121 "Anh. . . . . . Hôm nay sinh nhật anh. . . . . . " Hạ Tuyết hơi giật mình và tò mò nhìn hắn. . . . . . Hàn Văn Hạo tao nhã ngồi trên sofa, ngẩng đầu nhìn nàng, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Hôm nay không phải là sinh nhật cô sao? Đã qua 12 giờ rồi.
122 "Tại sao tôi phải giúp cô cắm đèn?" Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết hỏi. "Cùng nhau mà!" Hạ Tuyết nhìn hắn, hơi oán trách nói: "Cùng nhau vui vẻ mà. . . . .
123 Nguyện cho thế giới hòa bình Amen, vẻ mặt Hạ Tuyết lập tức thu lại, ước nguyện xong rồi. Hàn Văn Hạo tức giận trừng mắt nhìn người này. Thổi đèn cầy “oa”.
124 Hàn Văn Hạo nhìn khóe mắt nàng lặng lẽ rơi lệ, hắn cầm lấy chai rượu đỏ bình rót cho nàng một chút, rồi nói một câu: “Không nên uống nhiều, sẽ bị say”.
125 Hạ Tuyết sửng sốt không suy nghĩ, ngây ngốc nói: "Không có a. . . . . . "Hàn Văn Hạo vừa nghe xong, đột nhiên nghe nhạc jazz nhanh chóng chuyển tông cao, đôi mắt chớp lóe, lập tức nắm chặt eo Hạ Tuyết, xoay tròn cả người nàng ra ngoài.
126 Ngoài trời tuyết rơi. . . . . . Một chiếc xe thể thao màu bạc chạy băng băng thắng trước sân tòa cao ốc 100 tầng!Hàn Văn Vũ mặc áo len, bên ngoài là áo khoác dài màu xanh lá cây, khăn quàng cổ màu xám, thở ra luồng hơi trắng, trong tay cầm một chai rượu đỏ bước xuống xe, sau đó quay đầu lại, nhìn thấy chiếc Ferrari màu đỏ cũng đừng lại dưới lầu, Hàn Văn kiệt mặc áo sơ mi trắng kẻ sọc ô vuông, bên ngoài là áo khoác dài màu trắng, hơi bất đắc dĩ khẽ đẩy cái kính trên mũi, nhìn anh hai nói: "Bây giờ là lúc nào rồi còn hẹn em ra ngoài uống rượu?""Anh vô cùng buồn chán!!" Hàn Văn Vũ nhớ đến Hạ Tuyết, hắn cả người không khỏi buồn bực.
127 Làm sao bây giờ? Bọn hắn đều đã đi lên a …. . " Hạ Tuyết điên cuồng hô to với Hàn Văn Hạo!Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói: "Đi lên thì đi lên, có gì mà ngạc nhiên!""Có gì mà ngạc nhiên?" Hạ Tuyết gõ vào màn hình Computer, nổi điên nói: "Trên đây có hai em trai của anh, còn có người tình của anh! Tôi phải làm sao? Bọn họ sẽ hiểu lầm tôi câu dẫn anh!""Bọn họ sẽ không hiểu lầm cô câu dẫn tôi!" Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nói: "Bởi vì cô không có bản lĩnh để câu dẫn tôi! ! Huống chi, chúng ta cũng không có làm chuyện gì phạm pháp, sao cô phải giật mình như vậy? Tôi chỉ thấy cô rất đáng thương, cho nên nhặt cô từ trên mặt tuyết đem về thôi!""Fan người tình của anh cắt tóc của tôi là bởi vì tôi gặp anh! Nếu để cô ấy phát hiện tôi và anh ở chung chỗ này cả buổi tối, có lẽ tôi sẽ không sống được a a a a!!" Hạ Tuyết nổi điên kêu lên, lại lập tức gào to: "Tôi muốn trốn đi!!"Hàn Văn Hạo nhìn nàng giống như con bọ chó, ở trong phòng nhảy tới, nhảy lui, nghĩ muốn chui vào ghế sô pha, muốn mở cửa sổ nhảy xuống, lại phát hiện rất cao, sau đó nghĩ tới, nghĩ lui, phát hiện bánh ngọt và hai ly rượu, nàng lập tức nổi điên tiến lên, cầm 2 ly rượu, không nói lời nào ném vào thùng rác, sau đó cầm bánh ngọt vẫn không quên ăn hết, lại ném vào thùng rác, sau đó nhanh chóng, thùng thùng thùng chạy lên thang lầu, “ầm” một tiếng, trốn vào phòng.
128 Hàn Văn Hạo đột nhiên ánh mắt sáng lên, không thể tưởng tượng nổi … Có lẽ cô ấy không theo cửa sổ nhảy xuống chứ? Không có khả năng!"Mày của hắn lại vừa nhíu, lại nhìn quanh phòng mình, khi ánh mắt xẹt qua cửa sổ sát đất, rốt cục vẻ mặt hắn sáng lên, tại sao không nghĩ đến việc này, hắn lập tức xoay người bước nhanh về phía cửa sổ, nhanh chóng mở cửa sổ ra, nhìn thoáng qua ban công trống trơn, lại không có.
