Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

"Ách" Con Nhóc Chọc Hồng Trần

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 77
Cập nhật cuối: 3 tháng trước (14/09/2019)
Số chương: 554 trang wordThể loại: Ngôn tình, xuyên khôngCovert: Ngocquynh520Edit: nhimnhinhanh(thiên thiên)+muống nguyễnCó một vị nữ tử như thếXuyên không thành một con nhóc "ách"Năng lực hơn cả một con nhóc bình thườngĐến tuổi được gả cho một chàng thanh niênNhư vậy, như vậy a.

Danh sách chương "Ách" Con Nhóc Chọc Hồng Trần


Chương 1: Nhất Xuống Địa Ngục Và Xuyên Không, Ngươi Chọn Một

1 editor: nhimnhinhanh

Diêm Vương trong đại điện

Tiểu Diêm vương gia nằm sấp dựa vào bàn trên dễ dàng nhận thấy trong hắn có chút khốn đốn, hắn khép hờ đôi mắt liếc xuông dưới bàn"Mới mẻ xuất hiện" -tiểu quỷ hồn.


Loading...

Chương 1-2: Xuống Địa Ngục Hoặc Xuyên Qua, Ngươi Chọn Một

2 trên đại điện Diêm Vương

Tiểu Diêm vương gia cúi đầu xuống bàn án tất nhiên có chút mệt mỏi, hắn nửa nheo mắt vừa liếc nhìn tiểu quỷ hồn “vừa mới ra lò”.


Chương 2: Xuất Môn Vì Gặp Sắc Lang

3 Mộ Giai Kỳ thấy Thu anh Đào từng bước từng bước tới gần, nụ cười trên mặt dần dần tắt ngấm, hắn lặng lẽ nghiêng đầu, khó khăn lắm lời nói mới thốt ra từ cổ họng.


Chương 3: Núi Có Sơn Tặc Là Chuyện Thường Tình

4 Lời vừa dứt, dân chúng đều kinh ngạc nhìn nam nhân trẻ tuổi đứng trên mái hiên, sau đó im lặng lui sang hai bên đường quỳ xuống đất hành lễ.


Chương 4: Sơn Tặc Cũng Cần Sinh Tồn Mà

5 Thừa dịp lúc ba người nói chuyện phiếm, Thu anh Đào lén lút nâng một tảng đá to bằng quả dưa hấu ném về phía bọn sơn tặc, Mộ Giai Nam không quay đầu lại, vung bảo kiếm trong tay đánh văng tảng đá, rồi tiếp tục tán gẫu với thuộc hạ.


Chương 5: Sắc Lang Đột Kích

6 Mộ Giai Nam đứng cách khoảng một xích (~0,33m), phát ra mệnh lệnh cách biệt một trời một vực với sự nho nhã lễ độ của hắn: “Cởi bỏ hai nút áo trên cùng.


Chương 6: Nước Tới Đắp Đất Chặn, Kẻ Địch Đến Con Nhóc Chắn

7 Nguyễn Linh Nhi lập tức hoa dung thất sắc, che miệng nhìn Mộ Giai Nam không thể tin được: “Giai Nam ca, giải thích thế nào đây?”

“…” Mộ Giai Nam vội ho một tiếng, mắt thoáng bối rối, chợt phát hiện Mộ Giai Kỳ đứng một bên xem náo nhiệt, hắn nháy mắt mấy cái tỏ vẻ hòa ái dễ gần: “Đệ đệ à! Ca phải tốn ba tấc lưỡi khuyên bảo đến nát cả miệng, cuối cùng thì Ngưu Tiểu Nữu cũng chịu ngả cho đệ rồi!”

Vừa nói xong, Mộ Giai Kỳ từ sau tường phấn khích nhảy ra, nhưng một màn trước mắt lại làm tâm hắn hóa thành tro bụi… Thu anh Đào kiễng mũi chân, hôn lên môi Mộ Giai Nam, ngay lúc này, tất cả mọi người chết lặng, Thu anh Đào đôi mắt to xoay tròn nhìn xung quanh… Hừ, bắt nạt người khác là phải trả giá đắt! Đùa chết ngươi, đùa chết ngươi luôn!

Mộ Giai Nam lúc này mới nhìn rõ một thực tế, dù có nhảy xuống vực cũng chẳng giải được oan khuất.


Chương 7: Trộm Gà Không Được Còn Mất Nắm Gạo

8 Thu anh Đào không ngốc đến mức phải làm một trận sống mái với hắn, người cổ đại không giống với người hiện đại, không phải chỉ mắng ngoài miệng vài câu là xong chuyện mà chỉ cần một câu không hợp ý là có thể động đao động thương.


