121 [Chuỗi nhiệm vụ khám phá:
Nhiệm vụ ba mươi sáu: Khám phá bộ lạc tộc hầu thú
Phần thưởng nhiệm vụ: 1000 tích phân, rượu trái cây bí chế 500ml]
Rượu trái cây bí chế là cái quỷ gì? Nhưng, 500ml rượu trái cây, còn có 1000 tích phân, làm, nhiệm vụ này nhất định phải làm!
[Hệ thống, nhiệm vụ này tôi nhận.
122 Không biết là do những lời Ngô Nặc đã nói hay do bình rượu trái cây kia đả động được đại vu tộc hầu thú, đại vu đồng ý cho hai người vào nơi ở của bộ lạc.
123 Có nước thần ban dẫn dắt đề tài, Ngô Nặc nhanh chóng trở nên quen thuộc với Vu Tề, từ rượu nói đến vu dược, từ vu dược nói đến nghi nan tạp chứng, từ nghi nan tạp chứng nói đến tình huống bộ lạc…
Bộ lạc hầu thú sống ẩn cư, cư trú sâu trong rừng rậm, trừ số ít tộc nhân có thể nhân cơ hội hội chợ bộ lạc một năm một lần tiếp xúc với thế giới bên ngoài, phần lớn những người còn lại cả đời cũng không có cơ hội tiếp xúc với mấy người ngoại tộc.
124 Bạch ôm Ngô Nặc nhảy xuống, mãi tới lúc sắp đáp xuống đất, mới chịu giang cánh ra, nhẹ nhàng đáp xuống.
Đáng thương Ngô tiểu Nặc chưa từng chơi trò nhảy mạo hiểm suýt nữa bị dọa nứt tim, nhưng sau khi chạm đất căn bản không có tâm tư tính sổ với Bạch đại miêu, kẹp hai chân hỏa tốc tìm chỗ giải quyết vấn đề cá nhân.
125 “Đó là cái gì?”
“Cái vò, chúng tôi ủ rượu chính là dùng vò, rượu đựng trong vò, phong kín vò, thì có thể ngăn chặn rượu bốc hơi lộ ra, thời gian cất giữ càng lâu, rượu sẽ càng thơm nồng.
126 Hai ống trúc hầu nhi tửu thật sự không nhiều, rượu đã để trong ống trúc mấy tháng, đương nhiên đã bị bốc hơi mất một phần, phần còn lại thì càng thêm nồng.
127 Cô Sơn là ngọn núi cao nhất vùng này, dưới sự tô điểm của dãy núi thấp lùn xung quanh, núi cao như nhập tận mây, đỉnh núi quanh năm tuyết đọng, trở nên đặc biệt nổi bật.
128 Cô Sơn cực cao cực lớn, từ sườn núi đi đến chân núi, cho dù là đường thẳng khoảng cách cũng cực xa, nhưng tốc độ của hai mộc tộc nhân trường sinh lại nhanh quá sức tưởng tượng, Bạch và Ngô Nặc mới vừa đi qua cầu treo, hai người họ đã xuất hiện ở đầu cầu.
129 Tộc nhân tai dài quen sống trong hang, giỏi đào động, tập trung cư trú ở một bên nửa sườn núi Cô Sơn. Nếu không chú ý nhìn, căn bản không thể phát hiện được vô số hang động to to nhỏ nhỏ được dây mây che phủ.
130 Đại khái là do nước đầu nguồn siết, hơn nữa nước trong sông đều là nước tuyết trên đỉnh Cô Sơn tan ra, nên rất lạnh, cá trong nước không nhiều hơn nữa chỉ lác đác hai ba chủng loại, cá lớn nhất cũng chẳng qua hơn một cân, nhỏ thì chỉ lớn cỡ một nửa cá trích.
131 Ngô Nặc còn chưa kịp trả lời vấn đề của Vu Chúc, âm thanh lạnh lẽo của hệ thống đột nhiên vang lên bên tai:
[Nhiệm vụ khám phá 38: Lấy được hạt giống kê nguyên thủy, rồi mang về bộ lạc gieo trồng.
132 Hai anh em A Mộc A Lai dẫn Ngô Nặc và Bạch vòng tới vòng lui trên núi nửa ngày, cuối cùng tới được rãnh núi ban đầu A Lai nhặt được đá quặng.
Nơi này đã thoát ly ngọn núi chính của Cô Sơn, người bộ lạc Cô Sơn quen gọi nơi này là hậu sơn.
