281 "Sẽ không. . . . . . " Hạ Tuyết có chút không khách khí nhìn hắn nói: "Anh sẽ không có bất cứ lòng dạ quanh co nào với tôi đấy chứ? Tôi cho anh biết, con gái là của tôi.
282 Cẩn Nhu quay đầu lại, nhìn cô gái xinh đẹp ăn mặc khác thường này, ngũ quan thâm thúy, giống như có chút quen mặt, nhưng thật sự không nhìn ra, cô tôi là ai.
283 "Người ta đang mượn cô để lăng xê ! ! Cô nghĩ một chút xem, năm nay bà ta cũng 70 tuổi rồi, gió to sóng lớn gì chưa từng trải qua? Cũng không phải là chỉ có một mình cô là ngôi sao lớn, tại sao muốn ở trước mặt của truyền thông nhằm vào cô? Chính là muốn mượn danh tiếng của cô để làm mình nổi tiếng! ! Vốn tôi không để bà ta trong lòng, nhưng hôm nay thật sự làm cho tôi rất tức giận !" Isha giận đến phổi cũng muốn nổ tung! !Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, liền nói: "Không thể nào? Bà ta là ảnh hậu liên tiếp 5 lần rồi !"Isha cười lạnh nói: "Chuyện này đã là quá khứ rồi! bây giờ bà ta không phải là ảnh hậu nữa ! Cho nên tịch mịch, muốn ra ngoài theo một người tuổi trẻ náo nhiệt! Cô xem đi !"Isha nói xong, lập tức mở máy vi tính ra, Internet tìm kiếm tin tức trên mạng cho Hạ Tuyết xem, nói: "Hiện tại trang đầu của các trang web lớn đều là Tiêu Vãn Linh không thích cô! ! Cô biết bà ta đột nhiên rất đắc ý thế nào không? ! Muốn ngôi sao trong giới giải trí tức giận, không dễ dàng a! ! càng làm cho người ta nhớ đến bà ta! Tôi dám chắc chắn, bà ta không xuất hiện một tuần, khẳng định đang không ngừng chạy phỏng vấn, để nhận vai diễn! ! cô chú ý một chút, về sau đừng để ý tới bà ta !"Hạ Tuyết không cho đó là quan trọng, muốn bóc kẹo que ăn.
284 "Cô phải nhớ, sau này, cô đừng tùy ý đi công kích bà ta! Lúc bà ta mở rộng miệng, cô phải im lặng ! ! Im lặng mỉm cười, như vậy là đủ rồi! !" Lúc Hàn Văn Vũ vào nhà hàng sushi, phát giác trời mưa, sợ Hạ Tuyết bị ướt, liền cởi áo khoác của mình, khoác đưa cho cô mặc! !Hạ Tuyết vừa mặc áo khoác của hắn, vừa gật đầu!"Nếu cô muốn đi tiếp, phải tiếp tục tranh đấu! Đừng nói đến chuyện sáu năm qua cô đã thay đổi, cô có thể bình an, một mình hưởng thụ thành quả, ở trong giới giải trí, chỉ cần cô biến mất ba ngày, người hâm mộ rất có thể sẽ lãng quên cô! Cho nên trong cái vòng lẩn quẩn này, một bước là một cuộc đời! Cô lựa chọn con đường này, cô phải cố gắng vượt qua! Chỉ cần cô một lòng muốn đóng phim thật tốt, thì không phải sợ mất đi! ! Không phải sợ bị lãng quên! Làm chủ tác phẩm! ! cuối cùng sẽ có một ngày, người hâm mộ hiểu được sự cố gắng của cô! ! Ở trong vòng tròn này, ngàn vạn lần không được hấp tấp! ! Hôm nay Tiêu Vãn Linh nói một vài lời cũng có thể hiểu được, nhưng bà ta dùng cách mượn cô để lăng xê bản thân thì không đúng lắm! Cô yên tâm đi! Người hiểu cô, tự nhiên sẽ ra ngoài nói cho cô vài lời! Không hiểu, chê cười, cô cũng không có biện pháp, thả lỏng một chút, vì người yêu cô mà cố gắng là tốt rồi! Hiểu không?" Hàn Văn Vũ dìu Hạ Tuyết ra khỏi phòng, lại nói.
285 Hạ Tuyết thấy Hàn Văn Kiệt, trong lòng của cô hơi sững sờ, nhưng vẫn cảm động cười một tiếng, từ ngày đó sau khi tách ra, cũng chưa gặp lại. . . . . .
286 Hàn Văn Hạo ngồi trong quán cà phê, thấy Hạ Tuyết mặc áo sơ mi màu xanh dương nhạt, quần jean trắng, đeo kính đen, đội mũ lưỡi trai, kéo vành nón thật thấp, tay kéo túi vải lớn đi tới, gương mặt vội vàng ngồi xuống, cũng không nhìn Hàn Văn Hạo, trực tiếp mở thực đơn, nhìn tên cà phê phía trên, cô kêu: "Bia!"Hàn Văn Hạo nhướng mày, nhìn cô.
