141 Hạ Tuyết tức giận đi về phía trước, trong miệng vẫn còn lảm nhảm nói khinh bỉ người đàn ông này, nhưng nàng mới vừa đi không xa lắm, lại cảm thấy có một bóng người ở trong tuyết trắng đong đưa, nàng có chút kỳ quái quay đầu lại, nhìn con đường đầy tuyết trước mặt nơi xa, rất yên tĩnh, nàng “chậc” một tiếng, quay đầu lại, đôi tay cắm vào trong túi áo, đá một cục tuyết trên mặt đất, lầm bầm nói: "Sau này, tôi gặp anh nữa, tôi không phải là người!!"Sau lưng tiếng động kỳ quái, làm cho nàng ngạc nhiên đứng yên trên mặt đất, nàng ngẩng đầu nhìn chiếc xe đang ở phía trước, nhưng một loạt tiếng bước chân càng ngày càng gần, trong lòng của nàng bắt đầu có chút lo lắng, run rẩy, hơi thở càng ngày càng gấp rút, nàng hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch, cắn răng quay đầu lại, vẫn con đường tuyết trắng yên tĩnh, một bóng người cũng không có, nàng thở dài một hơi, xoay người tiếp tục đi về phía trước, lại đột nhiên bị người ta bụm miệng, nắm chặt cổ, mạnh mẽ đẩy nàng đi về phía khu rừng cây bên cạnh.
142 Sáng sớm hôm sau! Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt lập tức điều động người tìm Hạ Tuyết khắp nơi, nhưng không có một chút tin tức nào. . . . . .
143 Một chiếc xe Ferrari màu bạc thắng gấp trước cửa studio! Hàn Văn Vũ và Lynda vội vã đi về phía phim trường, cũng đã nhìn thấy không ít người tập trung ở cửa, âm thanh của chiếc đàn tranh xa xa truyền đến.
144 Tuyết trắng bay bay. . . . . . Nhìn tuyết bay, có đôi lúc thấy vui vẻ, có đôi lúc thấy hạnh phúc, có đôi lúc thấy xinh đẹp. . . . . . Dù sao nhìn tuyết bay, người xem có rất nhiều tâm tình, luôn luôn làm cho người ta không thể nắm bắt.
145 "Alo!! Hạ Hân à?" Hạ Tuyết chân trần, sắc mặt nhợt nhạt, đầu tóc rối tung, tựa vào bên cạnh giường bệnh, vẻ mặt bình tĩnh hỏi: "Em có nghe lời Dì Lưu hay không?""Có! Chị, em rất nhớ chị! Gần đây em đi nhà trẻ, cô giáo dạy cho em làm phi thuyền a! Em sẽ làm phi thuyền a!" giọng nói trong trẻo, vui vẻ của Hạ Hân vang lên.
146 Hạ Tuyết lấy cớ tới ngày đau sinh lý, thân thể không thoải mái, muốn một mình nghỉ ngơi thật tốt, một mình núp trong phòng bệnh, ai cũng không gặp. . .
147 Hạ Tuyết mặc quần áo bệnh nhân, ngồi trên giường bệnh, càng không ngừng ăn canh, ăn thịt gà, ăn cá, ôm lấy tô, càng không ngừng bới cơm, ăn như hổ đói, ăn tới no muốn chết mới dừng lại, ánh mắt bình tĩnh giống như tro tàn.
148 Cửa hàng dành cho bà mẹ và trẻ em! Hạ Tuyết thật tò mò theo sát sau lưng Hàn Văn Kiệt, nhìn hắn đứng ở khu sữa bột, không ngừng cầm xem các loại nhãn hiệu sữa bột lon, thậm chí xem hết sức chăm chú.
149 Hoàng hôn! Hàn Văn Vũ muốn rời khỏi, hắn nói với Hạ Tuyết sáng sớm ngày mai tới đón nàng cùng nhau đi tham gia nghi thức ghi hình! Hạ Tuyết gật đầu, mỉm cười tiễn chân hắn, mới vừa định đi trở về, lại lơ đãng nghe được giọng lảm nhảm của một y tá trong phòng truyền đến: "Nghe nói Hạ Tuyết mang thai, đứa bé là con của Bác sĩ Hàn chúng ta.
150 Buổi sáng! Nghi thức ghi hình tiến hành lúc 10 giờ! Hàn Văn Vũ đã thức dậy lúc 7 giờ, lái xe với tốc độ 180 km/h chạy như bay xuống núi, một lát sau, chạy như bay trở về, thắng gấp trước cửa nhà, lạnh run vội vàng vác tất cả bao cỏ lúa mì đen ở phía sau xe xuống, mở rào chắn màu trắng, đem cỏ lúa mì đen đặt ở bên cạnh rào chắn, sau đó bậc một chiếc đèn nhỏ, hưng phấn chạy đến trước cửa nhà, cởi dép, chạy lên lầu như điên.
151 Hàn Văn Vũ và Hạ Tuyết cùng Lynda đi về hướng Tôn Minh ……chợt nghe Trương Kính Trung có chút lo lắng nói với Tôn Minh: "Sáng nay, tôi còn nhìn thấy con dê lớn của tôi dẫn ba con dê con đi ra ngoài, tôi đã chuẩn bị thức ăn ngon, đợi chúng nó trở về.