133 Bộ lạc Trường Hà bắt đầu thu hoạch đợt thứ hai năm nay.
Có kinh nghiệm tích lũy cho hai đợt gieo trồng trước, năng suất của đợt khoai trắng này vô cùng khả quan, do động vật bộ lạc nuôi có hạn, cho nên phân bón thu thập được cũng có hạn, chỉ có không đến một nửa khoai trắng có cơ hội hưởng thụ tưới tiêu, may mà đất ở chỗ bộ lạc Trường Hà vô cùng phì nhiêu, nguồn nước ánh sáng đều rất sung túc, phần lớn khoai trắng cho dù không được bón phân cũng phát triển không tồi.
134 Sau khi đạt thành giao dịch muối huyết và đá quặng bằng miệng, Bạch dẫn người đi mang gần mười ngàn cân muối huyết giấu trong hang động về bộ lạc Cô Sơn.
135 Bạch nhìn Ngô Nặc một cái thật sâu, không nói một lời, cất đôi chân dài, quay người đi về hang động của Nha.
Ngô Nặc vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Bạch giận mình, y một mặt hơi chột dạ, một mặt cũng cảm thấy uất ức, y cũng chỉ mới vài hôm nay thanh nhàn được một tí sau khi hoàn thành xong giao dịch, đám nhỏ qua đây quấn y lấy lòng xin thịt nướng ăn, y bị chúng quấn hết cách, mới chơi với chúng một lúc.
136 Đầu tiên phải nói một điểm, đôi ủng ma pháp phụ ma này cho dù chỉ là sản phẩm phụ ma cấp thấp, nhưng hình dáng thật sự rất đẹp, bề mặt là da thật thuần đen, trên phần ủng cao đến đùi dùng chỉ vàng thêu một vài phù văn ma pháp, đế ủng dày mà chắc, bên trong sờ vô cùng mềm mại, Ngô Nặc thử mang một chút, kích cỡ vừa vặn, mang vào rồi vô cùng thoải mái, hơn nữa quan trọng nhất là, vô cùng nhẹ nhàng, đi đường tốt hơn hàng nhái Lexy Adidas gì đó y mang lúc trước không biết bao nhiêu lần, bước một vòng nhỏ, vừa không cấn chân cũng không mài chân, đế ủng thật dày khiến Ngô Nặc cao thêm 3cm, tựa hồ tô điểm cho đôi chân dài thêm, cảm giác tầm nhìn cũng trở nên rộng rãi.
137 Người đó trực tiếp dùng ngôn ngữ thiên phú của tộc dực nhân nói, kỳ diệu thay, Bạch hiểu được không chút trở ngại.
Nhưng đợi khi Bạch dùng ngôn ngữ thiên phú thú nhân đáp trả đổi phương, đối phương không những không hiểu, trên mặt rất nhanh đã lộ ra biểu cảm không kiên nhẫn, cuối cùng vẫn là Ngô Nặc dùng tiếng Đại Hồ cộng thêm ngôn ngữ cơ thể, mới miễn cưỡng câu thông được.
138 Chạy thuyền nghịch lưu trên con sông hoàn toàn xa lạ, tuyệt đối là một chuyện vô cùng gian nan, càng gian nan hơn là, thân ở thế giới nguyên thủy, con sông nhìn như bình lặng luôn ẩn chứa những nguy cơ khó thể tưởng tượng.
139 Ban đầu, bộ lạc Sào đối với thú nhân ôm lòng phòng bị rất mạnh, nhưng dưới thế công mỹ thực liên tục nhiều ngày của Ngô Nặc, cộng thêm hào phóng dạy người bộ lạc Sào mài lúa mì thành bột, cùng với cách trộn bột mì cùng trứng làm thành các loại bánh nướng, bánh chiên… mỹ vị, lòng phòng bị của họ nhanh chóng giảm dần, tan rã không thành quân.
140 Những ngày ở bộ lạc Sào, Ngô Nặc đã giao dịch hơn phân nửa muối huyết Hắc Phong kéo qua đây, đổi lấy nhiều vu dược và hạt giống.
Các dực nhân bộ lạc Sào trừ hoạt động trên địa bàn của thú nhân, cũng thường xuyên hoạt động trên địa bàn của dực nhân ở sau lưng núi, cánh có thể mang họ đi rất nhiều tuyệt địa mà thú nhân khó thể đi tới, vì thế, bộ lạc Sào nhìn như phong kín không giao lưu với ngoại giới, thực tế, nơi họ từng đi qua vượt xa người của bộ lạc thú nhân xung quanh.
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không
Số chương: 12