181 - Các vị mời ngồi. Ngô quản lý đưa mọi người vào trong phòng, vẻ mặt nhiệt tình, mỉm cười:- Các vị xin chờ một lát, bồi bàn lập tức sẽ tới phục vụ. - Ngô quản lý khách khí, ông đi làm việc của ông đi.
182 Mẫu Đơn hát xong "Thủy thủ" rồi lại ôm tỳ bà đứng ở đó, liếc mắt nhìn Trương Đại Thiểu rồi lại lập tức cúi đầu xuống, cảm xúc không có chút biến đổi. - Trong mưa gió chút đau thương nghĩa là gì?.
183 - Anh yên tâm, anh Lực, em nhất định sẽ nói chuyện tốt với hắn. Lưu Cảnh Thần liên tục vỗ bộ ngực cam đoan. Anh Lực lúc này mới giận dỗi bỏ đi. Lưu Cảnh Thần ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới trước mặt Trương Đại Thiểu, liếc mắt nhìn Hàn Mộng Di một cái, miễn bàn có bao nhiêu đắc ý.
184 Trở về từ chỗ Hàn Kiến Vĩ, Trương Đại Thiểu không có đi đâu khác, trực tiếp đi tới biệt thự của Lý Sát. Thời điểm tìm cha con Lý Sát để tính sổ tới rồi!- Lý Sát, tao chờ ngày này lâu rồi.
185 Đi ra từ biệt thự của Lý Sát, Trương Đại Thiểu đi đến chỗ của lão cha Tiện Nghi Lý thất gia. - Trương Thiên. Lý thất gia tỉ mỉ quan sát Trương Đại Thiểu, khóe mắt có một chút ướt, ước mơ này của mình đã ấp ủ rất nhiều ngày.
186 - Tiểu tử, lai lịch thế nào?Anh Hải phun một mồm toàn khói ra, từ từ hỏi. - Tôi tìm Hồng Thái. Trương Đại Thiểu trực tiếp nói. Anh Hải ngẩn người, sắc mặt những người trong phòng đều biến đổi, liếc nhau một cái, một đám người đã không còn bộ dáng lười nhác như trước nữa, vẻ mặt đều trở nên nghiêm túc cẩn thận.
187 Trương Đại Thiểu gật gật đầu, không để ý đến điếu thuốc anh Hải đưa qua, trên mặt anh Hải cũng không có biểu tình không hài lòng, sự khiêm tốn kia trước sau như một, nhưng trong lòng lại bồn chồn không yên.
188 Hồng Thái không nói hai lời kêu Tề Phi đến, Trương Đại Thiểu cách thật xa cũng có thể nghe thấy Tề Phi oán giận:- Anh Hồng, anh kêu tôi tới đây làm gì, ngày mai Cao Cường tới khiêu chiến rồi, nếu bây giờ không tranh thủ nghiên cứu sơ hở của hắn, sòng bạc chúng ta sẽ xong đời đó!Hồng Thái không nói gì mà kéo Tề Phi đến trước mặt Trương Đại Thiểu, Tề Phi cuối cùng hiểu được rồi, cảm giác cứ như bị tiểu tử này trêu ghẹo vớ vẩn mãi.
189 Tề Phi ngơ ngác nhìn hai quân bài đã lật trước mặt mình, nói gì cũng không dám tin vào hai mắt của mình. Bài của mình với người này, sao lại có thể thay đổi kỳ lạ như vậy? Còn mình thì không hề phát hiện ra được.
190 Trương Đại Thiểu nhìn thoáng qua Cao Cường, đối với người này có một chút tán thưởng, pháp thuật của mình không ai có thể nhận ra sự khác thường, Cao Cường cũng vậy, hắn cũng không biết bài của mình bị người ta gian lận như thế nào.
191 - Tôi, tôi thua. Bài trên không trung vẫn chưa rớt xuống hết, đang lộn xộn ở giữa hai người, Cao Cường nhìn Trương Thiên xuyên qua khe hở của những lá bài, nhìn khuôn mặt trẻ tuổi của Trương Đại Thiểu, không cam lòng nói ra hai chữ.
192 Có thể là do trong tiềm thức Cao Cường đã e ngại Trương Đại Thiểu, nên ván thứ ba hắn chọn sở trường của mình là roulette thi với Trương Đại Thiểu. Roulette quan trọng nhất là lực khống chế cùng tính toán chính xác, đây đúng là sở trường của Cao Cường.
193 - Trương Thiên, cậu đi mau, mục tiêu của Phùng quản lý lòng dạ hiểm độc là cậu đấy!Tề Phi cả kinh, nhưng cũng nhanh chóng đi đến bên người Trương Đại Thiểu.
194 Đại triển thần uy một phen ở sòng bạc Hanh Thông, Trương Đại Thiểu hoàn toàn thuyết phục Tề Phi, Tề Phi cứ quấn quít lấy Trương Đại Thiểu đòi phải bái sư, làm cho Trương Đại Thiểu dở khóc dở cười.
195 - Đây không phải chỗ cho thằng nhóc như mày. Trương Đại Thiểu xuất hiện làm cho người đàn ông càng giận hơn, không thể tưởng được lão tử ở trong này phát uy mà lại có người xông ra làm anh hùng cứu mỹ nhân, xem ra khí thế lão tử không đủ.
196 Giải quyết xong người đàn ông, Trương Đại Thiểu quay đầu nói với Mẫu Đơn:- Đi thôi!Mẫu Đơn đã sớm đưa ra quyết định, lần này không do dự mà đi theo Trương Đại Thiểu.
197 Một cái tát kia hạ xuống, Hàn Kiến Vĩ liền cảm thấy hối hận, đau lòng, nhưng hiện tại cũng chỉ là thừa cơ hội này, nói rõ ràng với Hàn Mộng Di, miễn cho về sau nó làm loạn không yên.
198 Kỳ thật chuyện của Mẫu Đơn cũng không nghiêm trọng như trong tưởng tượng của Trương Đại Thiểu. Chỉ là con của chủ nhiệm quản lý Tây thành coi trọng Mẫu Đơn, muốn đưa Mẫu Đơn về để làm nhân tình.
199 Cửa hàng của nhà Mẫu Đơn tuy không lớn, nhưng cũng không quá nhỏ, một đội chấp pháp uy nghiêm vô cùng chen lấn vào, trong cửa hàng lập tức đứng đầy người, có vẻ hơi chật chội.
200 - Tốt rồi Mẫu Đơn, mấy tên thích cắn người đó, tôi đuổi ra hết rồi. Trương Đại Thiểu vỗ vỗ tay giống như vừa mới vứt xong một bịch rác, phủi tro bụi trên tay, làm như không có việc gì quay trở lại cửa hàng.