201 "Xin lỗi không thể tiếp được rồi. . . . . . " Hàn Văn Hạo khẽ nâng ống tay áo ẩm ướt một góc, liếc mắt nhìn Hạ Tuyết, nhàn nhạt xoay người rời khỏi. Tần Thư Lôi cũng mỉm cười gật đầu, cùng chồng đi vào phòng của khách sạn.
202 Hàn Văn Vũ đột nhiên cười, sau đó nói: "Người kia bị người ta thắng đi rồi! Có lẽ không có duyên phận. . . . . . "Daniel nghĩ nghĩ, bưng ly rượu đỏ, hớp một ngụm, môi nhâm nhi, mùi rượu đỏ quen thuộc tản vào trong khoang miệng, chậm rãi mỉm cười, dùng giọng điệu đặc biệt của Trung Quốc nói: "Tất cả trang trại rượu nho của chúng tôi hàng ngàn năm qua, có một hiện tượng rất lạ, đó là một cây nho hàng ngàn năm nở hoa vào mùa thu, lúc ấy, rượu nho chứa trong thùng, nước rượu sẽ chậm rãi sôi sùng sục, thậm chí tràn ra ngoài thùng, mỗi lần như thế, người trong trang trại rượu của chúng tôi, đều đặc biệt bận rộn thu hồi lại dịch rượu ….
203 Hàn Văn Vũ đột nhiên cười, sau đó nói: "Người kia bị người ta thắng đi rồi! Có lẽ không có duyên phận. . . . . . "Daniel nghĩ nghĩ, bưng ly rượu đỏ, hớp một ngụm, môi nhâm nhi, mùi rượu đỏ quen thuộc tản vào trong khoang miệng, chậm rãi mỉm cười, dùng giọng điệu đặc biệt của Trung Quốc nói: "Tất cả trang trại rượu nho của chúng tôi hàng ngàn năm qua, có một hiện tượng rất lạ, đó là một cây nho hàng ngàn năm nở hoa vào mùa thu, lúc ấy, rượu nho chứa trong thùng, nước rượu sẽ chậm rãi sôi sùng sục, thậm chí tràn ra ngoài thùng, mỗi lần như thế, người trong trang trại rượu của chúng tôi, đều đặc biệt bận rộn thu hồi lại dịch rượu ….
204 Hạ Tuyết vén váy bước đi, lúc vừa muốn đi tới đại sảnh, nghĩ đến lời Hàn Văn Hạo vừa nói, trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng vẫn kiềm chế, tiếp tục bước tới, lại nhìn thấy một bóng dáng nhàn nhạt, cô sửng sốt.
205 Phòng Tổng Thống khách sạn Castleton!Phòng Tổng Thống khách sạn Castleton nằm kề bên bờ biển, nơi này rất đặc biệt, trong phòng khách có ban công, vươn ra bờ biển, có thể đứng nhìn ra bờ biển, ngắm mặt biển mênh mông vô tận.
206 Daniel nhẹ nhàng cột một cái nơ trên cổ cho Cẩn Nhu, sau đó mỉm cười lui ra sau một bước, nói: "Vừa rồi thật xin lỗi cô, đã thất lễ chạm vào cô!""Không có gì, cũng là tôi không cẩn thận.
207 Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn cô. . . . . . Hạ Tuyết cũng đứng trong sàn nhảy nhìn hắn. . . . . . "Có nhảy hay không?" dường như Hàn Văn Hạo có chút khiêu khích nhìn cô.
208 Hạ Tuyết sững sờ tại chỗ, nhìn Hàn Văn Hạo, ánh mắt trong suốt. . . . . . Hàn Văn Hạo cũng nhìn cô, vẫn bá đạo không đổi!Hạ Tuyết đột nhiên nở nụ cười, thừa dịp vũ khúc chấm dứt, ánh đèn tối sầm lại, cô đột nhiên tiến về phía Hàn Văn Hạo, ôm cổ của hắn, hung hăng cắn môi của hắn!Hàn Văn Hạo ôm chặt eo Hạ Tuyết, tay nhanh chóng mò vào lớp váy của cô, ánh mắt mãnh liệt chớp lóe!Ánh đèn sáng lên, Hạ Tuyết đã buông Hàn Văn Hạo ra, lạnh lùng nhìn khóe môi của hắn đã bị sưng đỏ.
