81 - “Ừ thì là Tiểu Dực đấy! Hỏi hoài mệt cả não” Nhưng có người không hề biết đến hai chữ ‘kiên nhẫn’ viết như thế nào giống như hắn. – Nàng bây giờ sẽ biết tay ta.
82 Diệp Phi cùng Thiên Kỳ đến nơi cùng lúc nhìn cả một viên phòng đang bùng bùng cháy lên dữ dội. Diệp Phi hai mắt ngây dại như không tin vào những gì mình đang thấy.
83 - “Sao đệ lại ở đây?” Hắn khó khăn mở miệng, cố gắng kiềm chế chất giọng đang khàn khàn của mình bởi vì hắn sợ, sợ rằng chuyện hắn mang lòng tương tư Huyên nhi sẽ đến tai trang chủ Nguyệt Dạ sơn trang, cũng chính là phụ thân của hắn.
84 - “Tiểu Kỳ!” Diệp Phi vì bị thương mà tiếng nói đã không còn chút hơi sức nào nữa, nó nghe vào giống như là tiếng thì thào của một kẻ sắp chết, mà chẳng phải nàng cũng sắp như thế hay sao?– “Ta đây! Nàng thấy mình như thế nào rồi?” Thiên Kỳ nắm chặt tay của nàng, hắn cố gượng nở ra một nụ cười hòa nhã trấn an nàng mà cũng coi như là đang trấn an chính hắn đi nhưng chẳng thà hắn đừng cười còn dễ coi hơn lúc này.
85 Dạ Thần Phong chỉ cần vài đường kiếm đã nhanh chóng tiêu diệt hết bọn hắc y cản đường trong khi Khải Dạ lại khá chật vật vì chống lại Triệu Viễn. Hắn từ trước đến giờ đều rất tự tin về võ công thượng thừa của mình, tuy biết sẽ còn có cao thủ tuyệt đỉnh công phu hơn bản thân nhưng hắn vẫn tự tin rằng mình sẽ nằm trong thập đại cao thủ của cả ngũ quốc nhưng giờ đây khi đánh với Triệu Viễn lại khiến mồ hôi lạnh chảy ra đầy cả lòng bàn tay.
86 - “Nhị tiểu thư!” Lục y cùng Thanh y đồng loạt xông vào sảnh đường khiến mọi người giật mình nhưng chính vẻ mặt lo lắng của họ đã phần nào cảnh tỉnh tình hình hiện tại trong mắt tất cả.
87 Trong khi mọi người vẫn đang tìm cách để lẻn vào doanh trại cứu người thì Thiên Dực nhà ta đã một phần nào đó trở thành áp trại tiểu phu nhân của Hàn Mạch.
88 Thời gian thấm thoắt trôi qua như một con thuyền đưa thoi lênh đênh trên mặt sóng lăn tăn mãi không cập bến. Đông qua xuân tới. Tuyết tan hoa nở. Én bay rồi về.
89 Nói về nhân vật chính, nguyên nhân khiến Thiên Dực rơi vào tay giặc, Tố Huyên, lục tiểu thư của Trúc Lâm sơn trang đang mang một bào thai trong bụng. Với cá tính của nàng thì không bao giờ tha thứ cho sự phản bội không những trong tình yêu mà còn lòng tin trong tim mọi người của Trình Khải Dạ, thiếu chủ Nguyệt Dạ sơn trang, người ‘cầm đầu’ những hắc y nhân tiến vào Phú An thành nửa năm trước đốt cháy một tiểu viện nhỏ hòng ám sát tướng soái Nam Phong của họ cùng tam tiểu thư Phi Vũ.
90 Kinh thành. Hoàng cung. Long Hy các. Rầm!!!… Tiểu hoàng đế tức giận quăng mạnh đống tấu sớ trên bàn vào người Hàn Mạch cùng Triệu Viện đang tơi tả sau trận đánh đang quỳ chịu tội dưới long kỷ của vua.
91 Hàn Mạch từ đầu chí cuối vẫn trung thành im lặng quan sát cuộc đối thoại nảy lửa của hai người trên cao kia. Chờ cho không gian im ắng trở lại, hắn mới mở miệng.
92 Nam nhân bên trong căn phòng sang trọng xa hoa kia đập vào mắt Thiên Dực khiến nàng hoa mắt chóng mặt. Đó chẳng phải là Hữu thừa tướng Hữu Trạch sao? - “Muội đảm bảo đó chính là hắn?” Diệp Phi nhíu mày nhìn muội muội của mình.
93 Trong căn phòng trọ của một tửu lâu tương đối khang trang khuất xa nơi tụ tâm kinh doanh buôn bán của kinh đô tráng lệ. Diệp Phi nhẹ nhàng buôn tách trà nóng đã dần vơi bớt một nửa đặt lên bàn gỗ, hai mắt nàng khẽ nhắm thư thái tận hưởng những phút giây an lành bên trong khu vực ngập tràn hương vị trầm hương thoang thoảng.
94 Thời gian thấm thoắt trôi qua cũng được nửa năm kể từ ngày Nam Phong lên ngôi vua lấy niên hiệu là Trấn Nam hoàng đế. Thiên Kỳ cũng theo những chiến công mà mình dành được đã đường đường chính chính nhận ngôi vị Duệ Thân vương gian người người kính nể.
95 Thiên Kỳ nhíu mày nhìn Hắc Dạ phía bên dưới khiến mọi người có mặt trong phòng đều bất giác lạnh run. Trong lòng ai ai cũng thầm mong vị cứu tinh đại nhân đại lượng kia mau đến giải cứu tất cả thoát khỏi yêu mị của khối băng ngàn năm trên kia.
96 Diệp Phi ngồi trong xe ngựa do Hắc Dạ cùng Hắc Ảnh đánh chạy bên ngoài phố xa đến phủ quốc sư của Thần Tịch. Chẳng là cách đây vài ngày, Phi Vũ đột nhiên không màng đến thân phận hoàng hậu của mình một mạch chạy đến phủ Duệ Thân vương báo cho nàng biết Trúc Nhã đã mang thai được một tháng rồi.
97 Thiên Kỳ mặt giận dữ nhìn Hắc Ảnh cùng Hắc Dạ phía dưới khiến tâm hai người nam nhân kia như treo ngược cành cây. Trời ạ! Bọn họ còn có nương tử đang đợi ở nhà, còn có hài tử chưa ra đời, lý nào lại chết một cách lãng nhách như thế này được nha.
98 Trong bóng đêm leo lét một ngọn đèn dầu giữa phòng, hai bàn tay của Bảo Yến siết chặt đầy căm giận trước kế hoạch bao ngày khó khăn bày ra cư nhiên bị phá huỷ trong tích tắc.
99 Diệp Phi nhấp ngụm trà Bích Loa Xuân thượng hạng của kinh thành trong khi hai hàng chân mày lá liễu lại nhíu chặt thành hình chữ xuyên. Trúc Nhã nhìn đại tỷ của mình chỉ nhếch miệng cười, một nụ cười khó thấy trên gương mặt băng lãnh của nàng trước khi gặp Thần Tịch, nhưng giờ đây mọi người xung quanh đã phần nào cảm thấy quen thuộc với khuôn mặt tươi cười này rồi.
100 Trong đêm tối… Một kế hoạch đã được đặt ra từng đường đi nước bước nhắm vào… vương phủ. Thiên Kỳ nhìn Bảo Yến trước mặt với ánh mắt ôn nhu nhưng không kém phần nghiêm khắc.