101 Mua cơm xong, Tịch Lục chọn ngay một chỗ coi như là có cảm giác ngồi xuống, Chân Tần không có mua thẻ cơm, trực tiếp dùng luôn của Tịch Lục, cậu ta mua một phần mì thịt bò, lượng rất nhiều, thịt bò cũng không tính là ít, ngửi thấy cũng được.
102 Dựa theo trường học yêu cầu, bốn người trong ký túc xá tìm được chỗ của khoa mình, đã có không ít người mặc chỉnh tề đứng ở nơi đó, Chân Tần ở bên cạnh hưng phấn nói: “Tịch Lục, tôi cảm thấy được hương vị của thanh xuân, có hay không!!!”
Tịch Lục xoa xoa trán, nói: “Tôi lại ngửi thấy một mùi cứt trâu.
103 Huấn luyện quân sự nửa tháng nói dài cũng không dài nói ngắn cũng không ngắn lắm, sự thay đổi của mỗi người lại rất lớn, nói thí dụ như Chân Tần vốn là tiểu thịt tươi[1] cũng thay đổi thành bao than đen, cho dù là hàng ngày bôi lên mặt tầng tầng kem chống nắng nam sĩ vẫn là không cách nào ngăn cản sự gặm nhấm của tia tử ngoại, lại nói thí dụ như Lưu Du Sâm, người cao một mét chín bên cạnh Tịch Lục kia, lúc cười răng và mặt quả thực chính là đối lập sắc nét…
[1]Tiểu thịt tươi: chỉ phái nam anh tuấn, trẻ trung, ngây thơ, độ tuổi từ 12-30.
104 “Tịch Lục, ông chịu một tay được sao? Ông đã thay đổi bộ quần áo thứ ba rồi. ” Chân Tần ngồi ở trên giường Tịch Lục, nhìn Tịch Lục một người đứng trước gương soi đi soi lại.
105 “Hả?” Tịch Lục ngẩn người, nhìn người vừa tới, trong đầu lại bắt đầu tìm tòi một vòng mới, người kia càng tới gần, cậu càng cảm thấy thật sự là quen mặt, nhưng tên lại vẫn không gọi ra khỏi miệng được.
106 “Giang Ninh cậu cũng học đại học X?” Tịch Lục nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, ngẩn người, đặt câu hỏi.
Giang Ninh giương môi lên, gật gật đầu, trả lời: “Ừ.
107 Cậu biết mình không phải là một người dũng cảm, mỗi khi đến thời điểm cuối cùng, sẽ luôn lui về phía sau một bước, tuy rằng rõ ràng biết mục tiêu của mình, nhưng luôn không ngừng phủ định chính mình, nếu như không có người ở sau lưng đẩy cậu một cái, Tịch Lục cảm thấy mình hoàn toàn sẽ không đi tới trình độ hiện tại.
108 Sau khi đi theo Trần Giới đi ra từ bệnh viện, Tịch Lục liền yên lặng đi theo sau cô, len lén nhìn cô, sau đó một câu nói cũng nói không nên lời.
Giống như là một chú cún con bị chủ nhân gạt sang một bên, cậu vẫn luôn quan sát vẻ mặt của Trần Giới.
109 “Ha ha ha. ” Cả lớp đều cười.
Tịch Lục đỏ mặt, đứng đó.
Sau khi hết giờ học, Chân Tần đi tới, cười ha ha ha nói với Tịch Lục: “Tịch Lục, thầy Hoàng, thật đúng là chân tình với ông mà.
110 Nghĩ lại một chút, lần đầu tiên Tịch Lục xem phim còn là chuyện từ thời mầm non, hai người Lục Quyên Quyên và Tịch Nam Phương không biết từ đâu kiếm được hai vé xem phim, vóc dáng cậu thấp nên miễn vé đi vào, còn phim dù sao cậu là không xem vào, chỉ nhớ được một mình một người tự chơi với mình ở trong bóng tối như xó đường.
111 Có câu oan gia ngõ hẹp, giống như là hiện tại rõ ràng là thời gian tốt đẹp của riêng hai người, lại đột nhiên nhảy ra một cái bóng đèn lớn ——
Tịch Lục cùng Trần Giới ra khỏi rạp chiếu phim, còn chưa đi được mấy bước, đã bị một giọng nam hơi quen thuộc gọi lại.
112 Tịch Lục nói xong những lời này, trong ngực nhảy bịch bịch, vừa rồi đi qua giống như đi tuyên chiến, là một tao niên tốt thích hòa bình, thật là cần dũng khí lớn lao.