Chương 8: Không Bị Thương Coi Như Không Đánh Nhau

9 Mộ Giai Nam cảm thấy phòng ngủ ồn ào, khi mở mắt ra thì “ngây” người một lúc, một làn gió thổi qua lồng ngực, “vù vù” cảm giác mát lạnh làm cho hắn ý thức được vạt áo mình đang mở, một bàn tay nhỏ bé đang áp lên da thịt hắn, lúc này đã trượt từ ngực xuống tới gần thắt lưng… Mộ Giai Nam kinh sợ, đẩy vai Thu anh Đào đang nằm ngang trên người hắn, sau khi thấy quần áo nàng vẫn chỉnh tề mới an tâm thở phào.


Chương 9: Tay Cầm Tay, Xuống Núi

10 Thu anh Đào lén lút ngồi lên mép giường, nhìn chăm chú khuôn mặt tuyệt mỹ đang say sưa ngủ mà sắc tâm nổi lên, nàng hoạt động quai hàm hình như có ý định cắn ai đó một miếng, đôi mắt quét qua thân hình của Mộ Giai Nam… Ngón tay thon dài mịn màng, nếu không nhìn y mặt thì còn tưởng là bàn tay đẹp của nữ nhân, Thu anh Đào duỗi một ngón tay, không kìm lòng được chạm nhẹ lên… Cảm giác thật không tệ, chậc chậc, tên tiểu bạch kiểm (tên mặt trắng) này mà đưa tới hiện đại chắc chắn sẽ là một ngôi sao chói loá, báu vật, đúng là báu vật.


Chương 10: Dẫu Lìa Ngó Ý Còn Vương Tơ Lòng

11 Bởi vì “Bắt yêu cô” cùng “Tam tấc chủy thủ” đều được chế tạo bởi Thiên Sơn huyền thiết, cả hai loại thần khí ngang nhau, không thể bị phá vỡ.


Chương 11: Công Ty Vận Chuyển Xuất Phát Thôi

12 Cuối tháng hai, ý xuân dạt dào, trong Hoàng thành đương nhiên là phồn hoa tấp nập, cũng là lúc các tiêu cục bắt đầu bận rộn, trong nội thành bất cứ chỗ nào cũng có thể nhìn thấy bóng dáng của tiêu sư, nhận hàng, giao hàng bận rộn không ngừng nghỉ.


Chương 12: Đúng Là Đến Phá Rối

13 một canh giờ sau đó không còn ai chặn đường cướp tiền nữa, sau khi bọn họ vượt qua một ngọn núi nhỏ, tiết mục tương tự vừa rồi lại trình diễn lần nữa, sơn tặc cầm đao chặn đường, nhưng ngay khắc đầu tiên bóng dáng Thu anh Đào lọt vào mắt, bọn sơn tặc trong bụi cỏ đấm ngực dậm chân tức giận hét lên: “Đồ lỗ mãng! Ngươi nói cướp xe tiêu kế tiếp, nhảy ra sớm như vậy làm gì hả! Mau cút về đây cho tao —“

Sơn tặc giật mình, lập tức cúi đầu khom lưng nhảy trở lại bụi cỏ: “Xin lỗi xin lỗi, ta nhìn lầm, hắc hắc ——“

“…” Các tiêu sư mặc dù cảm thấy việc này khá kỳ quặc, không biết bọn sơn tặc ngày thường ngang ngược đang sợ ai, nhưng vì khí thế của Ngưu thị tiêu cục nên ra vẻ đương nhiên tiếp tục đưa tiêu.


Chương 13: Tất Cả Đều Là Dâm Tặc, Giang Hồ Gì Thế Này?

14 Đợi xe ngựa của tiêu cục đi xa, Thu anh Đào không khách khí đẩy mạnh Mộ Giai Nam, Mộ Giai Nam không thèm tránh, thong thả kêu “Ối á á…” lùi về phía sau, nhưng hắn quên miệng vết thương trên vai còn chưa lành hẳn, bị đau đến nhăn mày: “Ngươi bày ra trăm phương nghìn kế để mọi người đi hết, có mục đích gì?…”

đã biết lại còn giả bộ hồ đồ! Thu anh Đào nhặt một nhánh cây viết xuống đất: Đây là lần đầu ta đi áp tiêu, ngươi đừng làm âm hồn không tan lẽo đẽo đi theo ta có được không? Ta không muốn có chút liên quan gì với sơn tặc hết!

