221 Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt đi vào phòng, thấy Daniel ôm Cẩn Nhu, hắn mỉm cười nói: "Daniel tiên sinh, đây là bạn của anh sao?"Daniel đặt Cẩn Nhu lên giường bệnh, sau đó mỉm cười nhìn Hàn Văn Kiệt nói: "Tôi với vị tiểu thư này, trong lễ đính hôn của Hàn Tổng Tài có gặp mặt một lần, vừa rồi lúc đi qua đường lớn, tôi nhìn thấy cô ấy ngất xỉu, nên đưa cô ấy đến bệnh viện".
222 4 giờ chiều!Hạ Tuyết thông qua người đại diện Isha công bố tin tức, chính thức nhận vai nữ chính trong “Trà Hoa Nữ”! !Tin tức này vừa truyền ra, lập tức gây xôn xao thật lớn, tất cả người trong giới giải trí đều đang xôn xao bàn tán chuyện này!Hàn Văn Vũ tức giận từ trong thang máy đi ra, vừa bấm số điện thoại Hạ Tuyết, điện thoại nối máy, nhưng không có người nhận, hắn thật vô cùng cáu kỉnh nắm chặt điện thoại di động, tức giận kêu to: "Hạ Tuyết, rốt cuộc cô suy nghĩ cái gì? Cô có nhớ lời cảnh cáo của tôi hay không! !"Lynda bất đắc dĩ đi tới, cười nói: "Tôi cũng rất ngạc nhiên!! Xem ra công ty Toàn Cầu muốn liều sống chết với ONE KING chúng ta rồi! Ài! Tại sao Hạ Tuyết lại tiếp nhận vai diễn “Trà Hoa Nữ”? Tôi thật không nghĩ ra!""Cho dù là đảo lộn trời đất, tôi cũng phải tìm cho ra cô ấy, hỏi một chút cô, tại sao muốn chơi đùa lớn như vậy! !" Hàn Văn Vũ nói xong, mặt lạnh bước nhanh ra phía trước, ngồi vào xe, sau đó phóng xe đi mất! !Cẩn Nhu lái xe chạy tới, bước xuống xe, sau đó nhìn Hàn Văn Vũ ngồi trong xe phóng đi như bay, cô ngạc nhiên nhìn Lynda, hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"Lynda ôm vai nhìn Văn Vũ lấy tốc độ 200 km/h, không nhịn được cười nói: "Còn có thể xảy ra chuyện gì? Hạ Tuyết đã tiếp nhận vai “Trà Hoa Nữ” rồi ! Vừa mới công bố tin tức!"Hai mắt Cẩn Nhu nhanh chóng chớp lóe, nhìn Lynda khiếp sợ nói: "Cái gì?"Lynda lạnh lùng nhìn Cẩn Nhu nói: "Hạ Tuyết tiếp nhận vai “Trà Hoa Nữ”"Đột nhiên Cẩn Nhu bị mắt hoa, hi vọng cuối cùng cũng bị tiêu tan, cô thở hổn hển, không biết nên nói gì!Lynda chậm rãi nhìn Cẩn Nhu nói: "Cô nên yên tĩnh một chút đi! Vận mệnh đã được định rồi, rốt cuộc, nếu không có phần, cho dù cô muốn, cũng không tới lượt cô! 9 giờ tối hôm nay, có một tiết mục giải trí tuyên truyền!! Cô chuẩn bị một chút!"Cẩn Nhu thở hổn hển, vẻ mặt lạnh lùng, ngẩng đầu lên.
223 "Mắc mớ gì đến anh?" Hạ Tuyết mặt lạnh ăn khối thịt bò! Hừ một tiếng!Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn cô, tháo lỏng cúc áo tây phục, ngồi trên sofa đỏ thẩm đối diện cô, im lặng nhìn cô.
224 Anh thật là kỳ quái. . . . . . " Hạ Tuyết choáng váng, quay đầu lại, nhìn Hàn Văn Hạo gần như kề sát vào mặt mình, đột nhiên cười nói: "Tại sao anh nhất định muốn biết người kia là ai? Quan hệ gì đến anh?"Hàn Văn Hạo nhìn hai tròng mắt cô mơ màng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, đôi môi đỏ mọng mềm mại, dáng vẻ say rượu xinh đẹp, hắn nhớ đến sáu năm trước, cô đứng trong tuyết rơi, vừa khóc vừa cười ha ha, hắn đột nhiên nhíu mày cười lạnh nói: "Tôi muốn biết.
225 Nhìn cái gì vậy? Anh cũng chỉ giày vò người khác? Xem thường người khác?" Hạ Tuyết đón mưa, cảm nhận nước biển lạnh lẽo bắn lên, có chút tỉnh táo. . .
