81 Đương nhiên kính mắt không độ Tịch Lục cũng chỉ đeo giả bộ được mấy ngày, cuối cùng bởi vì nguyên nhân đeo kính mắt không thoải mái như trước, đã lấy xuống.
82 Một trăm ngày; một trăm ngày; Tịch Lục xoa xoa tóc mình, hoàn toàn không nghĩ tới thời gian trôi qua nhanh như vậy, cậu nhìn bài thi vừa mới phát xuống, yên lặng thở dài một hơi.
83 Cái gọi là chiến trường cũng có chia thành có khói thuốc súng và không có khói thuốc súng, cái trước có thể là mất đi sinh mệnh, cái sau đại khái chính là hao tổn tinh thần nguyên khí.
84 “Ông thi thế nào?” Vừa mới đi ra khỏi phòng học đã nghe thấy người bên cạnh đang nói chuyện, thanh âm rất lớn, không ít người có lẽ đều đã nghe được.
Tịch Lục dùng khẩu trang che mặt, không nhìn những nữ sinh hay là nam sinh đến gần kia.
85 Cũng không phải là không có chuẩn bị, Tịch Lục sau khi thi xong đã từng không cẩn thận tính toán qua điểm của mình, điểm và điểm thực tế của mình không chênh lệch nhau bao nhiêu, khi đó thực ra trên cơ bản cậu đã tiếp nhận sự thật này rồi, cho nên mấy ngày nay cậu vẫn luôn đang tự hỏi tương lai của mình.
86 Báo xong nguyện vọng, Tịch Lục lại đặt toàn bộ thời gian ở trên công việc, tất cả hiệu ứng bởi vì quảng cáo chocolate mà mang đến, lúc này đã thể hiện ra rồi, có quảng cáo kẹo, có quảng cáo bánh quy, cũng có quảng cáo đồ uống, càng khoa trương hơn thế mà còn có quảng cáo băng vệ sinh, có một số thù lao cao, một số thù lao thì thấp hơn một chút.
87 Trong ngày nghỉ, lần đầu tiên cùng Chân Tần gặp mặt, bởi vì chuyện chia tay với Trương Giai lúc trước, trạng thái tinh thần của cậu ta vẫn luôn không tốt, Tịch Lục hiểu Chân Tần là thích Trương Giai, đáng tiếc hai người đều là người mới học, cho nên rất nhiều chuyện đều rất ngốc, giấu ở trong lòng không nói ra, đến cuối cùng càng để lâu càng nhiều, sau đó rốt cuộc có một ngày hoàn toàn bùng nổ.
88 Quay hình sau đó, ba tiền bối kia cũng không có làm ra chuyện gì, có lẽ là thời điểm lần đầu tiên, Tịch Lục cho bọn họ rung động quá lớn, dẫn đến cho dù là bởi vì nguyên nhân Tịch Lục quay lại hơn mười lần, người có tính tình không tốt nhất là Vinh Đống cũng không nói gì thêm, chỉ là dùng ánh mắt lườm nguýt Tịch Lục.
89 Đeo tất cả đồ đã chuẩn bị xong lên, Tịch Lục lấy cớ muốn tới trường học làm quen trước một chút nói với Tịch Nam Phương Lục Quyên Quyên, nhìn bóng lưng Tịch Lục đi xa.
90 Trần Mãnh không yên lòng nhìn xung quanh, cảm giác được hơi thở không yên lòng không thể giải thích được, sau đó dặn dò Trần Giới: “Dù sao bất kể như thế nào, đến đại học có vấn đề gì thì gọi điện về, không nên cái gì cũng giấu ở trong lòng.
91 “Cái đó, không phải nặng lắm ư? Bằng không cứ để tự mình làm đi. ” Từ Phương ngượng ngùng nói với Tịch Lục, cô nhìn Tịch Lục, nghĩ thầm người này cao quá, đây chính là Tịch Lục kia đó.
