261 "Tả La đến kìa. . . . . . " Có người nhẹ giọng kêu !Hạ Tuyết ngạc nhiên, mừng rỡ ngẩng đầu, nhìn Tả La nhiều năm không gặp, mặc tây phục trắng, vẫn vô cùng đẹp trai, vô cùng mê người, đi vào bảng kí tên, sau đó ánh đèn flash sáng lên, cầm bút xong kí tên, đi tới bàn tiệc bên này, còn nhìn minh tinh, các bạn bè quen thuộc về phía dưới đài chào hỏi.
262 Cuộc đấu giá bắt đầu!Trước tiên bắt đầu bán đấu giá một túi xách LV hàng hiệu! ! Tất cả nữ minh tinh và nhóm người danh viện nhìn túi xách LV số lượng có hạn trên thế giới, tất cả xôn xao, chộn rộn, nghe nói túi xách này chỉ có ba cái, một cái trong tay Nữ Hoàng Anh, một cái trong tay phu nhân tổng thống Pháp, thật không ngờ còn một cái may mắn xuất hiện ở đây.
263 "Daniel?" Hạ Tuyết kinh ngạc gọi nhỏ. . . . . . "Xin lỗi, anh đã đến trễ. . . . . . " Daniel đi nhanh tới trước mặt Hạ Tuyết, nở nụ cười tao nhã mê người với cô, rất thân sĩ cúi người, hôn lên trán cô, rồi đứng thẳng, vươn tay nói với Hàn Văn Hạo: "Hàn tiên sinh cũng đưa hôn thê đến đây tham gia tiệc tối?"Hàn Văn Hạo cũng mỉm cười đứng dậy, bắt tay Daniel, nhàn nhạt nói: "Làm việc thiện, tôi phải tham gia thôi !""GOOD!" Daniel tán thưởng một tiếng, ngồi vào bên cạnh Hạ Tuyết, ôm lấy eo nhỏ nhắn của cô vào trong lòng, biểu lộ phong độ thân sĩ, sau đó giơ tay, bình tĩnh nói với người chủ trì: "15.
264 Hàn Văn Hạo nhàn nhạt cười, quay đầu nhìn Daniel, chậm rãi nói: "Xem ra Daniel tiên sinh nhất định phải có viên dạ minh châu này?"Daniel mỉm cười chậm rãi nói: "Nghe nói người Trung Quốc có câu ngạn ngữ, là ngàn vàng khó mua được trái tim, cuộc sống nên vì cái ưa thích của mình mà cố gắng, mới thể hiện được thành ý.
265 Hàn Văn Hạo nhìn con gái như vậy, hắn mỉm cười, sau đó làm bộ như lơ đãng cúi đầu, nói với Hạ Tuyết: "Xem ra cô sinh được con gái tốt!"Hạ Tuyết nghe xong lời này, nhướng mày nhìn hắn nói: "Con bé cũng không phải một mình tôi có thể sinh được!""Ồ! Bây giờ có phần của tôi sao ? Lúc nảy nghe cô nói, cô và tôi không có chút quan hệ nào!" Hàn Văn Hạo lập tức đáp lời.
266 Hàn Văn Vũ khiếp sợ trước máy tính, nhìn tin tức liên quan, hắn khiếp sợ không thốt nên lời, nhất là nhìn thấy bảo bối nhỏ đáng yêu, bộ dáng giống cô như đúc, đôi mắt to cong cong sáng ngời nhìn ống kính, không hề sợ hãi, môt sức mạnh vô hình làm cho trái tim người ta không nhịn được run lên, hắn thở dốc một hơi, nhớ sáu năm trước, Hạ Tuyết lặng yên rời khỏi, hóa ra là vì cô mang thai sao ?Hốc mắt Hàn Văn Vũ đỏ lên, lập tức cầm chìa khóa, chạy vội ra bên ngoài, nhảy lên chiếc xe của mình, vừa nổ máy xe, vừa bấm số điện thoại Hạ Tuyết! !"Alô!" Hạ Tuyết nhận điện thoại, có chút chột dạ kêu nhỏ: "Hey! Trai đẹp !""Đừng đánh trống lãng với tôi! ! Bây giờ cô đang ở đâu?" Hàn Văn Vũ lập tức hỏi.
267 Chiếc Rolls-Royce màu bạc lướt đi trong màn đêm !Hàn Văn Hạo im lặng ngồi phía sau xe, nhắm mắt nghỉ ngơi, nhớ lại mọi chuyện ở buổi đấu giá lúc nảy, nhớ Hạ Tuyết nói: hắn cho tôi con gái thông minh, đáng yêu như vậy, tôi đã vô cùng thỏa mãn.
