101 Trước hội chợ bộ lạc, Bạch trước sau phát gần ngàn đồng 1 đến 10 tệ vào tay các binh sĩ, Ngô Nặc cũng lấy tiền khen thưởng một vài người miễn cưỡng cống hiến đột xuất trong công tác bộ lạc.
102 Thạch Tráng Tráng lập tức giải quyết hai con cá khô trong tiệm, Thạch Hổ một mình giải quyết năm con, Lục bị hắn cưỡng ép ăn ba con, chớp mắt, cá khô đã ít đi một nửa.
103 Tiền tệ dần dung nhập vào lưu thông giao dịch ngày thường của bộ lạc, quá trình giao dịch đơn giản hóa mà Ngô Nặc tưởng tượng ban đầu, đã phát huy tác dụng trên một trình độ nhất định, nhưng tiếp theo đó, các loại vấn đề cũng dần hiện lên, khiến y đau đầu nhức óc.
104 Đã gần đến thời gian tổ chức hội chợ lần đầu của bộ lạc Trường Hà, trên dưới bộ lạc đều trở nên căng thẳng, cho dù là đại vu đã trải nghiệm vô số gió mưa, hai hôm nay khóe miệng cũng nổi mấy mụn nước.
105 Bộ lạc xung quanh Hắc Sắc sâm lâm còn nằm ở thời kỳ ‘thế giới này vốn không có đường’, bình thường phạm vi hoạt động của mọi người đều giới hạn trong rừng và trên thảo nguyên hoang nguyên gần bộ lạc của mình, trừ hội chợ bộ lạc mỗi năm một lần, giữa bộ lạc và bộ lạc rất hiếm qua lại.
106 Hội chợ bộ lạc mỗi năm, trừ các loại vật tư là trọng điểm giao dịch, nô lệ cũng là đối tượng giao dịch trọng điểm.
Cho dù các chiến sĩ thú nhân trước đó thông báo bộ lạc tham gia hội chợ, đã biểu hiện rõ bộ lạc muốn thu mua nô lệ, nhưng trừ bộ lạc Khê Cốc, những bộ lạc khác không mang đến nhiều nô lệ, có vài bộ lạc thậm chí không có một nô lệ.
107 Trong náo nhiệt huyên náo, hội chợ bộ lạc lần đầu của Trường Hà kéo dài hơn 20 ngày kết thúc thành công.
Lượng lớn khoai trắng khô, muối huyết, thịt muối thịt sấy bị mọi người cướp sạch, bù lại, những vật tư này cũng đổi tới lượng lớn con mồi sống, mồi chết, chỉ gai, dược liệu hiếm thấy và quý giá, các loại hạt giống, một vài thứ kỳ lạ cổ quái không rõ tác dụng vân vân.
108 Ngô Nặc làm thế đối với Bạch là quá mức lương thiện mềm lòng, nhưng đại vu lại nhìn được xa hơn, ông từng đi qua rất nhiều nơi, cũng từng thấy trong một vài bộ lạc siêu cấp, nô lệ không tiếc mọi thứ phản kháng.
109 “… Tôi đi cùng cậu. ” Ngô Nặc phát thệ, y một chút cũng không muốn rời khỏi bộ lạc Trường Hà, lang thang khắp nơi trong thế giới nguyên thủy tràn đầy khủng long này!
“Thật sao?” Bạch đại miêu phát thệ, hắn nghe được trong ngữ khí của tiểu sứ thần một cảm xúc nghiến răng nghiến lợi, gương mặt non nớt phím hai rặng hồng tức giận phồng cả lên, đuôi mắt giống như hơi phiếm đỏ, tựa hồ bị ai đó ức hiếp, thật sự… thật sự là quá đáng yêu ︿( ̄︶ ̄)︿.
110 Ngô Nặc lo lắng mình không có mặt, làm lỡ tiến độ học tập của chúng, một khi học vấn của tụi nhỏ tụt dốc cuối cùng không thể hoàn thành kiểm tra hệ thống đưa ra… cảnh tượng quá đẹp, nghĩ kỹ thật khủng bố.