129 "Văn Kiệt, lấy đĩa nhạc xong chưa?" Hàn Văn Vũ đi qua hành lang, vừa vặn nhìn thấy cửa phòng đối diện phòng ngủ của anh cả, đóng “ầm” một tiếng, hắn ngạc nhiên đi đến cửa phòng kia, sau đó nhanh chóng mở cửa phòng, rõ ràng nhìn thấy dưới ánh đèn màu tím lờ mờ, em trai đang nằm ở trên giường, đấp chăn, đang nhìn hắn, vẻ mặt bình tĩnh mỉm cười.
130 Hàn Văn Kiệt vừa nghe, chậm rãi đứng lên, hai tay đặt ở huyệt vị sau lưng nàng cũng dừng lại, Hạ Tuyết phát hiện, vừa rồi hắn dán vào người mình, chỉ vì giúp nàng giữ huyệt vị, mặt nàng đỏ lên, thở nhẹ, nói với Hàn Văn Kiệt: "Tôi không sao rồi, cám ơn anh.
131 Hàn Văn Kiệt vô cùng bình tĩnh mở cửa, nhìn anh trai đã say, tỉnh táo hỏi: "Chuyện gì vậy?""Anh muốn ngủ với chú!" Hàn Văn Vũ thật sự khó chịu, muốn xông vào phòng.
132 Chương 132A: "Không có? Cô rõ ràng đã nghĩ như vậy! ! Nếu không phải vì cô, tôi cũng sẽ không làm như vậy!" Hàn Văn Hạo tức giận nói. "Chậc!" Hạ Tuyết rất khinh bỉ nhìn hắn nói: "Ý của anh là, anh vẫn còn xử nam! ?"Hàn Văn Hạo tức giận vặn chặt cánh tay của nàng, nói: "Cứu cô, mà cô vẫn còn không chịu thua?""Cũng không phải tôi muốn lên nhà anh !" Hạ Tuyết quả thực không muốn mắc nợ, Thượng Đế ơi, hãy bảo vệ con, người ta đưa cho nàng bánh ngọt, dạy nàng khiêu vũ, cho nàng ước nguyện, nàng cũng quên hết.
133 "A!!" Hàn Văn Vũ lập tức cầm lấy ngón trỏ Hạ Tuyết, vội vàng cầm máu, nhưng Hàn Văn Kiệt bước tới, nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, cầm máu vết thương cho nàng, Hạ Tuyết rút tay mình ra khỏi tay hắn.
134 Bữa ăn sáng sắp kết thúc, Dạ Thiên Thiên bận quay phim quảng cáo phải đi trước ……Hàn Văn Vũ chợt nhớ lúc tối hôm qua đi đến đây, đã để quên kịch bản ở nhà, Hạ Tuyết muốn về lấy, hắn nói để hắn đi lấy, trên bàn ăn chỉ còn lại ba người ……Hàn Văn Hạo đang im lặng ăn cháo.
135 Bờ biển! Sáng sớm hôm nay chuẩn bị quay cảnh nam, nữ nhân vật chính trong phim rơi xuống nước ở bờ biển, thế thân của Hàn Văn Vũ đã sắp xếp xong xuôi, cho nên chỉ cần quay cảnh bên trên bờ biển, hắn lập tức chạy đến trên xe ngủ bù, mà nhóm làm việc chung với Văn Vũ cũng chạy vào trong lều nghỉ ngơi đi, chỉ có một mình Hạ Tuyết ngồi uống sữa chua, đối mặt với từng cơn gió biển lạnh thấu xương, tò mò nhìn đoàn phim chuẩn bị quay phim!! "Cái gì, người đóng thế thân không tới? Cô ta cho mình là ngôi sao lớn à? Hiện tại ảnh đế cũng không dám đến muộn, cô ta lại có thể để cho lão tử trở thành con rùa chết?"Phó Đạo diễn tức giận đập kịch bản, nhìn trợ lý đạo diễn kêu to! "Nhưng cô ấy nói đột nhiên tạm thời có chuyện, cho nên không có biện pháp a!" Có một nhân viên nói!"Cô ta nói không muốn trà trộn nơi này, cho nên cô ta nói bận việc! Lần trước còn xin tôi cho cô ta đóng thế thân, nói thật dễ nghe, cũng chỉ xin ở trong màn ảnh lộ cái lưng cũng cam tâm tình nguyện! Mẹ kiếp!! Cả đoàn phim đều đang đợi cô ta tới làm việc, cô ta lại chưa tới! Chuyện như vậy, sau này bổ sung vai diễn cũng không tốt đâu!" Phó Đạo Diễn tức giận kêu to, ngại ngùng nhìn về phía mỏm đá bên bờ biển, Tôn Minh vẫn đang chăm chú nhìn vào tivi nhỏ …Tôn Minh quay đầu, nhíu mày hỏi: "Không đến? Tại sao không đến? Mọi người đang đợi cô ta, cô ta lại nói không