152 "Trương. . . . . . Trương. . . . . . Trương Đạo diễn. . . . . . Ông đến đây có việc a?" Hàn Văn Vũ khẩn trương cười nói với Trương Kính Trung. Hạ Tuyết hoảng sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.
153 Hạ Tuyết làm như không nhìn thấy Hàn Văn Hạo, chỉ ôm con dê con đi ra sau vườn hoa nhỏ. . . "Cô ấy không có việc gì chứ?" Hàn Văn Hạo đi tới bên cạnh em trai, giống như vô cùng tùy ý hỏi.
154 "Anh nổi điên sao! ! Ai trở về phòng với anh chứ?" Hạ Tuyết tức giận muốn đẩy hắn ra! !Hàn Văn Hạo nói thẳng: "Vậy thì ở trong này!""Cái gì?" Hạ Tuyết ngạc nhiên nhìn hắn!Hàn Văn Hạo không nói tiếng nào, đột nhiên đè nàng trên ghế sofa, bá đạo hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của nàng, thậm chí đầu lưỡi cuồng nhiệt xông vào khoang miệng nàng, quấn quít.
155 Bữa cơm tối !Gương mặt Hạ Tuyết lạnh lùng, đem tô canh đặt mạnh trên bàn cơm!Ba anh em Hàn Văn Vũ cùng ngẩng đầu lên nhìn nàng …… "Làm sao vậy?""Tôi tới ngày kinh nguyệt! Cảm xúc không tốt! !" Hạ Tuyết nói!Ba anh em bọn hắn nhất thời sửng sốt nhìn nàng.
156 Bên một lề đường!Hạ Tuyết mặc quần áo công nhân, đầu đội mũ sắt, tay cầm máy khoan, không ngừng khoan xuống nơi con đường mà người chủ yêu cầu khai thác, càng không ngừng khoan xuống…… canh, canh, canh, canh, tiếng máy khoan phát ra đinh tai, cả người Hạ Tuyết đều bị chấn động tê rần, nhưng một ngày được 100 đồng a.
157 Trên núi Phật Đà, sương mù mông lung, Bông tuyết bay trắng xóa …Rất nhiều nhân viên nghiệp vụ đã có mặt trên đỉnh núi bắt đầu dựng lều tạm, tất cả mọi thứ đều đã chuẩn bị sẳn sàng, các nhân viên nghiệp vụ và diễn viên quần chúng cũng từ từ lên núi thay đồ, tối hôm qua Tôn Minh vào Núi Phật Đà cầu phúc bấm máy bộ phim này, mấy ngày nay ông cũng ở lại Núi Phật Đà, vừa ăn chay, vừa suy nghĩ tác phẩm, cho nên khi ông ta từ trong chùa trên núi Phật Đà đi ra, nhìn thấy Hạ Tuyết đang đi từ đằng trước thẳng đến phía sau, giúp đỡ nhân viên nghiệp vụ dựng lều, ông ta mỉm cười, kêu nhỏ: "Hạ Tuyết?"Hạ Tuyết quay đầu lại, nhìn thấy Tôn Minh lập tức vui vẻ kêu: "Đạo diễn?""Ngồi đi!" Tôn Minh nhận lấy ấm trà từ tay trợ lý, giơ tay bảo nàng ngồi ghế, sau đó nhìn Hạ Tuyết chuẩn bị trước khi vào vai diễn, cưỡi con ngựa trắng chạy nhanh ra tới cánh cổng, giờ phút này, nhiếp ảnh gia đã bắt đầu chuẩn bị giá đỡ máy, chuẩn bị quay nhiều mặt.
158 Hôm nay, trang đầu các tờ báo lớn đưa tin bộ phim “Vương triều hiện đại” mới bấm máy, người diễn nhân vật Minh Cơ là Hạ Tuyết bởi vì con ngựa đột nhiên phát cuồng đã bị rơi xuống vách núi biến mất kỳ lạ!Chuyện này, gây xôn xao người trong Làng giải trí, thậm chí giới điện ảnh lão làng, chủ tịch hiệp hội điện ảnh Tần Triệu Trung cũng hỏi đến việc này.
159 "Không tìm được?" Hồ Điệp xong việc, đứng trước cửa sổ, cầm điện thoại. Nhìn tuyết trắng xóa rơi ngoài cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng đắc ý cười, sau đó nói: "Không tìm được, cũng không thể phớt lờ, các người lập tức phái người đến dưới chân núi Tuyết, nếu phát hiện cô ta còn sống.
160 "Các người muốn làm gì? Đừng tới đây. . . . . . Đừng tới đây. . . . . . " Nước mắt Hạ Tuyết lăn ra, run rẩy sợ hãi muốn động đậy thân thể, không có cách nào khác, thân thể muốn cử động cũng không thể cử động được, nàng sợ hãi nước mắt càng lăn ra, van xin : "Đừng tới đây, đừng, đừng tới đây.