301 Trước đài vẫn vô cùng náo nhiệt! !Đến lượt nghỉ ngơi giữa buổi, Cẩn Nhu rời khỏi khán đài, đi ra khỏi hội trường, đi tới khoảng đất trống mờ tối, mặc ưa phùn điên cuồng rơi xuống, ánh mắt cô mất mát, tuyệt vọng, những giọt nước mắt lăn dài trên má, cho tới bây giờ cũng chưa từng trải qua cuộc sống đầy thất vọng như thế ! ! Thân thể lạnh run, đạp sân cỏ ướt đẫm, từng bước từng bước đi về phía cạnh hồ bơi, cắn răng kiên trì nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ cô cũng chưa gọi một tiếng mẹ, nhưng tối nay cô cảm thấy muốn gọi mẹ! !Cẩn Nhu đội mưa phùn rơi rụng, đứng cạnh hồ bơi, thất vọng nhìn trên mặt nước mông lung, cô nghe trong lòng quặn đau, rơi lệ, cô thật sự không hiểu hỏi: "Tại sao.
302 Cẩn Nhu mặc dạ phục màu xanh dương đậm, tóc buộc thật cao, thậm chí tóc trên trán cũng chải ngược lên, lộ ra vầng trán rộng, tươi sáng, là kiểu tóc hiện đang lưu hành, thừa dịp thời gian quảng cáo, kéo nhẹ váy, đi qua rất nhiều diễn viên, đi vào hội trường buổi dạ hội, mọi người ghé mắt nhìn cô, dường như cũng cảm giác cô không còn là cô, mà biến thành một người khác, cô vừa mỉm cười đi về phía trước, vừa hưởng thụ ánh mắt của mọi người, chợt phát hiện cô gái kia nói rất đúng: "Cô là một ngôi sao, trời sinh thuộc về sân khấu, bất cứ lúc nào cô cũng phải chuẩn bị nghênh đón ánh mắt của vạn người, nếu cô muốn mình tỏa sáng! !"Cẩn Nhu kéo váy dài, ngồi bên cạnh Tiêu Vãn Linh.
303 Tiêu Vãn Linh bật cười nói: "Tôi luôn nhìn lớp người trẻ bằng ánh mắt rất nghiêm khắc! Phê bình cũng không phải nhằm vào người nào! Một số phương tiện truyền thông chỉ nói vu vơ ! !"Trương Kính Trung không dựa theo lời kịch, đè Microphone nói: "Mới lúc nảy, trao giải diễn viên trẻ xuất sắc nhất, tôi nghe người chủ trì có một câu rất hay, cảm ơn các bạn diễn viên trẻ ! Chúng tôi là một diễn viên, là người đi trước, chúng tôi đối với thế hệ đi sau, luôn có rất nhiều kỳ vọng và phê bình! Trong vòng tròn này chính là như vậy, mới có thể làm cho chúng ta tiếp tục cố gắng, tiếp tục tiến bộ! Chúng tôi phải mang theo sứ mệnh cảm xúc, đi vào thế giới điện ảnh, nhưng một ngày nào đó, chúng tôi đem sứ mệnh cảm xúc, tiếp sức cho các bạn trong tương lai! Cho nên, mặc kệ đêm nay ai đoạt được giải thưởng, nhưng được đứng ở nơi này, là các bạn đã chiến thắng! ! Chỉ cần không bỏ cuộc! Cơ hội sẽ lại tới! Cố gắng lên!"Tiếng vỗ tay dưới khán đài cuồng nhiệt vang lên !Trương Kính Trung chờ tiếng vỗ tay dừng lại, hơi xoay người nhìn về phía Tiêu Vãn Linh mỉm cười nói: "Được rồi! Để tôi xem cô còn bất mãn đối với người nào nữa.
304 Đại sảnh Bệnh viện !Rất nhiều bệnh nhân cũng ngồi ở hành lang, đang hưng phấn nhìn buổi lễ trao giải, buổi lễ trao giải đang phát hình Hạ Tuyết và con gái cùng nhau ôm hôn chiếc cúp, sau đó Hạ Tuyết kích động hướng về phía mọi người giơ chiếc cúp lên, khóc nức nở.
305 "A. . . . . . . . . . . . " Hạ Tuyết không thể nhịn được nữa, hét to với Hàn Văn Hạo: "Tôi thật sự không thể nhịn được nữa! Anh gọi điện thoại tới không chúc mừng một tiếng thì thôi, còn nói với tôi lời như thế! Nếu như không có chuyện gì, anh đi chết đào thai sớm đi ! Cúp đây!""Chúc mừng!" Hàn Văn Hạo đành phải nói.
306 Hạ Tuyết đỡ Hàn Văn Vũ từng bước, từng bước khó khăn đi ra ngoài khách sạn. . . . . . Tiểu Thanh và Lynda nghe Văn Vũ rời đi, vội vàng cùng đi ra bên ngoài cửa khách sạn, thấy Hạ Tuyết đang cố hết sức đỡ Hàn Văn Vũ đi ra ngoài, cô lập tức nắm chặt cánh tay Tiểu Thanh, nói: "Đừng đi!""Tại sao? Hạ Tuyết một mình làm sao có thể đỡ nổi?" Tiểu Thanh vội nói!Lynda bất đắc dĩ thở dài, nhìn cả người Hàn Văn Vũ say đến hôn mê, tựa vào người Hạ Tuyết, Lynda sâu kín nhìn bóng lưng mất mát của Hàn Văn Vũ, nói: "Đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng người chờ mong đã trở lại, tội gì lại đi quấy rầy hắn? Để cho hắn hưởng thụ một chút thời gian quý báu này đi.