287 Hàn Văn Hạo tức giận nhìn cô, do dự một lúc, vẫn vươn tay, nhận lấy ly cà phê kia, sau đó đặt ở trước mặt, nhìn một ly nước đen thui, cảm giác không vui tràn lên não, hắn ngẩng đầu, tức giận nhìn Hạ Tuyết! !Hạ Tuyết cũng nhíu mày nhìn hắn cười nói: "Uống đi.
288 "Cho nên cô nên cám ơn tôi, nếu như không phải vì con gái của tôi, có thể cô không vượt qua sáu năm này!" Hàn Văn Hạo một chút cũng không khách khí nói.
289 Hạ Tuyết tức giận đến phổi muốn nổ tung, lại không có cách nào với hắn, hét lớn: "Rốt cuộc tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Anh có biết bây giờ anh làm như vậy, cho người ta cảm giác gì không?"Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt nóng rực.
290 Hạ Tuyết vẫn đang nghĩ đến chuyện này. . . . . . Hàn Văn Hạo nhìn chòng chọc vào mắt cô. . . . . . Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, đột nhiên cười một tiếng nói: "Nếu như là tôi.
291 "Cô và tôi không thù không oán, nhưng ngày đó quả thật tôi không cẩn thận nên cùng chung đụng với cô một buổi tối, cô lại to gan lớn mật sinh ra con gái của ta, ngoại chuyện tức giận, đúng là nhạo báng cô làm chuyện ngu ngốc, rõ ràng là ghét tôi như vậy, lại sinh con của tôi! ! Con người của tôi không thích thiếu nợ người khác! ! Cô nói cô làm một bà mẹ độc thân20 tuổi, không cần nghĩ cũng biết rất vất vã ! Cô nói không phải cô ngốc sao? Tự mình tìm ch� thấy sinh ra một chút lòng thương hại với tôi thì anh mất mặt ? Tôi hèn hạ như vậy sao? Có lẽ ở trước mặt của anh, tôi không đáng để cho anh mềm lòng như người phụ nữ khác chút nào sao ! !"Cô nói xong, đột nhiên hất tay Hàn Văn Hạo ra, cứ như vậy mặc bộ quần áo thể thao màu xanh dương, đi xuống cầu thang, đi ra bên ngoài cửa hàng, dầm mưa bước đi! !Mưa xối xả như trút nước, mưa nặng hạt rơi xuống.
292 "Daniel tiên sinh. . . . . . " Cẩn Nhu mỉm cười đi tới, gọi nhỏ Daniel. Daniel đang cầm trái Sakya trong tay, nhìn Cẩn Nhu có chút sửng sốt nói: "Hi….
293 Hôm nay gió biển không lớn!Biển gợn sóng, bầu trời và mặt biển đều mờ mịt, như cuộc đời người. . . . . . Cẩn Nhu ngồi trên ghế sa lon, nhìn Daniel ưu nhã ngồi trên ghế sa lon, cầm con dao sắc bén lúc nảy cẩn thận đặt trái Sakya lên một đĩa nhỏ, sau khi gọt vỏ, tỉ mỉ cắt Sakya thành từng miếng hình tam giác, đặt vào một đĩa bằng sứ men xanh vô cùng ngay ngắn.
294 Daniel cất đĩa Sakya xong đi ra ngoài, thấy Cẩn Nhu đã ngồi trên ghế sa lon, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, lâm vào trầm tư. . . . . . Hắn mỉm cười đi tới, nhìn Cẩn Nhu nói: "Sorry, xấu hổ.
295 Hạ Tuyết cầm CD, cẩn thận giấu đi, sau đó ra khỏi thư phòng, nhìn Daniel đang cầm sữa tươi đi tới. . . . . . Cô nhìn hắn cười một tiếng, sau đó nhận lấy sữa tươi uống xong, nói: "Có việc bận rộn, một lát nữa sẽ nói chuyện với anh !""Ok!" Daniel mỉm cười gật đầu, ôm khẽ Hạ Tuyết nói: "Đừng để mình quá mệt mỏi!""Ừm!" Hạ Tuyết mỉm cười gật đầu, sau đó bước nhanh đi về phòng của mình, nhanh chóng khóa cửa phòng lại, rút CD quỳ gối trước đầu đĩa, nhanh chóng bỏ CD vào đầu đĩa, sau đó ngón giữa run rẩy cầm hộp điều khiển ti vi, nhấn nút mở, cắn răng, chống xuống mặt sàn, người tựa vào bên mép giường, nhìn trong màn hình TV, đầu tiên là một hình ảnh màu xanh dương.
