161 Một phút sau, mọi người ở đây, ngoại trừ Trương Đại Thiểu và Lý quản gia ra, không còn một ai có thể đứng, tất cả đều mang vẻ mặt đau đớn nằm rên rỉ trên mặt đất.
162 - Đừng có căng thẳng như vậy. Nhìn mấy người đều có bộ dáng muốn kề đao lên cổ mình, Trương Đại Thiểu nhẹ nhàng cười, an ủi mọi người, xoay cổ tay đem AK nhắm ngay vào đầu mình, đặt ngay thái dương.
163 Sau khi Lý quản gia rời đi, thành phố Tĩnh Hải cũng yên bình trở lại. Không còn áp lực của Lý quản gia, Triệu cục trưởng trước tiên là thả người của Nhân Nghĩa bang ra, sản nghiệp của Nhân Nghĩa bang cũng khôi phục bình thường.
164 Nơi này cũng không phải vùng thôn quê hoang vu mà là đang ở trên xe lửa, người đàn ông mặt đen lấy ra một con dao găm cũng thật khiến Trương Đại Thiểu giật mình, xem ra người này có thể tùy ý đem dao găm lên xe lửa, khó trách lại ngông cuồng như vậy.
165 Hai người ở trong này anh một câu tôi một câu, giống như người vây quanh mình đều là không khí, hồn nhiên không xem đám người anh Mãnh ra gì, điều này là cho anh Mãnh tức giận muốn chết.
166 - Trương Thiên, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?Hàn Mộng Di có vẻ rất tò mò, lấy tay tới gần mép của sổ bên chỗ ngồi của anh Thành, trên vách xe lửa có mấy vết đạn, không sợ hãi, ngược lại còn có chút hưng phấn.
167 -. . . . . . Tiểu Tuyền trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Trương Đại Thiểu ở nơi nào đại triển thần uy, nói gì cũng không thể tin một màn trước mắt. Sau khi đập bể hết, Trương Đại Thiểu kéo Hàn Mộng Di, không liếc mắt nhìn Tiểu Tuyền một cái nào, nói:- Đi thôi.
168 Lưu Uy bị bình rượu của Trương Đại Thiểu làm cho phát mộng, hắn vạn lần không ngờ, sau khi Trương Đại Thiểu đi vào Yến Kinh vẫn còn cuồng vọng như vậy, vẫn không biết kiêng nể gì.
169 Ác mộng của Lưu Uy còn lâu mới chấm dứt, chỉ nghe thấy Trương Đại Thiểu tiếp tục nói:- Để tránh việc có người của mày lại đây ngăn cản, cho nên tao ta sẽ tốc chiến tốc thắng, mày, đã chuẩn bị hưởng thụ tốt chưa?- Bốp!Lưu Uy còn chưa kịp trả lời, Trương Đại Thiểu đã tát thêm một cái, một cái tát kia mọi người nhìn thấy mà ghê người, người Lưu Uy to lớn như vậy lại lăn lốc trên mặt đất!Lảo đảo té lăn trên đất, không thể trở mình!Trong đại sảnh lặng ngắt như tờ, mọi người hóa đá toàn bộ, ngay cả những phóng viên muốn lấy được tin giật gân cũng quên chụp ảnh.
170 - Tôi cho cậu hai con đường. Lưu Cảnh Thần có cảm giác nắm giữ mọi thứ trong tay, giống như dù là Trương Đại Thiểu cũng không trốn thoát sắp xếp của mình:- Thứ nhất là chủ động nhận sai, thứ hai là tôi làm cho cậu nhận sai.
171 Trương Đại Thiểu nhìn xe Hàn Kiến Vĩ đi xa, ánh mắt kiên định lên, Hàn Mộng Di, nhất định cưới mình rồi! Đợi làm xong chuyện của Lý gia, mình sẽ tới cửa cầu hôn.
