281 Nhìn theo phương hướng Hạ Nhất Minh biến mất, Bách Linh Bát quay đầu lại nhìn một chút ngọn lửa đang lờn vởn xung quanh, rồi dần dần đi tới gần nơi địa hỏa đang phát ra.
282 Chân khí khổng lồ ở trong cơ thể Hạ Nhất Minh ùn ùn kéo ra. Đặc biệt ở từ bên trong miệng hắn còn xuất hiện khí tức vô cùng nóng bỏng. Vô số sóng nhiệt hội tụ lại trước mặt Hạ Nhất Minh, chúng nó dao động ở giữa không trung một lúc lâu mà vẫn chưa tán biến.
283 Một cỗ cảm kích xuất phát tự tận đáy lòng dâng lên, Hạ Nhất Minh thành khẩn nói:- Bách huynh, cảm ơn. - Không nên khách khí. - Bát Linh Bát đột nhiên nói:- Ta có một tin tức xấu, hy vọng ngươi sau khi nghe xong vẫn có thể khắc chế được tâm tình của mình.
284 Ánh đao lóe lên, địa hỏa xung quanh lập tức bị ảnh hưởng mà yếu bớt. Trên tay Hạ Nhất Minh, đại khảm đao như một vật sống có thể hóa thành muôn hình vạn trạng.
285 Từng cơn gió nhẹ đuổi nhau trong rừng khiến cho từng đám lá cây lay động. Những tán cây cổ thụ xòe rộng xen vào nhau hứng lấy ánh trăng. Trên mặt đất điểm xuyết từng giọt sáng nhàn nhạt như những mảnh gương phản chiếu ánh sáng.
286 Hai vị lão nhân đều cảm thấy hoảng sợ. Lấy Hỏa hệ đối kháng với Thủy hệ công pháp mà có thể chiếm lấy thượng phong đối với đám vũ giả cấp thấp là chuyện chưa từng có.
287 Tổ sư từ đường của Hoành Sơn nhất mạch cũng giống như của các môn phái khác. Những người được thờ phụng trong đó, khi còn sống đều có thanh danh hiển hách.
288 - Hạ trưởng lão! Ngươi có đột phá hay không?Hạ Nhất Minh giật mình hỏi lại:- Dược trưởng lão! Ngài nói đột phá cái gì?Dược đạo nhân hưng phấn nói:- Ta nghe Vu sư thúc nói rằng khi ngươi đuổi giết bọn Tác Qua đã ngưng tụ được hai đóa hoa.
289 Đứng trên cánh đồng rộng lớn, liếc mắt nhìn quanh chỉ thấy một màu xanh biếc trải dài ra vô tận. Những luống đậu đầy quả nối tiếp nhau cùng với những mảnh ruộng trồng đầy khoai lang.
290 Phụ thân! Lễ Huân có về hay không?Hắn rời khỏi Hoành Sơn đã hơn nửa năm. Viên Lễ Huân về thăm người thân đáng lẽ đã phải quay trở lại. Thậm chí còn về Hoành Sơn gặp hắn rồi.
291 Đôi tay của hắn như ngưng tụ cả ngàn cân, đồng thời chân khí xung quanh cũng nhanh chóng đọng lại. Luồng sát khí mà hắn vừa cảm thấy là từ hướng này truyền tới.
292 Hạ Nhất Minh xoay người phóng đi. Tốc độ của hắn nhanh như tia chớp, trong nháy mắt đã thoát khỏi phạm vi cảm ứng của người đó. Cho dù, người kia muốn dựa vào hơi thở để đuổi theo cũng không thể được.
293 Tu luyện hơn hai trăm năm hắn đã ngưng tụ thành công tam hoa. Nếu chân khí không thể áp chế được Hạ Nhất Minh thì hắn đập đầu tự vẫn cho xong. Có điều, động tác kế tiếp của Hạ Nhất Minh lại nằm ngoài dự đoán của hắn.
294 Quấn ngũ hành hoàn lại, đeo vào eo. Nhìn qua nó giống hệt như một bọc hành lý. Chẳng ai có thể ngờ được trong cái bọc hành lý đó lại có một bảo vật như thế.
295 Hạ Nhất Minh quay đi, gật đầu nói:- Hãy mời quốc vương tới phòng lớn chờ. Ta sẽ tới ngay. Tiết Liệt cung kính cúi đầu, cảm thấy yên lòng. Mời quốc vương tới phòng lớn sau đó tự mình ra gặp mặt, như thế cũng đủ thể hiện sự tôn trọng.
296 Trong mắt Chiêm Thiên Phong xuất hiện một sự khó tin, cùng với sợ hãi. Bởi hắn hiểu rất rõ vị sư huynh của mình. Nói tới thiên phú tu luyện võ đạo, trong số những người cùng trang lứa với họ, nếu Chiêm Huyên tự nhận là người thứ hai thì chẳng có ai dám nhận là người thứ nhất.
297 Chu Thất Bát huýt một tiếng sáo dài. Âm thanh được gió truyền ra xa, khiến cho người đang tới nghe được. Đám người Hạ Nhất Minh chợt hiểu, đó chắc chắn là người trên Thiên Trì sơn.
298 - Sao. . . Sao lại như thế này? - Trần Úy Nhiên mở to mắt mà nhìn. Hôm nay, hắn toàn gặp phải những chuyện ngoài ý muốn. Đầu tiên là Hạ Nhất Minh - một thiên tài tuyệt thế.
299 Dương Hạo nhíu mày. Hắn liếc mắt nhìn hai người, nhưng không hề ngăn cản. Dù sao thì bọn họ cũng không phải là người trên chủ mạch. Tất nhiên, điều quan trọng nhất chính là hai người cũng không phải đệ tử bình thường.
300 Hạ Nhất Minh ngẩng đầu, ánh mắt hắn có chút gì đó tươi cười khác lạ. Nhìn thấy nụ cười đó, cho dù là Chu Đại Thiên sống hơn trăm năm cũng cảm thấy có chút khó chịu.