209 "Làm sao vậy? Tổng Tài?" Cẩn Nhu có chút tò mò tới gần Hàn Văn Hạo, nghiêng đầu nhìn khóe môi của hắn, phát hiện khóe môi của hắn có chút sưng đỏ, cô ta hơi cười!Hàn Văn Hạo không để ý đến cô ta, chỉ liếc mắt nhìn khóe môi sưng đỏ của mình, vẻ mặt lạnh lùng muốn lướt qua bên người Cẩn Nhu rời khỏi.
210 Hàn Văn Vũ kéo Hạ Tuyết trở lại ghế sofa, cao giọng kêu to: "Nửa thân trần sao!! ? Tại sao là nửa thân trần? ? ?"Hắn vừa nói xong, Hàn Văn Kiệt và Hàn Văn Hạo đang đi tới, Daniel cũng giật mình nhìn Hạ Tuyết nói: "WHAT?"Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Vũ cười nói: "Anh làm gì thế? Kinh hoảng như vậy, loại chuyện này, anh đâu phải chưa gặp?" *******"Nhưng.
211 Màn đêm!Mưa lạnh tỉ tê!Hạ Tuyết đã thay bộ quần áo đẹp, mặc một chiếc áo thể thao màu trắng có mũ trùm đầu, mái tóc xoăn dài ẩm ướt nhỏ giọt, ngồi trên ghế dựa ở cửa sổ sát đất, vừa uống sữa chua, vừa lật xem tạp chí, ngoài khơi, sóng biển cuộn trào mãnh liệt nổi lên, xô vào bờ.
212 "Daniel! !" Hạ Tuyết hồi hộp nắm chặt tay hắn, gọi. Daniel chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt lo lắng, dừng tay lại, có chút đau lòng cười nói: "Trước mặt anh, em cũng không bỏ được quá khứ kia, thì đối với điện ảnh, em bỏ xuống được sao?"Hạ Tuyết đột nhiên cười, nhìn Daniel nói: "Daneil.
213 Hàn Văn Hạo nhàn nhạt nhìn mặt biển, bình tĩnh nói: "Tôi đã nói với cô ấy, đây là do cô cắn !""Phụt………. " Hạ Tuyết đang uống sữa, phụt một tiếng, phun ra, ho khan hai tiếng, vừa ho khan vừa nhìn Hàn Văn Hạo.
214 Hàn Văn Hạo chậm rãi nhìn Hạ Tuyết, mỉm cười nói với Daniel: "Không có việc gì. . . . . . ""Nhưng. . . . . . " Có lẽ Daniel đã hiểu ra gì đó, quay đầu lại, có chút trách cứ nhìn Hạ Tuyết, dùng ánh mắt hỏi cô.
215 Hạ Tuyết tay cầm túi xách, đi ra khỏi cánh cổng bạch kim, Phòng Tổng Thống, đeo mắt kính màu trà, đi tới trước chiếc xe Ferrari màu đỏ thẫm của mình, sau đó đem túi xách ném bên ghế tay lái phụ, chậm rãi ngồi vào vị trí lái, khởi động xe, đạp thắng, mở điều hòa, đạp chân ga, cho xe chậm rãi chạy ra ngoài vườn hoa.
216 "Đây là cuộc sống của cô ấy, tôi không can dự vào. . . . . . " Hạ Tuyết nói xong, dừng xe trước cửa khách sạn, vén váy, bước ra xe, đi đến quán cà phê trước đại sảnh khách sạn, lúc cô đi tới trước quán cà phê, nhìn thấy Phó Thiên Minh, tuổi chừng 50, là người đàn ông vô cùng lịch sự nho nhã, mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, quần tây đen, đang cầm kịch bản, ngồi trước ly cà phê, trao đổi với trợ lý tình huống gì, khi nói chuyện, ánh mắt vô cùng chăm chú, chân thành nhìn vào ánh mắt người kia, cho đến khi người kia gật đầu, ông ta mới yên lòng uống cà phê.