113 Tịch Lục khe khẽ hít một hơi, không có quay đầu nhìn Giang Ninh, mà là nhìn chằm chằm về phía trước nói: “Giang Ninh, đầu của tôi xảy ra một chút vấn đề, đã không nhớ rõ những lời cậu từng nói với tôi lúc trước, nói như vậy mặc dù có chút trơ tráo, nhưng là, bắt đầu từ trung học tôi đã thích Trần Giới…”
Giang Ninh cười cười, tựa hồ cũng không có bởi vì phát ngôn của Tịch Lục mà cảm thấy khiếp sợ, nói: “Như vậy à, đó cũng là không có cách nào, dù sao Trần Giới thực sự rất tốt, cậu thích cậu ấy cũng là việc có nguyên do, tôi hiểu, tôi hiểu.
114 “Tịch Lục, cho dù là cậu đã trở thành ngôi sao, trên bản chất vẫn không có bao nhiêu thay đổi, bắt đầu từ trước đây cậu đã cái gì cũng không bằng tôi, chẳng qua là ỷ vào Trần Giới vẫn luôn quan tâm cậu, chiếm cứ luôn cô ấy không buông, cậu là trẻ con sao?” Sự kiên nhẫn của Giang Ninh cuối cùng đã hao hết, tuy rằng trên mặt tươi tắn, lời nói lại không hợp với nó.
115 Chân Tần lôi kéo làm quen bằng vẻ mặt quen thuộc nói: “A, Kris à, chúng ta thật đúng là có duyên đó. ”
Kris cười cười, trả lời: “Ừm, là rất có duyên.
116 Giáo viên phụ đạo ngây ngẩn cả người, chỉ chỉ Mã Quốc Dương đứng bên cạnh Tịch Lục nói: “Cậu ta đó. ”
Mã Quốc Dương trợn tròn mắt, nhìn về phía Tịch Lục, nói: “Tịch Lục, cậu không biết chơi bóng rổ á?”
Tịch Lục khóc không ra nước mắt nói: “Không biết mà.
117 Tịch Lục nhíu mày, nhìn cánh tay của Trần Giới bị kéo, trong lòng rút một cái, tuy rằng mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ ——
A a a a a a a, hâm mộ quá, để cho mình cũng trở thành nữ sinh đi, như vậy là có thể kéo Trần Giới, tay cầm tay cùng nhau đi WC, cùng nhau rỉ tai thì thầm, cùng nhau nằm ở trong chăn…
Tịch Lục nhìn thấy ngữ khí Điền Ca nói chuyện với Trần Giới, cho rằng hai người bọn họ quan hệ không tệ, thái độ cũng tốt hơn trước nhiều, cậu nói: “Cậu và Trần Giới là bạn?”
Điền Ca giương môi lên, nhìn nhìn Trần Giới, nháy mắt một cái, nói: “Dĩ nhiên, mình và Trần Giới là cùng một khoa, thường xuyên gặp mặt đó, cậu không biết nhỉ, Trần Giới là ở hội học sinh, mình cũng vậy, hai đứa tụi mình cũng là bởi vì như vậy quan hệ mới dần dần trở nên tốt hơn.
118 Điền Ca ngây ngẩn cả người, nhìn Tịch Lục, không nghĩ tới đối phương vừa đi lên không hỏi cái gì đã trực tiếp chỉ trích mình, tuy rằng đích thật là cô ả đi ra khiêu khích, cô ả cúi đầu, giả bộ ủ rũ, nói: “Tịch Lục, mình không làm cái gì mà, Trần Giới đột nhiên phát giận với mình, vừa rồi cậu hẳn là nhìn thấy cậu ấy hất tay mình ra chứ?”
Đúng vậy, phản ứng của người bình thường hẳn là tới đây hỏi đã xảy ra chuyện gì, sau đó sẽ suy xét muốn giúp bên nào?
Mà Tịch Lục hoàn toàn khác, kể từ lúc ban đầu cậu đã đứng ở phía Trần Giới.
119 Nữ sinh là xã viên cũ của xã kịch nói, đi trên đường vẫn luôn như đi vào cõi thần tiên, nghĩ tới lời kịch nên thể hiện thế nào mới có thể tốt hơn, cũng không có chú ý tới Tịch Lục, không nghĩ tới trùng hợp như vậy, duyên phận chính là thứ kỳ quái như thế, lại vừa vặn bị Tịch Lục hỏi đường ngăn lại.
120 “Cái gì gọi là không làm sẽ không phải chết, Tịch Lục ông là thuyết minh hoàn mỹ cho câu này, bởi vì Trần Giới ông lại muốn chạy đi làm vai nam chính gì đó, bởi vì Trần Giới nhảy cổ động ông lại muốn đi đội bóng rổ trường chỉ vì nhìn một cái, ông quên ông ngay cả dẫn bóng cũng không biết sao sao sao? Tôi nên nói sức mạnh của tình yêu thật là quá lớn sao?” Chân Tần hẹn hò với Trương Giai trở về, vừa trở về đã bị Tịch Lục lôi kéo đi sân bóng rổ, bảo là nhờ cậu ta đến huấn luyện mình bóng rổ.