Mộ Giai Nam ung dung ngồi xuống, ngầm hiểu gật đầu: “đã như thế, bản trại chủ sẽ ra lệnh cho thủ hạ cứ xông lên cướp, tất nhiên sẽ không thủ hạ lưu tình với Ngưu thị tiêu cục rồi?”

“…” Thu anh Đào nhớ lại từng đợt từng đợt sơn tặc không dứt, trong lòng chán nản rối loạn viết: rốt cuộc thì ngươi muốn thế nào đây!

“không muốn thế nào hết, trên đường gặp người quen thì chào hỏi thôi, ngươi làm gì mà kích động thế?” Mộ Giai Nam có thể cảm thấy Ngưu Tiểu Nữu khó chịu với mình, chỉ vì thân phận hắn là sơn tặc sao?

Vẻ mặt Thu anh Đào trầm xuống, cứng rắn không được thì mềm dẻo vậy: xin ngươi tha cho ta đi, Thất Vương gia là nhi tử của Hoàng Thượng đấy, nếu biết Ngưu thị tiêu cục nhập bọn với sơn tặc sẽ phiền phức to mất.


Chương 14: Cũng May, Cũng May

15 Thu anh Đào im lặng ngồi chờ dưới tàng cây, có lẽ bị kinh hoảng vẫn chưa bình tĩnh lại được, vô số thi thể nằm lộn xộn khắp bốn phía, tuy rằng mấy tên này có chết cũng chưa hết tội, nhưng lần đầu tiên nàng thấy vẻ mặt máu lạnh như thế của Mộ Giai Nam, dưới gương mặt yêu mị của hắn đúng là tâm ma quỷ.


Chương 15: “dã Thú” Hung Mãnh!

16 Hiệu suất làm việc của sơn tặc đúng là cao, chưa tới một giờ ba khắc đã có mấy người mang theo quần áo đẹp trở về phục mệnh. Thu anh Đào cúi đầu nhìn đống quần áo hoa lệ trên mặt đất, kích thước lớn nhỏ không đồng đều, nhìn qua cũng không giống như cởi từ trên người nữ nhân xuống… không biết cành vàng lá ngọc nhà ai xui xẻo như vậy, váy áo người ta vừa mới làm xong đã bị cướp đi, chắc chắn lúc này tám phần là ngồi ở ven đường vẽ vòng tròn nguyền rủa.


Chương 16: Hành Động Ám Sát Có Tố Chất Nhất

17 Đến lúc trời sáng, Thu anh Đào bị tiếng đập cửa dồn dập đánh thức, hiển nhiên là đám tiêu sư vội vàng lên đường. Nàng mơ mơ màng màng ngồi dậy, bàn tay lại bị Tống Hàn Nho nắm chặt, nàng nghiêng đầu nhìn sang.


Chương 17: Ngàn Cân Treo Sợi Tóc, Ngày Đính Ước

18 Tống Hàn Nho quả thật cố ý giấu diếm chuyện mình tập võ, Hoàng thành từ trên xuống dưới không ai biết hắn có võ công, thậm chí ngay cả Hoàng thượng cũng cho hắn là một nhân sĩ nho nhã chỉ biết văn thơ.


Chương 18: Bắt Không Được Nam Nhân, Tìm Bà Mối

19 Đợi đến khi mưa tạnh, Thu anh Đào không thuần thục lắm dắt cương ngựa quay lại đường cũ mà đi, Tống Hàn Nho bị trọng thương nằm trên xe tiêu, hắn ngẩng đầu lên nhìn chăm chú bóng dáng của nàng… Đột nhiên hắn mở miệng hỏi: “Nàng đúng là đồng ý gả cho bổn vương sao?”

“…” Thu anh Đào lưng cứng đờ, ngoái đầu nhìn lại thè lưỡi với hắn, sau đó quay đầu tiếp tục đi.


Chương 19: Không Thể Ra Tay Đánh Người Tươi Cười

20 Buổi trưa ngày hôm sau, tuy bầu trời trong xanh, ánh nắng chan hòa nhưng không thích hợp với tâm tình của Ngưu Đại Ngưu một chút nào.


Loading...

Truyện cùng thể loại

Nhân Gian Kỳ Mộng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10



Hàng Ma Tháp

Thể loại: Ngôn Tình, Đam Mỹ

Số chương: 19


Tiểu Kết Kết Khi Yêu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 9


Năm Tháng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 3



Bao nhiêu cũng không đủ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 18


Khước Lục

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Hay Là Mình Sống Chung

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 92