172 Tộc trưởng Lý Lôi cũng không khỏi hơi chấn động, thái độ Trương Thiên này cũng thật cuồng vọng, ông giận dữ nói:- Trương Thiên, tôi hy vọng cậu hiểu được, nếu không vì cha cậu, cậu đã sớm bị diệt trừ, cậu nên biết điều một chút.
173 Một cái tát kia của Trương Đại Thiểu, nói là đánh trên mặt Lý Sát, nhưng thực ra là đánh vào trong lòng Lý tam gia, làm cho Lý tam gia hoàn toàn phát cuồng, rít gào:- Tiểu tạp chủng, mau dừng tay! Tao muốn giết mày, tao thề phải giết mày!- Bốp!Trương Đại Thiểu quay đầu lại lạnh nhạt nhìn lướt qua Lý tam gia, lại cho Lý Sát một cái tát:- Câm miệng!- Mày dám!Bốp!Lại là một cái tác giáng xuống, trên mặt Lý Sát đã chảy ra chút máu, mặt phù lên giống như một cái đầu heo.
174 Biểu hiện của Trương Đại Thiểu quá mức nghịch thiên, đã làm cho đám người Lý Lôi cảm thấy mà chấn động thật sâu. Tất cả mọi người suy nghĩ, người thanh niên này có thể im hơi lặng tiếng khống chế lực lượng bí mật của Lý gia, như vậy cũng có thể im hơi lặng tiếng mà diệt trừ Lý gia.
175 Lý Lôi nhìn con heo mẹ trước mặt kia, càng xem càng cảm thấy không được tự nhiên, từ khi nào heo cũng có thể tiến vào nơi này? Vội vàng cau mày hỏi:- Trương Thiên, những gì cậu cần đã mang đến rồi, bây giờ có thể bắt đầu chưa?- Đương nhiên là có thể.
176 Bác sĩ Lưu, chính là bác sĩ tư nhân của Lý Lôi, bình thường ngoài Lý Lôi ra thì không xem bệnh cho ai cả, hiện tại Lý Sát có thể có đãi ngộ này vẫn là nhờ phúc của Trương Đại Thiểu.
177 - Thế nào Trương Thiên, ông cụ thế nào?- Tình hình thế nào?Trương Đại Thiểu căn bản không kịp mở miệng mọi người đã nhao nhao lên. Vừa thấy đã hỏi loạn lên, làm cho Trương Đại Thiểu nhức đầu, không ngờ là mấy lão già này còn để ý cha mình đến vậy.
178 - Trương Thiên, cậu trở về đi, về sau đừng đến đây, cũng đừng có quấn lấy Mộng Di nữa. Tuy Hàn Kiến Vĩ đã có nhiều thay đổi đối với ấn tượng của Trương Đại Thiểu, nhưng cũng không thay đổi thái độ của mình, hắn cuối cũng vẫn từ chối Trương Đại Thiểu như chém đinh chặt sắt.
179 - Hàn bá bá, cháu cũng chỉ là nghe một người bạn nói qua mà thôi. Trương Đại Thiểu bình tĩnh trả lời, nhưng trong lòng có chút xấu hổ, "Pha lê tình yêu" kia, hắn không biết chút gì, những điều hắn vừa nói chỉ là hắn đọc được trong ý nghĩ của Hàn Kiến Vĩ mà thôi.
180 - Tiễn công tử, xin chờ một chút. Lưu Cảnh Thần vội vàng chạy lên ngăn cản Tiễn công tử. Tiễn công tử nhíu nhíu mày, vẻ mặt không kiên nhẫn không chút che giấu:- Có việc gì?- Là như vầy!Lưu Cảnh Thần nghẹn một bụng tức giận nhưng không dám lộ ra, thật cẩn thận cười nói:- Tôi có mời vị hôn thê cùng cha vợ tương lai tới đây ăn cơm, đã đặt phòng rồi, nhưng đến đây mới biết được, phòng tôi đặt đã bị Tiễn công tử anh chiếm mất.
Thể loại: Kiếm Hiệp, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Dị Giới
Số chương: 50