141 Hai huynh đệ Hạ Nhất Thiên đồng hành tiến vào, bọn họ khẽ liếc nhìn xung quanh, nhất thời thấy ở trong đại sảnh, giống như đang ra mắt phụ mẫu của nhị nữ Viên Lệ Văn.
142 Mục tiêu của mã tặc chỉ là chiếm giữ ba đại thế gia. Trong số đó thì Trình gia nguyên khí đại thương, tổn thất thảm trọng. Đặc biệt trong huyện thành chính là nền tảng của Trình gia.
143 Mũi chân hơi dùng sức, thân thể của hắn đã giống như không có chút sức nặng nào, như một chiếc lò xo bật lên, ở giữa không trung dừng lại trong chốc lát, sau đó bạo phát ra.
144 Thiên phú của Hạ lão gia mặc dù không phải đứng đầu, nhưng có thể tu luyện đến đỉnh phong của tầng thứ mười chẳng lẽ có thể là một kẻ ngu?Chỉ có điều ngày xưa mắc phải sai lầm nên đã không thể vãn hồi, cuối cùng bị trục xuất ra khỏi sư môn.
145 Một đoàn ngựa từ thủ đô Thiên La thành đến, tiến thẳng vào Huyền thành, sau khi liên lạc với Trình gia lập tức lên ngựa chạy về phía Hạ gia trang. Đoàn ngựa thuần một màu đen này rất nổi tiếng ở vùng Tây Bắc, bộ khung xương cao lớn, mắt cá chân thắng, ngực nở rộng, cơ ngực săn chắc.
146 Thiên La quốc chính là một trong những quốc gia như vậy. Tuy nhiên thủ đô của Thiên La quốc lại được kiến tạo ở một chỗ có giao thông thông suốt. Cách thủ đô không xa cũng có mấy dãy núi nhỏ.
147 Khi hắn chậm rãi ngồi xuống trong lương đình, không khỏi hơi ngẩn người ra một chút. Vô luận là Đình Thế Quang của Hỏa Ồ quốc, hay là Huyết Đồ Phu Lữ Tân Văn của Kim Lâm quốc đều là người có tướng mạo đường hoàng.
148 Cửa thư phòng vẫn đóng mà Hạ Nhất Minh cũng chưa vội tiến vào. Thấy Viên Lễ Huân đang đứng trước một chiếc bàn trong phòng, tay cầm bút viết gì đó, trong lòng lòng Hạ Nhất Minh có chút tò mò, cũng không có chút báo trước, thân hình hắn khẽ động một chút đã tới phía sau Viên Lễ Huân.
149 Trong xe ngựa rộng rãi, Hạ Nhất Minh ngồi đối diện với Thủy Huyễn Cận đang xem xét bên ngoài. Đầu năm, Hạ Nhất Minh tuân mệnh theo Đại bá đi tới Kim Lâm Viên gia, khi đó thời tiết đang là mùa đông khắc nghiệt, tuyết bay khắp trời, nhưng qua mấy tháng hôm nay thời tiết đã trở lên nóng nực.
150 Ăn xong cái gọi là Quốc yến này, Hạ Nhất Minh dĩ nhiên là theo Thủy Huyễn Cận rời đi. Trước khi Hạ Nhất Minh rời đi, vốn muốn lên tiếng chào Đại bá cùng đại ca, nhưng lại đau buồn phát hiện, hai người này đã bị một đám người che khuất.
151 Một cơn gió nhẹ cứ như vậy, thổi xuyên qua tai mắt vô số thủ vệ, tiến vào bên trong hoàng cung. Không ai thấy, thậm chí không có ai có thể cảm nhận được, cơn gió vừa thổi qua không phải là gió mà chính là một người, một người nhanh như gió.
152 Từ dưới mặt đất truyền lên một tiếng huýt sáo, giống như một mệnh lệnh nào đó phát ra, hai cánh ưng đang bay lượn trên bầu trời bỗng ngoặt mình hạ xuống.
153 Trải qua kinh nghiệm thu thập được trong hơn một năm nay, cũng làm Hạ Nhất Minh mơ hồ hiểu được. Dường như tam đại cường quốc này có một cỗ lực lượng lớn mạnh, nên mới có thể vô thanh vô tức áp chế hết thẩy, tạo ra phương thức truyền thừa này.
154 Trong tiếng gió nhẹ một người vững như bàn thạch bước ra, như âm thanh vàng đá giao nhau bỗng vang lên trong không gian. Nó cắt đứt mọi âm thanh trong lâm viên, trầm vang trong lòng mỗi người.
155 Tại giờ phút này, đám người Vu Thụy Bồi sắc mặt đều lộ ra vẻ vui mừng, mà đám người Tam hoàng tử Khai Vanh quốc sắc mặt đều tái nhợt, không còn hoan hô sung sướng như khi nãy đoạt được ngôi đầu nữa.
156 Sau khi về tới nơi này, Viên Lễ Huân khuôn mặt chưa khi nào tắt nụ cười. Ánh mắt nàng nhìn Hạ Nhất Minh mang theo một chút tôn sung khiến người khác khó có thể phát hiện được.
157 Hai nàng chậm rãi cúi đầu, khi vừa ngẩng đầu lên, tức thì đôi gò má như ngọc ngà đã phơn phớt hồng. Ánh nắng ban mai chiếu vào không ngờ lại càng xảo diệu tôn lên nhan sắc vốn đã được coi là tuyệt sắc đó.
158 Tin tức Hạ Nhất Minh xuất hiện nhanh như gió đã được loan truyền khắp trang viện. Đám người bên ngoài đều hi vọng có thể thấy tận mắt vị Đại sư trẻ tuổi này một lần.
159 Khi Hứa Sán mở cửa bước vào, nhất thời nhấc được tảng đá đè nặng trong lòng. Thì ra hai người Hạ Nhất Minh cũng không trực tiếp xông vào gian sau, mà hai người yên lặng nắm tay nhau quan sát những bức tranh trên vách.
160 Rời khỏi bảo lâu Phượng Lai Tường Châu, đi qua một cái ngã tư, Hạ Nhất Minh cảm thấy áy náy, nói:- Lễ Huân! Ta muốn chọn cho nàng mấy món trang sức, nhưng không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy, thành ra không được thứ gì.