217 Công ty điện ảnh và truyền hình quốc tế Toàn Cầu!Văn phòng Tổng giám đốc!Isha mặc đồ công sở màu đen, ngồi trên ghế da, hoa văn móng tay bóng loáng, cầm quyển tạp chí giơ lên cao, nhìn thấy trên tin tức trang bìa có liên quan đến Hạ Tuyết được đạo diễn Trương Kính Trung bao nuôi, thậm chí còn nói bóng gió, sáu năm trước Hạ Tuyết đã là người tình bí mật của Trương Kính Trung, cho nên mới được đến Học viện điện ảnh Pháp học tập, cô đột nhiên cười, cảm thấy truyền thông trong nước thật là càng ngày càng vượt qua nước ngoài, không trách được trình độ kinh tế tăng trưởng nhanh như vậy, cô nhấn số điện thoại phòng thư ký!"Vâng! Tổng Giám đốc!" Thư ký lập tức tiếp điện thoại.
218 "Alô!" Cẩn Nhu cầm điện thoại di động, nhẹ giọng đáp lời, nhìn Lưu ký giả đang hồi hộp nhìn mình, ngón tay thon dài của cô gõ nhẹ, cẩn thận nhìn USB. .
219 Mưa to tiếp tục trút xuống. Sophie mang theo cây dù, từ trong xe đi tới, bước nhanh tới trước mặt Cẩn Nhu, đem cây dù trong tay đưa cho Cẩn Nhu, nói: "Tiểu thư.
220 Vẻ mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng, ôm Hạ Tuyết, nhìn vẻ mặt mê ly của cô: "Cô cũng như sáu năm trước, vẫn vô dụng như thế! Không thể bảo vệ bản thân mình, gây phiền toái cho người khác! Xem ra, năm đó tôi đuổi cô đi là đúng!"Hạ Tuyết sửng sốt, đột nhiên hứ một tiếng, nở nụ cười lạnh, vứt bỏ cây dù, mặc ưa trút xuống trên người, không sợ hãi nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Không cần hành hạ như vậy, vừa rồi tôi không bảo anh che chắn bọt nước cho tôi, ngươi không cần như vậy! ! Sáu năm trước tôi như thế nào? Sáu năm sau, không có anh, tôi cũng vẫn rất tốt? Anh có tác dụng gì trong cuộc đời của tôi ?"Hàn Văn Hạo đột nhiên nhớ tới buổi tối sáu năm trước ấy, hắn mặt lạnh nhìn cô hỏi: "Tại sao sáu năm trước, gọi điện thoại cho tôi! Vừa khóc, vừa cười?"Hạ Tuyết quay đầu lại, nhìn mưa, đứng trước đài phun nước, không lên tiếng!Hàn Văn Hạo che dù, đến gần Hạ Tuyết che mưa cho cô, hỏi lại: "Tôi hỏi lại cô một lần nữa, tại sao sáu năm trước lại gọi điện thoại! !"Hạ Tuyết quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, đột nhiên cười nói: "Tôi cảm thấy anh rất kì quái! Anh bảo tôi đi thật xa, muốn tôi không quay đầu lại, sáu năm sau, anh lại hỏi tôi, lúc ấy đã xảy ra chuyện gì? Anh không sao chứ! Đã đói bụng, đầu óc cũng bị choáng váng sao?"Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn cầm cây dù đen, nhìn cô chằm chằm! !Hạ Tuyết mặt lạnh quay đầu, ôm vai, ánh mắt trong veo, lạnh lùng nói: "Có thể có chuyện gì? Lúc ấy tôi phát điên, gọi điện thoại cho anh thôi! ! Tôi không chỉ gọi cho anh, tôi còn gọi điện thoại cho rất nhiều người! Anh không cần phải ngạc nhiên! Cũng không cần tưởng là tôi buổi tối ấy không có chỗ ngủ, muốn đến nhà anh! Đến nhà anh ngủ một giấc, kỳ thật cũng không yên ổn! Anh cũng đừng quá xem mình là quan trọng!"Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, cũng không nói lời nào, che dù xoay người rời khỏi, khuôn mặt kiên nghị, nhìn không ra hắn suy nghĩ gì!Hạ Tuyết không cử động, nhìn mưa gió, đứng trước đài phun nước, ánh mắt kiên định! ! *****Bệnh viện!Phòng bệnh VIP!Chỗ nào cũng vô cùng xa hoa.