268 Hàn Văn Vũ lái xe thắng gấp trước cửa Phòng Tổng Thống, sau đó đi nhanh về phía trước!Thanh Nhã cùng người giúp việc, sớm đã chờ một lúc lâu, vừa thấy Hàn Văn Vũ đến, lập tức mở cửa nói: "Hàn tiên sinh, Hạ tiểu thư đang tắm, cô ấy căn dặn nếu ngài đến, mời ngài đến phòng khách ngồi chờ!""Uh`m!" Hàn Văn Vũ đáp lời, lập tức đi vào phòng khách, nhìn thấy Daniel mặc áo sơ mi kẻ sọc, tay phục đen bó sát người trông rất đẹp trai, cổ áo mở ra, trên cổ choàn chiếc khăn màu xanh đậm, đang tao nhã ngồi dựa trên sofa gần cửa sổ sát đất, vẻ mặt chăm chú nhìn văn kiện, tối nay sau khi biết chân tướng Hàn Văn Vũ phát giác người đàn ông này rất đẹp trai`!Daniel nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn thấy Hàn Văn Vũ, hắn mỉm cười đặt văn kiện xuống, đứng dậy, vươn tay về phía Hàn Văn Vũ, lễ phép khách khí nói: "Hoan nghênh anh đến.
269 Hàn Văn Vũ bỗng nhiên kích động đứng lên nhìn Hạ Tuyết nói: "Tại sao sáu năm trước, không tin tưởng tôi ? Không chịu tin tôi ? Tại sao muốn rời khỏi? Tại sao?"Hạ Tuyết bỗng nhiên không biết trả lời thế nào, đành phải sâu xa nhìn hắn.
270 Hàn Văn Vũ nín thở, vươn tay nhẹ nhàng gõ gõ cửa phòng. . . . . . Bên trong không có tiếng động. Hàn Văn Vũ lập tức quay đầu nhìn Hạ Tuyết, có chút lo lắng nói: "Con bé không thích tôi !"Hạ Tuyết nhịn không được liếc mắt nhìn hắn một cái, bật cười nói: "Nó không biết anh, sao có thể không thích anh a?"Hàn Văn Vũ suy nghĩ, cảm thấy cũng đúng, ngây ngốc cười nói: "Đúng vậy! Con bé không biết tôi tới.
271 Hạ Tuyết không biết nói sao, chỉ cúi đầu không lên tiếng. . . . . . Rốt cuộc Daniel xử lý xong văn kiện, buông bút máy, chậm rãi quay đầu qua, nhìn Hạ Tuyết ngồi trên đùi mình, ngại ngùng giống như thiếu nữ, hắn cười nhỏ một tiếng, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, sau đó vươn tay, ôm eo cô, xoay người cô lại nhìn mình, sau đó chậm rãi hỏi: "Hạ Tuyết.
272 Bóng đêm! Lạnh lẽo!Biển gợn sóng!Daniel đứng cạnh ghế sofa trong phòng, gắt gao nhìn Hạ Tuyết đứng trước cửa sổ sát đất, hắn thoải mái mở khăn choàng cổ, mỉm cười đi đến trước quầy, mở ngọn đèn nhỏ phía trên quầy bar.
273 Daniel đột nhiên chậm rãi ngẩng đầu, hai tròng mắt nóng bỏng nhìn cô. . . . . Hạ Tuyết thở phì phò, sau khi nhìn hắn, tròng mắt mâu thuẫn và do dự, cô không nhịn được nuốt cổ họng khát khô, ánh mắt mê mang chớp chớp.
274 Đầu tiên cô nhìn thấy chiếc rèm cửa sổ sát đất trong phòng có màu xanh đậm, tiếp đến là tầng lụa màu trắng mỏng bên trong. . . . . . Lộ ra cửa kính nhìn ra bên ngoài cửa sổ có vườn hoa xinh đẹp rực rỡ.