đến?""Hả? Gọi một chút xem?" Tôn Minh nói! "Nên làm cái gì bây giờ? Theo tính khí của đạo diễn, nhất định sẽ nổi giận! cậu!! Mau gọi điện thoại tìm một người đóng thế thân cho tôi, một tiếng 5000 đồng!!"Hạ Tuyết vừa nghe, vừa uống sữa tươi, đi về phía trước, phía sau “đinh” một tiếng, con ngươi trợn trừng, nàng lập tức quay đầu lại, nhìn Phó Đạo Diễn đang gọi diễn viên trong công ty, nàng lập tức kêu to: "Chờ một chút!!"Phó Đạo Diễn và các nhân viên nghiệp vụ nhìn Hạ Tuyết giống như con thỏ nhảy nhót chạy tới, quấn trước mặt bọn họ, ánh mắt của nàng tỏa sáng, vui vẻ cảm động lại tràn đầy thích thú nhìn Phó Đạo Diễn nói: "Ông vừa nói cái gì? Ông vừa nói đóng thế thân một canh giờ bao nhiêu tiền?""5000 đồng! Thế nào? Cô muốn diễn à?" Phó Đạo Diễn nhìn vẻ mặt ngây ngô của Hạ Tuyết, ha ha cười hỏi.
136 "Tốt. . . . . . Hãy nghe tôi nói. . . . . . Từ từ mở áo choàng của cô, nhắm mắt lại, ngửa đầu lên. . . . Không còn lưu luyến gì, tung người nhảy xuống …… Ba …… Hai …… Một …… ACTION!" Tôn Minh khẩn trương nhìn ống kính! Hạ Tuyết nhắm mắt lại, mở áo choàng đỏ thẩm, cảm nhận trời cao biển rộng tự do tự tại, sinh mạng tốt đẹp, nàng mỉm cười đưa đôi tay ra, áo choàng trong tay tung bay trên trời, nàng tung người nhảy một cái, hướng mặt biển rơi xuống ….
137 "Đến chết vẫn muốn yêu. . . . . . " Hạ Tuyết nghẹn ngào nói xong, cúi đầu rút khăn giấy lau nhẹ nước mắt trên mặt mình nhưng lau hoài không xong, nước mắt từng giọt, từng giọt rớt xuống! "Tôi có một loại cảm giác, vừa rồi lúc nghe anh nói về Minh Cơ, tôi đau lòng quá, nghĩ tới một cô gái hoạt bát, vì yêu tình thay đổi nhiều như vậy, chắc rằng có rất nhiều điều tốt đẹp ở bên trong…… nhất định nàng cảm thụ cuộc sống rất nhiều ……""Cô muốn diễn sao?" Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết khóc, phát hiện, quả nhiên cô ấy nhập vai cực mạnh! Hạ Tuyết hít mũi một cái, đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn Hàn Văn Vũ.
138 Lúc ăn cơm tối. Hạ Tuyết hận hận ăn cơm. . . . . . Hạ Tuyết ăn củ cà rốt, vẫn đang suy nghĩ, coi như là ăn một củ cà rốt đi? Ăn củ cà rốt thì không phải là miệng đối miệng sao? Nhưng củ cà rốt trong đĩa là chín, củ cà rốt kia là sống! Nàng rất phiền não, lấy muỗng cơm ăn …Hàn Văn Vũ im lặng, cười như không cười ăn cơm, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tuyết, phát hiện nàng rất dễ nổi nóng, hắn nhịn không được, bật cười.
139 Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, nắm chặt quả đấm, giả vờ can đảm đi đến trước mặt của Hàn Văn Vũ, nhìn hắn. . . . . . Hàn Văn Vũ không trêu chọc nữa, vẻ mặt trở nên mập mờ, cười như không cười, ném khăn lông trên ghế dựa bên cạnh cửa sổ.
140 Mười giờ tối! Cửa thang máy "Đinh" một tiếng mở ra! Hạ Tuyết vẻ mặt tức giận, mặc quần áo thể thao màu đen, lưng đeo ba lô màu đỏ, đi nhanh vào phòng khách, liếc thấy Hàn Văn Hạo mặc áo đen, quần trắng, ngồi trên ghế sofa xem tivi, cũng không quay đầu lại, nàng tức giận đi tới trước mặt Hàn Văn Hạo, nhìn con Báo nhỏ chết tiệt vừa nhìn TV, vừa khẽ vuốt ve cái đầu con Báo nhỏ bằng sứ, có chút nhàn nhã.
Thể loại: Huyền Huyễn, Dị Giới, Nữ Cường, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50