296 Mỗi năm một lần, rốt cuộc đã khai mạc Giải Kim Mã !Nhưng vào buổi chiều, bầu trời lại lất phất cơn mưa phùn ! ! Nhưng mặc cho hôm nay có luồng khí lạnh tràn xuống, mặc cho chiều nay có cơn mưa phùn vẫn không ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của các phóng viên và những người hâm mộ, chỉ thấy tại hiện trường lễ trao giải Kim Mã chiều nay, ngọn lửa từ bốn góc đã đốt lên, từ đầu thảm đỏ này đến đầu thảm đỏ kia, đã dựng lên bảng ký tên, khi đó sẽ có rất nhiều người khách quý trong giới điện ảnh và những người nổi tiếng lưu lại tên của mình lên đó, người chủ trì đã trên sân khấu thảm đỏ, vội vã xem tài liệu, vừa xem tài liệu, vừa bất đắc dĩ nhìn cơn mưa phùn mờ mịt, tối nay thời tiết thật sự không tốt!Rất nhiều người hâm mộ đã bắt đầu chờ đợi từ đêm qua, nhiều người hâm mộ 4 ảnh đế, nhất là Văn Vũ, tiếp theo là Mộng Uyển, Esebell và Lương Thi Thi, hình tượng của các cô luôn luôn khéo léo, nhất là Lương Thi Thi, dựa vào bộ phim truyền hình “Chồn chín đuôi”, đầu tiên xây dựng hình ảnh một người cao siêu, sau đó tiến quân vào giới điện ảnh, cá tính đáng yêu, dễ gần, rất được khán giả hoan nghênh, sau đó đến Esebell, trong bộ phim “Tinh Mộng tình duyên”, diễn vai một cô gái mắc phải bệnh nan y, làm 50% khán giả khắp nơi bật khóc ! Tiếp đến là đàn chị Mộng Uyển, gần 40 tuổi, bằng vào bộ phim “Cha của tôi” đầu tiên đoạt giải thưởng nữ diễn viên được yêu thích nhất, sau đó được đề cử vai nữ chính xuất sắc nhất giải Kim Mã, kỹ thuật diễn xuất của cô đạt đến đỉnh cao, trái lại bộ phim “Dịu dàng” của Hạ Tuyết, đầu tiên là đoạt giải nữ diễn viên xuất sắc nhất của điện ảnh Pháp, sau đó bộ phim được đưa đi tham dự liên hoan các giải thưởng trên toàn thế giới, cũng vì tình huống này, đã trở thành ứng cử viên hàng đầu cho Giải Kim Mã.
297 Trên thảm đỏ đang tưng bừng náo nhiệt !Mưa phùn mờ mịt, dưới ánh đèn lóe sáng của các phóng viên, trong tiếng kêu điên cuồng của những người hâm mộ, chiếc Mercedes của Hàn Văn Vũ chạy băng băng rốt cuộc chậm rãi dừng lại đầu bên kia thảm đỏ.
298 Trên thảm đỏ thật dài, một mùi thơm hoa hồng xuyên không khí lạnh lẽo, theo chiều gió vây quanh từng người. . . . . . "Thơm quá. . . . . . " Một nữ phóng viên tay cầm Camera, đột nhiên kêu nhỏ.
299 Buổi lễ trao giải giải Kim Mã chính thức bắt đầu!Người chủ trì hội nghị cầm Microphone đi tới hiện trường, đầu tiên là cúi người thật sâu chào, tiếng vỗ tay của toàn trường cuồng nhiệt vang lên, sau đó Sứ giả điện ảnh từ phía sau đài đi ra, thắp lên ngọn lửa lễ hội đầy màu sắc, tiếp theo bắt đầu phát hình ứng cử viên tranh ảnh hậu, dẫn đầu là Mộng Uyển, sau đó chiếu đến bộ phim tuyên truyền, trong phim, Hạ Tuyết đóng vai Hepburn, ngồi ở trong một rạp chiếu bóng cũ vào những năm 80, hấp dẫn, xinh đẹp động lòng người!Một đám người thế hệ trước trong giới giải trí mỉm cười nhìn ứng cử viên mới tranh ảnh hậu, cũng cảm thán nền điện ảnh trong nước đã trải qua thời kỳ ảm đạm thật dài, cuối cùng hôm nay đã vượt qua cửa ải khó khăn, khiến cho thị trường điện ảnh trong nước phát triển mạnh mẽ.
300 Ánh đèn Hiện trường sáng lên, nơi chính giữa khán đài, xuất hiện một cầu thang. . . . . . Rốt cuộc Hàn Văn Vũ đã thay dạ phục màu trắng, đứng nơi cầu thang, sau đó quay đầu nhìn Hạ Tuyết đã thay một bộ váy đuôi cá dài màu đen rất đẹp, chỉ thấy cô nhẹ nâng hộp thư trong tay, sau đó đặt tay trong lòng bàn tay Hàn Văn Vũ, hai người từng bước, từng bước đi xuống bậc thang.