121 Việc càng ngày càng nhiều, Tịch Lục cũng càng ngày càng bận rộn, thời gian cũng là sắp xếp từng tí từng tí một, vô luận là luyện tập chơi bóng rổ hoặc là biểu diễn kịch nói, cậu đều không có ý định buông tha.
122 Nếu tiết mục cổ vũ của đại học X là nhảy cổ động, như vậy tiết mục của điện ảnh X chính là biểu diễn vũ đạo do Kris dẫn đầu, có cơ hội tuyên truyền tốt, trường học sao có thể buông tha, Tịch Lục Chân Tần Kris có thể nói là con át chủ bài hiện tại của bọn họ, cho nên đến loại tình huống này thì sẽ không chút do dự để cho bọn họ làm đại diện.
123 Vừa mới vào sân, đội cổ động viên các trường liền bắt đầu hô khẩu hiệu cổ vũ cho trường mình không ngừng, tiếng nữ sinh lanh lảnh ở bên cạnh truyền đến, trên sân thi đấu không khí càng rõ ràng hơn, đại biểu đội viên song phương đầu tiên là bắt tay lẫn nhau, đại biểu đại học X là Giang Ninh bắt tay cùng đại biểu điện ảnh X là Chân Tần.
124 Tịch Lục chưa từng nhìn thấy một Trần Giới như vậy, cậu biết Trần Giới là xinh đẹp, bắt đầu từ trước đây bị cô hấp dẫn cũng không chỉ là mình mà thôi, cho dù tính cách cô lạnh nhạt, nhưng lại luôn làm cho người khác nhìn thấy cô ngay cái nhìn đầu tiên trong đám người, khí chất đạm mạc trên người cô làm cho người ta muốn ngừng mà không được, hiện tại toàn bộ vẻ đẹp của cô phơi bày ra trước mặt người khác.
125 “A, Tịch Lục có thể chơi bóng hay không thế?”
“Dáng người cậu ta cao như vậy, vì sao chơi bóng thoạt nhìn kém thế?”
“Hoàn toàn bị Giang Ninh kia áp chế.
126 Cậu ngồi ở chỗ đó, ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, chỉ có thể nghe thấy tiếng hoan hô bên ngoài, tựa hồ rất điên cuồng, không biết rốt cuộc là nào bên nào gianh được thắng lợi cuối cùng.
127 Lục Quyên Quyên vốn là đến thành phố X thăm Tịch Lục, lại không nghĩ rằng xuống máy bay gọi điện thoại cho Tịch Lục, mãi không có người nghe, cuối cùng bà bấm số của Chân Tần bạn Tịch Lục.
128 Cho rằng lần này có thể gặp mặt Trần Giới, Tịch Lục mang tâm tình thấp thỏm tới đây, không nghĩ tới xã trưởng nói cho cậu biết, bây giờ Trần Giới hở ra một tí là bị khoa cử đi tham gia hoạt động, ngay cả xã trưởng cũng rất ít nhìn thấy cô ở trường.
129 Tịch Lục nuốt nước miếng một cái, gật đầu đáp ứng, phần diễn trước đó, cậu vẫn biểu hiện ra là một người kiểu ôn hòa lễ độ khiêm tốn, mà một phần này, bởi vì nam chính cùng nữ chính song song phản bội mà gã sụp đổ, gần như cuồng loạn, đến cuối cùng, trong súng lục của gã còn dư lại một viên đạn ngắm ngay vào nữ chính.
130 Tịch Lục trả lời: “Không sao, bây giờ đối với tôi mà nói đã rất hạnh phúc rồi. ”
Kris cười cười, “Phải không?” Rồi không nói chuyện nữa.
Lúc qua đường, anh Âu nhìn phía trước, cầm tay lái, nói: “Kris, về mặt Cống Hách Lan, đơn giản không nên đắc tội, em cũng biết, hiện tại em vừa mới nổi lên, vẫn là người mới, nếu có tin tức bất lợi gì, đối với sự phát triển sau này của em rất không tốt.
131 Cái gọi là diễn viên chính là vô luận một giây trước tâm tình của bạn cao hứng, hưng phấn, buồn bã, thất vọng như thế nào, một giây sau là phải hóa thân vào nhân vật bạn sắm vai ngay.
132 Tối hôm đó, Tịch Lục mơ một giấc mơ, ở trong mơ cậu nhìn thấy bảy tám đứa trẻ, đùa giỡn với nhau, cậu giống như là một người đứng xem nhìn chăm chú vào những đứa trẻ này.
133 “Giang Ninh, nghe nói hôm nay phòng họp lớn có kịch nói, là Trần Giới cùng Tịch Lục kia đóng vai chính, cậu muốn đi xem không?” Bạn cùng phòng nhìn thoáng qua Giang Ninh đang đọc sách, nói.
134 “Tớ nói nè, hôm nay dầu gì cũng là sinh nhật của Trần Giới, chẳng lẽ chúng ta cứ qua một ngày này nhám chán như vậy sao?” Giang Ninh bám trên xà đơn, hướng về phía nhóm bạn chơi đang tụ tập đứng ở bên dưới, đề nghị.
135 Giang Ninh bị bố mẹ mang đi rồi, hắn có tiền sử bị bệnh dài đến hai năm, bởi vì lúc trước vì tự bảo vệ mình mà vứt bỏ Ôn Hồng Á cùng Trương Hạo Hào, làm cho hắn sau khi trở về rơi vào trong sự tự trách và áy náy, trải qua trị liệu tâm lý trên cơ bản đã hồi phục, nhưng gần đây lại chuyển biến xấu lần nữa.
136 Trong phòng hội nghị lớn đã ngồi đầy người, dùng cụm từ ‘không còn chỗ ngồi’ căn bản không cách nào hình dung cảnh sôi động này, thậm chí ngay cả hành lang cũng toàn bộ là người đứng kín mít.
137 Toàn trường sôi trào hừng hực.
Tiềng ồn ào cùng tiếng vỗ tay, có người kêu to không ngừng: “Diễn quá tốt. ” Thậm chí có người hối hận vô cùng, vậy mà không mang máy ảnh tới đây chộp lại nụ cười trong nháy mắt đó của Trần Giới.
138 Loại không khí này cho đến lúc ăn cơm xong cũng chưa biến mất, làm cho một đám cờ hó độc thân ở bên cạnh vừa ăn vừa nghẹn khuất vừa hâm mộ ghen tỵ hận, đặc biệt thằng Tịch Lục mắt ti hí kia, vừa nhìn thấy có đồ ăn ngon, lập tức gắp ngay cho Trần Giới, nếu Trần Giới thích ăn, thì lập tức y như toàn bộ đĩa thức ăn đó đều là của Trần Giới, ra sức chiếm giữ.
139 Không kịp dính lấy nhau như những đôi tình nhân khác, Tịch Lục và Trần Giới ở bên nhau được vài ngày, phim điện ảnh < dẫn="" lang="" yến=""> đã bắt đầu tuyên truyền toàn quốc.
140 Cống Hách Lan nói như vậy, mang trên mặt vẻ dào dạt đắc ý, trông phảng phất như đã nắm chắc phần thắng.
Tịch Lục nhìn thoáng qua Kris, má trái cô nàng sưng đỏ, tựa hồ đã bị người tát, không cần suy nghĩ nhiều cũng biết là ai, cậu biết Kris là một cô gái tự tôn tự ái, nếu là cô nàng, sẽ làm như vậy——
Tịch Lục ngước mắt lên nhìn Cống Hách Lan, cười lạnh nói: “Súc sinh.