161 “Đội thuyền Trường Hà đã đến bộ lạc Đại Hồ rồi, nghe nói hiện tại ở đó rất náo nhiệt, bộ lạc Đại Hồ còn tổ chức hội chợ bộ lạc năm nay trước thời hạn!”
“Sao họ không đến bộ lạc chúng ta trước chứ, chúng ta chuẩn bị cho họ nhiều sáp trùng như thế, lỡ như họ không tới thì làm sao?” Các dực nhân bộ lạc Sào có chút lo lắng.
162 Bộ lạc Sào trồng ‘guli’ (giống lúa mì nguyên thủy’ là chính, sản lượng guli thấp, để có thêm càng nhiều thức ăn, gần như mỗi năm họ đều khai khẩn đất hoang không ngừng tăng diện tích gieo trồng.
163 Thuyền đi nghịch nước, tốc độ trở về chậm hơn lúc đi rất nhiều, do chở lượng lớn đá quặng, sáp trùng, guli và gạo kê vân vân, thuyền không chỉ bị nhét tới không còn một chút khe hở nào, tải trọng gần như đến cực hạn.
164 Sau khi Bạch tới, mọi người dựng trại nghỉ ngơi một ngày, hôm sau, Tinh dẫn phần lớn thuyền viên và một phần nô lệ, tốc hành theo đường thủy trở về. Bạch dẫn những người còn lại, men dòng sông trực tiếp từ trên bờ đi về bộ lạc Trường Hà.
165 Mồi câu Bạch ném ra, các nô lệ căn bản không cách nào cự tuyệt.
Đây là một cơ hội thay đổi vận mệnh, không chỉ thay đổi vận mệnh của bản thân, còn có thể thay đổi vận mệnh của người thân.
166 Đoàn người Tinh từ hơn một tháng trước đã về tới bộ lạc.
Đá quặng họ mang về ngay lập tức được các người lùn đem đi luyện, chế tạo các loại nông cụ.
167 “Ngô tiểu Nặc, Kala lại ăn vụng mứt trái cây của cậu nè!” Bạch đại miêu lớn tiếng nói, nhìn Kala mập còn đang liều mạng co sau cái vại, khóe môi cong lên nụ cười xấu đắc ý.
168 Đợi đến khi Ngô Nặc và Bạch liên tục trưng cầu ý kiến của đại vu và các cư dân bộ lạc, không ngừng sửa sửa đổi đổi thêm thêm bớt bớt, mãi đến khi đợt khoai trắng thứ hai đã đào xong hết, họ cuối cùng mới hoàn thành biên soạn chế định luật pháp.
169 [Nhiệm vụ cưỡng chế ‘giúp bộ lạc Trường Hà chế định luật pháp’ đã hoàn thành, nhiệm vụ đẳng cấp A ban đầu, ký chủ hoàn thành đánh giá cấp 2A, thưởng 80000 tích phân, một lần rút thưởng tùy ý, có nhận phần thưởng không?]
“Kala, qua đây!” Ngô Nặc vẫy tay với tiểu long mập đang lăn lộn tự túm cái đuôi mình đùa giỡn bên cạnh, Kala nghe tên mình, lập tức lắc mông chạy qua, cái đầu trơn bóng thân thiết cọ lòng bàn tay Ngô Nặc, sau đó duỗi chi trước ngăn ngắn ra, muốn ôm.
170 Mùa đông năm nay tới trễ đủ một tháng, cho dù đối với người già của bộ lạc, mùa đông năm nay vẫn tới sớm hơn lúc họ còn nhỏ, nhưng rõ ràng đã tốt hơn hai năm trước nhiều.
171 Bất tri bất giác, nhiệm vụ cưỡng chế hệ thống đưa lúc trước__ Truyền thụ cho cư dân bộ lạc Trường Hà chữ thông dụng và chữ phổ biến của văn tự Hoa Hạ (tổng cộng 3500 từ), số Ả Rập, phép tính trong mười chữ số, số học cơ bản (phép cộng trừ nhân chia thông dụng)__ chỉ còn lại một ngày cuối cùng.