226 Rạng sáng!Hạ Tuyết ngâm mình trong bồn nước ấm, nhìn những cánh hoa hồng và bọt xà phồng bềnh bồng, chậm rãi nhớ đến những ngày tháng mình ở Pháp, bầu trời Paris tuyết giá ngập tràn, luôn làm cho người ta có cảm giác tịch mịch và thê lương, vì nghệ thuật luôn hấp dẫn mạnh mẽ, cho nên mỗi khi cô cầm sách giáo khoa, đạp tuyết đi ra ngoài, luôn nhìn thấy một bóng dáng, đứng trong tuyết trắng, thở một hơi khí trắng, đôi mắt hiền lành, bất cứ lúc nào cũng lộ ra tình cảm dịu dàng, thâm sâu.
227 Hạ Tuyết không lên tiếng, chỉ cầm trái cây ăn. . . . . . Daniel nhìn bộ dáng Hạ Tuyết như vậy, đau lòng nói: "Lúc Hạ Tuyết một mình ăn cái gì, chính là lúc bi thương và cô đơn nhất.
228 Hạ Tuyết mỉm cười nhìn Daniel. . . . . . Daniel cũng lo lắng nhìn cô, hỏi: "Em thật sự vì chuyện hiểu lầm nhỏ này mà nhận vai “Trà Hoa Nữ”?"Hạ Tuyết cúi đầu, đáp lại: "Uhm!""Trời ạ!" Daniel cầm lấy tay Hạ Tuyết, vừa muốn nói chuyện.
229 "Cút! !" Cẩn Nhu tức giận đẩy Trác Bách Quân ra! !Trác Bách Quân cười ôm lấy thân thể Cẩn Nhu, hai tay ở trên mông của cô di động, vuốt ve, nói: "Tất cả người ở ONE KING! Cũng chỉ có cô dám nói chuyện với tôi như vậy! Thật là! chịu không ít tức giận của Lynda chứ?""Cô ta luôn luôn nhìn tôi không vừa mắt!" Cẩn Nhu nói thẳng!"Cô ấy nhìn ai cũng đều như vậy! Cô lại không chịu theo tôi ! Lynda, tôi không thể động, cô ta là công thần lớn nhất của Văn Vũ, ở ONE KING, cô ta gần như là có quyền lực cao nhất.
230 "Cô có chuyện gì sao?" Hạ Tuyết nắm điện thoại di động, nhìn thoáng qua Daniel, nhàn nhạt lên tiếng!Daniel thức thời đứng dậy, đi ra ngoài. . . . . . Cẩn Nhu cầm điện thoại di động, nhàn nhạt đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn mưa bay ngoài cửa sổ, sau đó chậm rãi nói: "Cô không nên trở về.
231 "Anh trả lời tôi trước. . . . . . Rốt cuộc có chuyện này hay không?" Hạ Tuyết lo lắng hỏi lại, hỏi xong cả người lạnh run, giống như bị cảm mạo, hít hít mũi!Hàn Văn Hạo nhìn bộ dáng cô như vậy, cười lạnh nói: "Có thể biết được chuyện này chỉ có ba người! Một là Hứa Mặc và Nhậm Phong! Một là Cẩn Nhu!""Tại sao anh muốn tránh né chuyện này?" Hạ Tuyết bất mãn kêu lên!Hàn Văn Hạo cúi đầu, nhìn văn kiện, nhàn nhạt nói: "Tôi không muốn tránh né! ! Tôi chỉ không muốn nói! Không cần thiết nói!""Lúc ấy có phải cô ấy bị thương hay không? Sau này.
232 Bầu trời lại đổ mưa ! Nhưng thời tiết vẫn vô cùng tốt!Loa phát thanh trong sân bay đang thông báo bay chuyến bay đến Newyork đang chuẩn bị cất cánh, mời hành khách mau chóng đăng ký thủ tục!"Lần này tới Trung Quốc, vui chơi hai tuần, chúng ta sẽ trở về Newyork! Bởi vì người kia quay phim, tôi không thích xem chút nào! Quá khổ đi!" Một giọng nói trong vắt của trẻ con vang lên! !Hạo Vũ và Mặc Nhã, một nam, một nữ là hai vệ sĩ mặc tây phục, đi ra khỏi sân bay, sau đó liếc mắt một vòng đại sảnh trong sân bay, mỉm cười nói: "Tiểu thư.
233 Một ngón trỏ đột nhiên chậm rãi vươn ra, sau đó xỉ lên trán Hi Văn, làm cái đầu nhỏ của cô bé ngửa ra sau! !"Ôi!" Hi Văn tức giận xoa trán, ngẩng đầu nhìn ông chú lạnh lùng trước mặt, nói: "Chú dám xỉ cháu?"Hàn Văn Hạo lại vươn ngón trỏ xỉ lên cái trán của cô bé, nhàn nhạt nói: "Xỉ cháu thì thế nào?""A.
