101 Hạ Tuyết lái xe bên cạnh nhìn Hàn Văn Vũ hỏi: "Cái gì? tạm thời chưa có chỗ ở hả? Tôi làm sao bây giờ?"Hàn Văn Vũ bên cạnh lật kịch bản xem, nói: "Ừ! Bởi vì tạm thời chưa có phòng, lại tìm không được chỗ thích hợp, cho một mình cô ở!"Hạ Tuyết có chút lo lắng hỏi: "Tôi làm sao bây giờ?"Hàn Văn Vũ lại lật một tờ kịch bản, giống như bâng quơ nói: "Có thể làm sao? thì ở nhà tôi thôi! Cố gắng đi!""Ở nhà anh? Kia.
102 Lúc quay phim là 10 giờ 30 phút!Nội dung kịch bản là Hàn Văn Vũ ở trong chuyện xưa sau khi trọng sinh, làm tổng giám đốc của một công ty, mà Tô Diệu Diệu là nữ nhân viên trong công ty đó, cho nên vai diễn của Hạ Tuyết là thân phận trước kia của Tô Diệu Diệu, nhưng nhân viên tiếp tân ở trước sân khấu khi nhìn thấy nàng hóa trang xuất hiện tại đại sảnh cao ốc Thế Kỷ thì nhân viên nữ của công ty, rối rít nói: "Nữ diễn viên này trông rất quen mặt a.
103 Hàn Văn Hạo vẫn trừng mắt nhìn nàng. . . . . . Hạ Tuyết vẫn thở phì phò. . . . . . Hai người cứ trừng nhau như vậy, tất cả mọi người rất kỳ quái nhìn hai người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh ……….
104 Hạ Tuyết nói có chết cũng không chịu đi ăn cơm, nàng nói muốn cùng với bọn Tiểu Thanh ăn cơm hộp, sau đó Hàn Văn Vũ nói, nàng chết cũng phải đi, không được phản kháng, không được phản đối.
105 Xe chạy qua trung tâm phố xá sầm uất, cây cối hai bên bỏ lại phía sau, xe hướng trên núi chạy tới. . . . . . Hạ Tuyết bên cạnh lo lắng lái xe, nghe hai anh em bọn họ đang nói một chút chuyện gia đình, từ câu chuyện, nàng dần dần hiểu rõ một số việc, thật ra Hàn Văn Vũ cũng không như mọi người tưởng tượng chỉ là một siêu sao đơn giản, mà hắn và Hàn Văn Hạo chuẩn bị thành lập một công ty điện ảnh và giải trí truyền hình lớn nhất, cho nên Hàn Văn Hạo phóng túng cho em trai gác lại sự nghiệp gia tộc, để mặc cho hắn tự do phát huy, nhưng lời nói và thái độ của Hàn Văn Hạo như thay cho cha mẹ, ra lệnh cho em trai, trong ba năm phải trở về gánh lấy sự nghiệp gia tộc!Hàn Văn Vũ cũng không đáp lại, chỉ thần thần bí bí cười, hắn giống như con ngựa hoang không dây cương, chưa bao giờ chịu trói buộc!"Anh suốt ngày cứ nhìn ngó em, không thấy anh chú ý đến Văn Kiệt?" Hàn Văn Vũ nhanh chóng chuyển đề tài!"Hắn làm việc vững vàng, lý trí, đắn đo, có chừng mực! Chưa bao giờ sai lầm!" Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói.
106 Hàn Văn Vũ đi tới bên xe, kéo cửa xe ra, nhìn vẻ mặt ngơ ngẩn của Hạ Tuyết, ngạc nhiên cười nói: "Lo lắng cái gì? Xuống xe đi, không phải cô nói đã đói bụng sao?"Hạ Tuyết vẫn ngơ ngẩn nắm tay lái, “a” một tiếng, hai mắt không nhịn được nhìn về phía Hàn Văn Kiệt, hắn cũng có chút ngạc nhiên nhìn nàng, vẫn ánh mắt nhàn nhạt.
107 Phòng VIP của “Thúy uyển Sơn Trang" đặt bên ngoài Sơn Trang, cạnh bờ hồ, chỉ thấy lúc này nước trong hồ đã đóng băng, xa xa sương mù giăng kín, nhìn rất đẹp.
108 "Không cần, cám ơn!" Hạ Tuyết vội vả muốn phủi bỏ quan hệ với hắn…" Chờ chút nữa, anh lại nói tôi câu dẫn anh và em trai anh, ba anh, ông nội anh. . .
109 "Mọi người không biết, Hạ Tuyết nói dóc hạng nhất đấy, sáng nay lúc ăn quả quýt, tôi bị cô ấy lừa, cho nên vừa rồi trêu chọc cô ấy một chút!" Hàn Văn Vũ cười nói!"Anh nói chuyện gì, làm cho cô ấy sặc nước ướt hết người vậy?" Mộng Hàm mỉm cười hỏi, Hàn Văn Kiệt cũng đã gỡ xương miếng cá xong, đưa đến trong chén của cô, mới ngẩng đầu, uống nước ấm, nhàn nhạt nhìn Hạ Tuyết.
110 "Tôi không dám! Tôi thật không dám!!" Hạ Tuyết ôm cổ Hàn Văn Vũ, cười kêu to!!"Tôi muốn ném cô xuống!!" Hàn Văn Vũ ôm Hạ Tuyết, lập tức đi tới rào chắn bên cạnh, muốn hướng hồ băng ném đi.
111 “Không hiểu. . . . . . " Hạ Tuyết nói. Hàn Văn Vũ chỉ cười cười, cố ý thần bí nói: "Nếu không hiểu xem như xong đi, sau này, chờ tâm tình tôi tốt lên, sẽ nói cho cô biết!""Này!" Hạ Tuyết nhịn không được trừng mắt nhìn hắn.