92 Đầu Tịch Lục lập tức đơ luôn, ngây ngốc nhìn Trần Giới đối diện, theo phản xạ có điều kiện đưa tay ra sờ sờ cằm mình, không có sờ thấy vết nước, còn may không có chảy nước miếng, cậu biết tư thế ngủ bình thường của cậu chẳng ra sao, chỉ là không hề nghĩ tới sẽ có một ngày bị Trần Giới nhìn thấy như thế, sớm biết sẽ có một ngày này… Cậu nên tu luyện một chút dung nhan khi ngủ bình thường, ngủ như thế nào mới có thể ngủ ra cảm giác đẹp trai.
93 Sau khi ăn sáng xong, ý của Tịch Lục là ba người đi ra ngoài vòng một vòng quanh thành phố X, làm quen một chút.
Từ Phương bèn nói: “Đã như vậy mà nói, vậy tớ và Trần Giới đi đại học X nhìn một chút trước, Tịch Lục cậu muốn đi cùng không?”
Tịch Lục sửng sốt, vội vàng gật đầu, nói: “Muốn đi.
94 “Có thể giúp tôi kí tên không?”
“Chụp tấm hình có thể chứ?”
Một số người nhận ra thân phận Tịch Lục đã lấy di động, hướng về phía mặt cậu, bắt đầu chụp.
95 Cứ như vậy, chuyến đi hai người của hai người bởi vì Tịch Lục không chịu nổi kích thích chảy máu mũi mà chấm dứt, Trần Giới cùng Tịch Lục đang treo hai mảnh giấy vệ sinh đỏ ngồi ở trên băng ghế ven đường, dưới lòng bàn chân để bản tòa thành kẹo tinh xảo thu nhỏ gói bằng hộp quà khéo léo, cùng với người kẹo nhỏ Tịch Lục mua cho Trần Giới vừa rồi.
96 Đại học X khai giảng sớm hơn điện ảnh X, Tịch Lục muốn đi tiễn Trần Giới, nhưng là bởi vì sự kiện lần trước kia, Tịch Lục vẫn có chút trống rỗng, Trần Giới chỉ để cho cậu đưa đến cổng chính, rồi bảo cậu đi về.
97 Tịch Lục hắt xì một cái, chia tay Trần Giới một mình mình trở lại khách sạn, cách ngày học viện điện ảnh X khai giảng còn có mấy ngày, Tịch Lục sống ở chỗ này cũng không ổn lắm, thứ nhất mỗi ngày thu phí hơi quá đắt, Tịch Lục mặc dù bây giờ vinh dự trở thành một thổ hào nhỏ, nhưng là mất mấy trăm mấy trăm đồng, vẫn là đau lòng, thứ hai chính là học viện điện ảnh X có thể cho phép học sinh tới trước.
98 “Giang Ninh, cháu tới đại học X rồi à. ” Một người đàn ông trung niên từ đối diện đi tới, nhìn thấy đoàn người Trần Giới, liền chủ động đi tới, chìa tay ý muốn bắt tay với Giang Ninh.
99 Chân Tần rất dễ thân nói: “Thì ra là cậu à, thật là quá có duyên phận rồi, thật không nghĩ tới ba chúng ta đều báo cùng trường học, còn là cùng một khoa.
100 Cũng không biết Chân Tần rốt cuộc là mồm quạ đen miệng là cái gì, ba người vậy mà đều học cùng một lớp, Kris nhìn nhìn bàng phân lớp trên tay, bên cạnh, Chân Tần cười lên ha ha ha, sau đó ôm bả vai Tịch Lục, nói: “Xem đi, chúng ta thật có duyên phận, ba người không chỉ cùng một trường học còn là một lớp, Tịch Lục, ông nói chúng ta có thể cùng một ký túc xá hay không, vậy thì thật là quá hoàn mỹ rồi, cuộc sống đại học của tôi.