mặt Hạ Nhất Minh, Viên Lễ Huân cũng đoán ra được hắn muốn tập trung toàn bộ thể xác và tâm hồn vào việc tu luyện.
178 Tuy nhiên, lúc này, đôi mắt Thái thượng trưởng lão Vu Kinh Lôi của Hoành Sơn nhất mạch lại đang trợn tròn, kinh hãi. Từ khi, lão đặt chân vào tiên thiên cũng đã được hai trăm năm, sau khi nghe hậu bối nói mà choáng váng như thế này cũng là chuyện cực kỳ hiếm.
179 Sau khi lời nói của Vu Kinh Lôi. Hạ Nhất Minh chỉ do dự một chút rồi đem chân khí của mình tản ra. Trước mặt một lão nhân thâm sâu như thế, hắn cũng có ý muốn thử một chút.
180 Thân thể Vu Kinh Lôi như ánh chớp bay ra ngoài , vẻ xanh biếc trên người lão càng nồng đậm hơn. Hơn nữa những chân khí xanh biếc đang lượn lờ xung quanh người lão như hình thành một chiếc lồng phòng hộ khổng lồ.
Thể loại: Kiếm Hiệp, Trọng Sinh, Tiên Hiệp
Số chương: 50