111 Bạch đại miêu mặt thối làm nũng bán manh thoải mái hưởng thụ một bữa đút ăn của tiểu sứ thần, bụng phồng lên, nằm trên mặt cỏ, phơi ánh mặt trời ấm áp trong ngày thu, hạnh phúc lăn lộn, thỉnh thoảng có con bướm màu sắc rực rỡ bay tới, hắn sẽ lên hứng chụp bắt, rồi tặng cho Ngô Nặc như hiến bảo vật.
112 Bộ lạc Đại Hồ xây gần sông tựa núi, mặt tây không xa là đại thảo nguyên nhìn không thấy biên giới, hoàn cảnh rất ưu việt, hồ nước núi rừng bình nguyên hội tụ một chỗ, sản vật rất nhiều, cư dân bộ lạc nhờ vào địa lợi, sớm đã mò được môn đạo nuôi dưỡng gia súc, lại rải rác trồng một vài thứ xung quanh bộ lạc, cuộc sống không tồi.
113 Bộ lạc Đại Hồ ở gần hồ, tự nhiên không thiếu cá, sau khi hỏi thăm cá trong hồ có thể tùy tiện bắt, Bạch cởi đồ, nhảy vào hồ, không bao lâu, đã ném ba con cá lớn nặng hơn hai cân lên trên.
114 “… Cậu thật sự xác định họ tới từ bộ lạc siêu cấp?” Hồ Lãng, thủ lĩnh bộ lạc Đại Hồ, nghe Tang Ba hồi báo xong, thần sắc chấn động.
“Bộ lạc Trường Hà, bộ lạc Trường Hà, tên bộ lạc này nghe sao có chút quen tai, luôn cảm thấy hình như đã nghe qua ở đâu rồi?” Vu Nguyệt, đại vu bộ lạc Đại Hồ, mấy năm trước tiếp nhận truyền thừa đại vu, ngồi lên vị trí của đại vu bộ lạc.
115 Má ơi, khoác lác bị đâm thủng sắp bị người vạch trần, làm sao đây? Gấp, online chờ!
Nụ cười trên mặt Ngô Nặc bất biến, nhưng trong lòng bắt đầu chửi thề.
116 Trừ đi khúc nhạc đệm A Lai, mọi người nói chuyện vô cùng vui vẻ, Hồ Lãng đúng lúc đề xuất muốn giao dịch muối huyết, Bạch không lập tức đáp ứng, cũng không cự tuyệt, chỉ nói cần thương lượng một chút.
117 Bạch vừa bàn xong giao dịch quả hỏa lê, Tang Ba đã hỏa tốc chạy tới đón hai người họ vào thành Thạch Đầu.
Ngô Nặc và Bạch chỉ đeo túi da thú chân chính đựng đồ trên lưng, mấy bao tải đựng đất cát che mắt người khác đều đặt trong nhà đất, hai người không hề lo lắng làm mất đồ, nhưng Tang Ba thì để hai chiến sĩ thú nhân ở lại, giúp họ trông chừng, thuận tiện chăm Hắc Phong.
118 Nhìn ra được, người Hồ Lãng phái đi đã khá dụng tâm.
60 nô lệ này, đều là nô lệ trai tráng khoảng cỡ 20 tuổi, chiều cao bình quân qua 180, ai cũng vóc người cường tráng khỏe mạnh, thể lực hung hãn, nếu không nhìn ấn ký nô lệ trên người họ, nói họ là chiến sĩ thuần nhân cũng có người tin.
119 Vạn sự khởi đầu nan, có chiếc thuyền thành phẩm đầu tiên, chuyện sau đó sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Trước trước sau sau tốn gần một tháng, Bạch và các nô lệ cùng tạo ra bốn chiếc thuyền độc mộc cỡ lớn.
120 Địa điểm cử hành tế lễ chúc phúc được chọn ở bên ngoài bộ lạc Đại Hồ, trên một bãi sông nằm gần hồ, cống phẩm tế lễ là mồi hoang các nô lệ tự tay săn được, và quả dại này nọ họ tự hái được.