112 Xe dọc theo đường núi thật dài chạy xuống, Hàn Văn Vũ vừa lái xe, vừa nói chuyện phiếm qua điện thoại với Tả La bên cạnh, nói cảm nghĩ đoạt giải lần này.
113 Sinh nhật vui vẻ! Hạ Tuyết!" Hạ Tuyết sâu kín nói, rồi vội vã lau khô nước mắt, nở nụ cười. . . . . . "Ừ! hôm nay, rốt cục mình đã hai mươi tuổi rồi !" Nàng ngẩng đầu, nhìn tuyết bay đầy trời, ngây ngốc nói: "Chúng mày cũng biết hôm nay là sinh nhật của tao sao! ? Hãy đến đây! Lạnh chết tôi a! !"Bông tuyết rực rỡ bay tán loạn trong không trung, nhiều vô kể, đẹp vô cùng động lòng người, Hạ Tuyết thở nhẹ một hơi khí trắng, đi đến một gốc cây phía sau trạm xe bus, tìm được một nhánh cây to và dài, nàng vội vàng đứng lên, chạy đến biển quảng cáo dưới đèn trạm xe bus, cúi người xuống dùng nhánh cây vẽ một vòng thật to trên mặt tuyết, sau đó vẻ các hoa văn trong vòng tròn, sau đó hít hít cái mũi đỏ bừng, cười ha ha nói: "Bánh ngọt! ! ! Ừ? Còn thiếu đèn cầy!"Hạ Tuyết nói xong, lại dùng nhánh cây vẽ trên vòng tròn vài cây đèn cầy, thậm chí vẽ ánh nến, nàng xúc động đứng trước bánh ngọt, nhìn hoa văn xinh đẹp, nhớ tới mấy ngày trước, nàng vẫn lo lắng mình sẽ chết đi, nhưng giờ phút này, nàng còn sống, thậm chí còn có được toàn bộ thế giới, mặc kệ là thế giới rét lạnh, vẫn là thế giới ấm áp, đối với nàng là một loại tốt đẹp!!Hạ Tuyết nặng nề thở dài một hơi, đưa hai tay lên, nhìn tuyết bay trên trời kêu to: "Sinh nhật vui vẻ! ! Hạ Tuyết! ! Sinh nhật vui vẻ…….
114 Hạ Tuyết vẽ mệt mỏi, ném nhánh cây, đứng giữa bánh ngọt, nhìn hoa văn hai bên, ngẩn ngơ cười nói: "Tới khi nào thì mình mới có thể có được tất cả những thứ đó? có thể cho em trai hạnh phúc và không lo toan cuộc sống?"Chiếc Rolls-Royce màu bạc chậm rãi dừng trước mặt Hạ Tuyết.
115 Lên xe!!" Hàn Văn Hạo không nói nữa, kéo Hạ Tuyết lên xe, nhưng Hạ Tuyết lại ngồi xổm xuống mặt tuyết, khổ sở nói: "Tôi van cầu anh, không cần như vậy, tôi biết tôi không thể từ chối anh được, nhưng tôi không phải loại người như anh tưởng tượng, tôi sẽ không đáp ứng anh cái gì! Tôi chỉ đơn giản muốn cố gắng sống qua ngày bình thường! Tôi không muốn giống như các cô gái kia, làm phụ nữ của anh, cuộc sống xa hoa nhưng tôi không quan tâm !"Hàn Văn Hạo cúi đầu ngồi xổm bên chân Hạ Tuyết.
116 Xe dọc theo đường cao tốc chạy xuống, sau đó tiến vào một cái sân rộng, hướng tòa nhà cao nhất chạy tới. . . . . . Hạ Tuyết tò mò nhìn tòa nhà gần 100 tầng, tọa lạc tại khu vực vàng ở trung tâm thành phố, dưới lầu là trung tâm giải trí thật lớn, siêu thị, công viên cây xanh … Cái gì cần đều có, vào giờ này, tuy đã sắp rạng sáng, vẫn vô cùng náo nhiệt.
117 "Anh làm gì?" Hạ Tuyết tức giận đẩy hắn ra, Hàn Văn Hạo lập tức nắm chặt đôi tay của nàng đem ra sau lưng nàng, ôm lấy nàng, đè trước cửa thang máy. .
118 Ưm…. " Hạ Tuyết vừa định mở miệng quát to, lại bị Hàn Văn Hạo nhân cơ hội, giống như bị niệm ma chú, cái lưỡi của hắn xông vào trong khoang miệng của nàng, mút cái lưỡi ngọt lịm của nàng, mạnh mẽ, bá đạo cùng nàng dây dưa.
119 Hạ Tuyết đột nhiên nhịn không được mở rộng miệng, hút lấy nước trái cây ngọt ngọt chua chua, cả người đột nhiên trở nên thư thái. . . . . . Hàn Văn Hạo chậm rãi rời khỏi đôi môi đỏ mọng của nàng, sau đó ngẩng đầu, mặt không chút thay đổi nhìn nàng nói: "Cô còn không đứng dậy?"Hạ Tuyết mặt đỏ lên, khẩn trương, có chút ngơ ngác đứng lên.
120 Hạ Tuyết tắm rửa xong, mặc áo sơ mi trắng, quần thể thao dài màu trắng của Hàn Văn Hạo, ống quần cuốn lên, đi đôi chân trần mở cửa phòng mình ra, nhìn cửa phòng đối diện đang đóng chặt, nàng đưa tay xoa xoa bụng nói: "Thật đói a.