307 Mưa vẫn thê lương mờ mịt. . . . . . Xe chạy nhanh đến trước biệt thự Hàn Văn Vũ, từ từ dừng lại!Hàn Văn Hạo nhanh chóng đỡ em trai xuống xe, Hạ Tuyết cũng vội vàng từ một bên cửa xe đi ra, muốn tiến lên giúp một tay dìu Văn Vũ, Hàn Văn Hạo lập tức đẩy Hạ Tuyết ra, mặt lạnh nói: "Tránh ra!"Hạ Tuyết lùi ra sau hai bước, sửng sốt đứng trong mưa nhìn Hàn Văn Hạo đỡ em trai đi vào rào chắn nhỏ, cô suy nghĩ một chút, vội vàng nhanh bước đi theo vào, nhưng đi chưa được mấy bước, nhìn thấy trong vườn hoa nhỏ trồng đầy cây cải đỏ và cà chua, hốc mắt cô đỏ lên, nhớ lại sáu năm trước, mình từng ở chỗ này, cùng Văn Vũ trải qua ngày tháng thật vui vẻ, những năm tháng đó, giống như những tia nắng ban mai ấm áp chiếu rọi khắp nơi.
308 Mưa to tiếp tục trút xuống cả thành thị, suy cho cùng, có bao nhiêu chuyện, bao nhiêu linh hồn cần gột rửa?Hạ Tuyết đột nhiên trở nên tỉnh táo lái xe trở về hướng phòng cho tổng thống, (xe ở đâu lái vậy!) lúc này trời đã khuya, cho nên cả 'phòng cho tổng thống' đã chìm vào yên lặng, nhưng chỉ cần trở lại thế giới của Daniel, cô cả người liền buông lỏng, cô hít thở thật sâu, dừng xe ngoài hoa viên, nhìn bức tường màu đen, thậm chí không có ai ra đón mình, cô kỳ quái nhìn mọi thứ xung quanh, cầm túi xách của mình, kéo váy có chút ướt đẫm, từng bước từng bước đạp bậc thang đá màu đỏ đi tới trước phòng tổng thống, tay nắm chặt ổ khóa cửa, đẩy cửa ra.
309 8 giờ sáng sau ngày trao giải Kim Mã, công ty điện ảnh và truyền hình Toàn Cầu công bố tin tức, chủ tịch tập đoàn Toàn Cầu, Daniel tiên sinh và tân tấn ảnh hậu giải Kim Mã, Hạ Tuyết sắp đính hôn ngày 1 tháng 12! Lễ đính hôn được tổ chức tại khách sạn Wels !Tin tức này công bố ra ngoài, lập tức làm nổ tung toàn thành phố, tất cả mọi người cũng xôn xao bàn tán tình yêu ngọt ngào giữa Daniel và Hạ Tuyết, nghe nói Daniel đối với Hạ Tuyết vừa thấy đã yêu, nghe nói Daniel đã sớm bày tỏ tình yêu ở Pháp, nói Hạ Tuyết là con chim lam trong cuộc đời của mình, nghe nói Daniel tiên sinh dùng ba vạn đóa hồng rốt cuộc đã cầu hôn thành công, mà Tổng Thống Pháp nghe được tin tức này đã vui vẻ cùng phu nhân chúc phúc con trai cưới được phu nhân xinh đẹp, chân thành chúc phúc bọn họ tương lai hạnh phúc mỹ mãn.
310 Buổi trưa!Nhà hàng Tây!Lần đầu tiên Tả An Na và Tổng Tài cùng nhau dùng cơm trưa, cô khó tránh khỏi có chút căng thẳng, chỉ thấy cô một lát cắt bít tết, một lát ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo thật bình tĩnh uống rượu đỏ, ăn bít tết, giống như rất chuyên chú, hắn làm chuyện gì cũng rất chuyên chú.
311 "Hi! what’s are you doing ?" Daniel đi vào phòng ăn, bật cười hỏi. Hạ Tuyết đang dọn bàn ăn, quay đầu nhìn Daniel, người đàn ông này muốn cùng cô một đời một kiếp, vừa dịu dàng tao nhã đứng trước mặt của mình, cô mỉm cười nhìn hắn nói: "Thanh Nhã nghe nói chúng ta đính hôn, rất vui vẻ, Hi Văn cũng náo nhiệt cả buổi sáng, em nhìn thấy họ vui vẻ, nên nghĩ, bọn họ đi theo chúng ta đã lâu rồi, cơ hồ cũng chưa được nghỉ ngơi, cho nên hôm nay để cho bọn họ nghỉ ngơi một ngày, ra ngoài dạo chơi.
312 "Hàn Tổng Tài?" Daniel hơi vui vẻ kêu nhỏ. Trên mặt Hàn Văn Hạo tràn ra một chút tươi cười, nhìn Daniel dùng ngữ điệu quen thuộc, nói: "Hôm nay nghe tin nói anh và Hạ tiểu thư đính hôn, nên tới chúc mừng một tiếng, thuận tiện tặng một phần quà.
313 Đêm qua bởi vì mưa xuống, cho nên trong vườn hoa trước phòng tổng thống, cành hồng non, đầy sức sống, một số cây cối không biết tên, đang nhẹ đung đưa theo gió, qua một lúc lâu, giọt nước trên phiến lá tí tách rơi xuống.
314 Đã cuối mùa thu !Cho nên thời tiết trở nên bất thường. . . . . . Còn nhớ khi chúng ta còn bé, từ cuối mùa thu đến đầu mùa đông, dù sao cũng phải có thời gian thật dài, mưa rơi liên tục, đầu mùa đông rét lạnh kèm theo mưa kéo dài.
315
316
317
318
319
320