234 Trong một phòng trang nhã của nhà hàng tây cao cấp nhất!Quản lí nhà hàng dẫn nhân viên phục vụ vừa rồi mang chai rượu đỏ, tạm thời dừng công việc, trở lại nhà hàng tây một lần nữa!Chuyên gia rượu đỏ, chuyên gia nấu rượu, chuyên gia phục vụ rượu cũng đứng một bên, chờ đợi!Hàn Văn Hạo và Hi Văn ngồi đối diện ở hai đầu của cái bàn ăn dài, chú nhìn cháu, cháu nhìn chú, ánh mắt nhìn nhau.
235 Hàn Văn Hạo ngẩng đầu, ánh mắt có chút tán thưởng, mỉm cười nhìn cô bé trước mặt!Vẻ mặt Hi Văn cũng đắc ý mỉm cười nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . . "Nhìn đi! Cháu thắng! !"Ánh mắt Hàn Văn Hạo lóe lên, nói: "Cháu đã giúp tôi một chuyện, làm vãn hồi danh dự khách sạn, tôi muốn tặng cho cháu một món quà nhỏ để bày tỏ lòng biết ơn!"Hi Văn nhướng mày, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Cháu không thiếu quà!""Vậy cháu muốn gì?" Hàn Văn Hạo nhìn cô bé trước mặt hỏi.
236 Hàn Văn Hạo bước nhanh ra khỏi khách sạn Castleton, nhớ tới cảnh tượng của cô bé và Daniel lúc nảy, hắn nói với Tả An Na: "Lập tức điều tra cho tôi! ! Rốt cuộc 6 năm trước Hạ Tuyết có mang thai hay không, sau đó khi nào thì sinh một bé gái, thời gian cụ thể là lúc nào!"Tả An Na lập tức đáp lại : “Vâng!”Hàn Văn Hạo ngồi vào trong xe, nhìn phong cảnh ngoài của sổ xe, cắn chặt răng, không nhịn được nghĩ đến cô bé đó thật sự tinh quái, vô cùng thông minh, đáng yêu! !Daniel ôm cô bé Hi Văn đi vào Phòng Tổng Thống, đặt cô bé xuống, nói: "Bảo bối! ! Nhà của chúng ta tạm thời ở nơi này! ! Thích không?"Vẻ mặt Hi Văn mới mẻ, chạy vào phòng kháchto lớn, đi tới ban công, nhìn mặt biển mênh mông, cô bé ngạc nhiên chỉ ra biển, vui vẻ quay đầu nhìn Daniel nói: "PAPA! Biển rất lớn! !"Thanh Nhã dẫn người giúp việc đi dọn một căn phòng nhỏ, lại sai người chuẩn bị nước tắm cho tiểu chủ nhân, sau đó căn dặn phòng bếp nấu một bát cháo yến mà tiểu chủ nhân thích nhất, vừa bận rộn, vừa cười nói chuyện với Mặc Nhã và Hạo Vũ.
237 Xe buýt số 15 bạch màu trắng hai tầng dừng ở trạm cách bệnh viện không xa!Hi Văn lưng mang ba lô nhỏ, chạy xuống xe, hai tay đưa lên đầu che mưa, chạy vào cửa hàng tiẹn lợi 20 giờ, từ trong váy nhỏ của mình lấy ra 15 đồng tiền, mua một cây dù màu xanh, một đứa bé che cây dù to, đi trong mưa, từng bước, từng bước trên đường cái, đi đến bệnh viện.
238 Hàn Văn Kiệt nhướng mày, thật nghi ngờ đứng một chỗ, nhìn cô bé mang ba lô nhỏ, hai bím tóc vung vẫy chạy đến trước mặt mình, ngẩng đầu ánh mắt lấp lánh cười nói: "Chú Hàn! ! Cháu là Hi Văn! ! Mẹ nói, Chú rất yêu cháu !! Chú mua cho cháu rất nhiều đồ chơi, cháu đều giữ rất cẩn thận a.
239 Hạ Tuyết lái xe đến cửa hàng quần áo trước cửa bệnh viện, chọn mua một chiếc váy dài màu xanh nhạt mặc vào, mang đôi giày vải bố màu trắng, ngồi xổm trên mặt đất buộc dây giày, vừa nghĩ đến con gái rốt cuộc muốn đi tìm chú bác sĩ, nói những lời kỳ quái làm cho người ta giật mình thì không chịu nổi, cô cột chắc dây giày, buộc tóc thật cao, đeo mắt kính to, chọn túi xách màu trắng ở cửa hàng quần áo, dưới trời mưa đi vào bệnh viện.
240 Hạ Tuyết có chút ngượng ngùng nói: "Con bé thường ngày luôn bắt chước người lớn, nói lời kỳ quái, bởi vì con bé lớn lên bên cạnh ông nội Tổng Thống, không giống với các đứa bé bằng lứa tuổi mình.
Thể loại: Huyền Huyễn, Dị Giới, Ngôn Tình, Trọng Sinh
Số chương: 13