172 Phong không biết mình đã đi bao lâu, cũng không biết bản thân đã làm bao nhiêu đề bài, chẳng qua mỗi lần nó làm đúng một đề, màn chắn ngăn trước mặt nó sẽ rụt về trước vài bước, nhưng nếu làm sai, màn chắn sẽ lùi về sau.
173 Xóa được ‘đại họa trong lòng’, tích phân ngồi hỏa tiễn vùn vụt tăng lên bảy con số, tâm tình Ngô Nặc quả thật tốt đến bùng nổ.
Tuy sau đó Ngô Nặc có chút đau thịt lúc trước vội vàng xử lý vật tư, nhưng bản thân y không bị lỗ tiền, không chỉ không lỗ, còn kiếm được không ít, hơn nữa trên tài khoản còn thừa hơn một triệu giao dịch tệ, đủ cho y đông sơn tái khởi.
174 Thời gian mười năm rất dài, đủ để một đứa nhóc đi cũng muốn ngã trưởng thành trở thành một đứa trẻ lớn phá banh nóc gà chê chó ghét, bất tri bất giác trong mái tóc của cha mẹ đã có rất nhiều tơ bạc xuất hiện.
175 Không biết là do thời tiết chuyển ấm hay nguyên nhân nào khác, mười năm nay quy mô thú triều càng lúc càng nhỏ, đến hai năm gần đây, thú triều đã gần như biến mất, chẳng qua dực long thú vẫn bảo lưu thói quen dời tộc quy mô lớn.
176 Trong thời gian mười năm, bộ lạc Trường Hà không chỉ phát triển to lớn về mặt gieo trồng, phát triển về sự nghiệp gia súc cũng vô cùng nhanh chóng.
Sản lượng khoai trắng rất cao, khoai trắng dư cùng với dây khoai trắng đủ một gia đình nuôi được sáu bảy con heo thú hoặc hai ba con bò man, sản phẩm lỗi của guli, gạo kê, lúa thóc là đồ yêu thích của chim thịt chim nước và một loại dực long ăn chay cỡ nhỏ, trải qua thuần dưỡng trường kỳ, lại thêm có đủ thức ăn, sản lượng trứng của ba loại ‘gia cầm’ này tăng hơn trước nhiều, đặc biệt là loại long thú ăn chay đó, sau khi vào kỳ đẻ trứng, mỗi ngày đều có thể đẻ một trái trứng, một năm đẻ trứng hai kỳ, mỗi lần có thể kéo dài hai đến ba tháng.
177 “Các người là ai? Tới từ bộ lạc nào?” Sau khi tường thành bộ lạc Trường Hà được xây, Bạch an bài ở cửa thành chiến sĩ thú nhân đặc biệt trông chừng, trong tình huống không có mệnh lệnh cấp trên, bình thường họ sẽ không hỏi qua người vào thành, nhưng khi nhìn thấy người ngoại tộc khác biệt rõ ràng, họ cũng sẽ chủ động hỏi.
178 Gần như đồng thời, trong lòng Ngô Nặc và Bạch đều dâng lên nỗi sợ cường liệt.
Có nguy hiểm!
Ầm ầm__
Trời đánh một đạo sấm lớn không chút dự báo, thoáng chốc tiếng sấm vang lên, Bạch hóa về hình thái dực hổ, che chở Ngô Nặc và Kala dưới thân và khép chặt hai cánh màu bạc, sấm đánh xuyên nóc nhà trực tiếp đánh lên tấm lưng dày rộng của dực hổ, Bạch căn bản không kịp điều động sức mạnh huyết mạch chống lại, trên lưng bị nổ bung thịt, trong không khí lan truyền mùi thối của thịt bị cháy khét.
179 Con trai thú cưng biến thành con trai thật làm sao đây? Đang online chờ, vô cùng gấp!
Ôm con mập béo trắng về nhà, nhìn tướng mạo mơ hồ mang theo đường nét ngũ quan cả hai của nhóc con, Ngô tiểu Nặc và Bạch đại miêu đều ngẩn ngơ.
180 Thành Trường Hà rất lớn, cư dân thường trú trong thành đã vượt qua năm chục ngàn người, mấy người Vu Dương, Khoa Lặc là kẻ ngoại lai, muốn nghe ngóng tin tức trong thành vô cùng khó khăn.