275 "Hi Văn! !" Daniel lập tức nghiêm mặt nhìn cô bé Hi Văn, dạy dỗ nói: "Không thể không có lễ phép như vậy! Con có biết quý trọng tâm ý của chú sao?"Hạ Tuyết cũng nhịn không được giơ chân, đá lên mông con gái, nói: "Con nổi điên a! Càng lớn càng hư à ! Người ta tặng quà cho con! Con không biết nói lời cảm ơn sao?"Cô bé Hi Văn lại thờ ơ ôm vai nhìn Hàn Văn Hạo, cất giọng trong vắt nói: "Lần sau, khi chú muốn tặng quà cho cháu, xin báo trước cho cháu biết một tiếng! Bởi vì không phải quà tặng của ai, cháu cũng nhận ! !"Hàn Văn Hạo nhìn con gái chằm chằm!"Hi Văn! !" Daniel lập tức bước tới trước mặt cô bé Hi Văn, nắm chặt hai tay của cô bé, nghiêm mặt nói: "Bảo bối! Papa không biết hôm nay tâm tình của con tại sao không tốt, nhưng con nhất định phải xin lỗi với chú! vì hôm nay con làm sai rồi ! !""Con không muốn! !" Hi Văn ôm vai quay đầu đi!Hạ Tuyết liếc mắt nhìn Hàn Văn Hạo đang nhìn con gái chằm chằm, ánh mắt bình tĩnh, trong lòng của cô không khỏi căng thẳng, sau đó cũng ngồi xổm xuống trước mặt con gái, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Này! Con đừng nổi điên a! Con không biết, mỗi ngày mẹ hi vọng có thể nhận được quà tặng bao nhiêu a? Bây giờ có phải con cảm thấy mình là công chúa, có thể kiêu ngạo mắng chửi người khác phải không? Hắn là chú con, chú tặng giường công chúa nhỏ cho con! Con không thể không có lễ phép như vậy! Con lập tức nói xin lỗi ẹ ! ! Nói ngay! !"Hi Văn nhìn mẹ khóc: "Tại sao muốn con xin lỗi! ? Con không có làm sai chuyện gì! Con không thích chiếc giường đó, con cũng không thích ông chú này! Con chán ghét chiếc giường đó! Con chán ghét ông chú này! ! tất cả mọi thứ ông chú tặng, con đều chán ghét! ! Ghê tởm ! !"Hàn Văn Hạo nắm chặt tay, ánh mắt rối loạn, chớp lóe, nhìn con gái, lồng ngực phập phồng.
276 Hàn Văn Hạo lạnh lùng quay đầu lại, nhìn Hạ Tuyết đang dựa vào hành lang bên cạnh, nhìn hắn. . . . . . Hắn không lên tiếng, quay đầu lại nhìn cánh cửa kia đóng chặt.
277 “Ồ?" Hạ Tuyết mỉm cười buông cái bánh trứng, nhìn Cẩn Nhu cười lên tiếng. Cẩn Nhu cũng mỉm cười gật đầu, vừa định nói chuyện, lại đột nhiên nhìn thấy ánh mắt Hàn Văn Hạo như con báo nhỏ đang nhìn mình chằm chằm, trong lòng cô hơi run lên, nhưng có chút ngạc nhiên nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Hàn Tổng Tài, người cũng ở đây?"Hàn Văn Hạo không lên tiếng, quay đầu ánh mắt như vặn hỏi nhìn Hạ Tuyết.
278 Cẩn Nhu nghe Hạ Tuyết nói, vẫn có chút nghi ngờ hỏi: "Cô nói. . . . . . Là thật à? Không phải Hàn Văn Hạo?""Đương nhiên a!" Hạ Tuyết cười nói với Cẩn Nhu: "Tại sao tôi sinh con cho con báo chết tiệt kia chứ? Tôi hận không thể đem hắn lóc da xẻ thịt, sau đó dùng kéo cắt hắn cho rồi !"Cẩn Nhu bị cô đùa không nhịn được nở nụ cười, hỏi: "Bảo bối a? khi xem tin tức trên mạng, bộ dáng rất đẹp, rất giống cô!"Hạ Tuyết thật sự có chút bất đắc dĩ cười nói với Cẩn Nhu: "Xin lỗi! Sáng nay xuất hiện một chuyện nhỏ ngoài ý muốn, theo dự đoán của tôi, có thể con bé muốn rúc ở trong phòng một chút! Lúc này, đừng nên chọc giận nó! Tính tình của nó không được tốt!!"Cẩn Nhu nghe xong, cười nhạt nói: "Con bé tính tình không tốt, không giống cô a! Tính tình của cô rất tốt! Dường như không có chuyện gì có thể thật sự chọc cô tức giận.
279 Hạ Hi Văn ở trong phòng, thật sự không có ý định ra ngoài nữa ! Có thể cô bé tức giận, muốn ở bên trong cả đời!Hạ Tuyết tức giận vỗ cửa phòng, nói: "Con đi ra ẹ ! ! Không phải chỉ là một bong bóng thôi sao? Thổi nổ thì mua cho con là được! Chuyện này có gì mà tức giận ! Con đi ra ẹ, Đến giờ ăn trưa rồi !""Con không ăn! Các người ăn đi! Không có việc gì đừng đến quấy rầy con !! Con muốn đi ngủ! Ngủ đến ngày mai!" Gịong nói Hi Văn từ trong phòng vang lên!Hàn Văn Hạo đứng ở cửa, không biết nên làm gì, chỉ trừng mắt nhìn cửa phòng đóng chặt, nín thở, sắc mặt trầm xuống.
280 "Đúng vậy! Tối hôm qua cùng nhau ngủ đấy!" Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo khiêu khích nói!Hàn Văn Hạo đón gió biển lạnh lẽo, nhìn ánh mắt sáng ngời xẹt qua sợi tóc dài, ánh mắt của hắn chớp một cái, duỗi ngón tay, khều sợi tóc, ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy cằm cô, động tác vô cùng mập mờ.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Huyền Huyễn
Số chương: 50