121 Hồi 6 – Chương 6 : St. Petersburg vào đông (1)Sân bay St. Petersburg. Airpot (LED), nước Nga…Máy bay hạ cánh, Mạch Khê bước ra đại sảnh, chỉ cảm thấy trước mắt là một thế giới của tuyết trắng.
122 Hồi 6 – Chương 7: Dịu dàng dưới tuyết rơi (1)Ngoài trời tuyết vẫn rơi nhiều cho đến tối, cả thành phố lúc lên đèn càng thêm phần lãng mạn. Chiếc xe đen dài đang chạy trên hướng đến tiệc rượu.
123 Hồi 6 – Chương 8: Tuyết rơi, gần tình tình lại (1) (18+)“Ưm…A…Đừng…” Mạch Khê khó nhịn ngọ nguậy thân mình, cố gắng tránh né đi sự tấn công của hắn, lại để thoát một tiếng rên mất hồn hơn ban nãy.
124 Chương 8: Tuyết rơi, gần tình tình lại (4)Khuôn mặt đỏ bừng gần như là trực tiếp vùi trong chăn, ngay cả mái tóc đen dài xõa xuống cũng thay cô che đi mấy ‘hậu quả’ do sự phóng túng đêm qua gây ra.
125 Chương 8 : Tuyết rơi, gần tình tình lại (7)“Sao anh có thể làm như vậy?” Mạch Khê khiếp sợ hành vi bá đạo của hắn. Tên đàn ông tự đại cuồng này, hắn đột nhiên nói như vậy, nhất định sẽ dọa đến cô nhóc kia.
126 Chương 9: Ánh nắng ấm giữa trời đông (3)Trên con phố ở St. Petersburg phồn hoa, Lôi Dận một tay xách chiếc túi giấy đỏ của cửa hàng kia, một tay nắm chặt lấy tay Mạch Khê đi về phía trước.
127 Chương 10: Nói yêu anh (1)Mạch Khê tự nhận mình không phải loại con gái tham lam nên mới có suy nghĩ như vậy. Ở nơi thuộc về mình, cô muốn tràn ngập sự ấm áp, điểm chút hương hoa oải hương.
128 Chương 10 : Nói yêu anh (4) (18+)Nơi mềm mại nhất như thể bị một luồng kích thích, gần như đau nhức, lại có chút ngọt ngào. Dường như cô không thật sự hiểu được vì sao mình lại cam tâm tình nguyện.
129 Lần đầu tiên Mạch Khê nhìn thấy những thứ kỳ quái như thế này. Nơi đây có thiết kế cực kỳ xa hoa, khác hẳn đại sảnh ở bên ngoài. Trên mặt sàn đều là những tấm thảm lông được vận chuyển bằng máy bay từ Australia tới, cực kỳ tinh tế.
130 Chương 12: Ông trời trêu đùa (1)“Khê nhi…” Bên tai vang lên tiếng nói trầm thấp nam tính, giọng nói quen thuộc đó khiến mắt cô sáng bừng lên. Cô nâng tầm mắt lên, nhìn vào cặp mắt xanh lục âm trầm kia.
131 Hồi 6 – Chương 13: Vẫn luôn là một con báo con (1)Lôi Dận ném súng xuống thi thể Neil, ánh mắt lạnh như băng đá lóe lên tia sáng chết chóc, “Khê nhi chỉ cần có một người cha, mà người như thế này căn bản không xứng đáng làm cha của cô ấy.
132 Chương 14: Hồi ức Bạc Tuyết bảo (1)Quản gia Hàn Á cũng rơi lệ, ôm chặt lấy Mạch Khê, gật đầu một cái, “Khỏe, khỏe, thân thể bác vẫn tốt, vẫn luôn ở đây chờ tiểu thư về.
133 Chương 15: Tất cả sự lựa chọn (1)Mọi thứ lại trở về bình thường. Người làm trong tòa thành vẫn bận rộn và làm việc tuần tự như vậy. Lôi Dận cũng trở nên bình thường.
134 Hồi 6 – Chương 16: Nghịch tác (1)Về tên chương, nguyên văn trong convert: “Nghịch chỉ” (nghịch: trái ngược) // (tác: làm, tạo nên). Nghĩa đầy đủ sẽ là: “Trái ngược với điều đã được tạo nên.
135 Hồi 6 – Chương 17: Đã từng (1)Sự xinh đẹp cùng thần bí của Bạc Tuyết luôn có sức hấp dẫn chết người đối với đàn ông. Huyết Xà cũng vậy mà bản thân ông cũng thế.
136 Chương 17: Đã từng (3)Đàm Đồng chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Mạch Khê thì chần chờ trong một thoáng, không lập tức trả lời ngay, mà ngược lại hỏi cô một câu, “Con có biết được hoàn cảnh từ nhỏ của cha nuôi con hay không?” Mạch Khê hơi hơi sửng sốt, một lúc lâu sau mới cụp hàng mi dài xuống, nhẹ nhàng gật đầu một cái, “Hắn lớn lên trong bầy sói…”“Không sai.
137 Hồi 6 – Chương 18: Tình cảm sâu như biển xanh (1)Trong nháy mắt, tình cảm cuối cùng đã bùng nổ. Người phụ nữ Đàm Đồng yêu nhất, vẫn là Bạc Tuyết. Vì Bạc Tuyết, ông tình nguyện buông tay tất cả mọi thứ.
138 Mạch Khê sửng sốt, trong nháy mắt, đầu ngón tay run lên, cảm giác lạnh băng đánh úp lại, ngay cả sống lưng cũng lạnh hẳn đi…Thì ra, chẳng những có người muốn hại cô, mà chuyện này, từ lúc mẹ còn sống đã xảy ra…“Vì sao lại như vậy? Đầu tiên là mẹ tôi, sau đó lại là tôi? Mục đích của đối phương là gì?” Lôi Dận trầm mặc, lẳng lặng hút xì gà, rít một hơi, sau đó ném vào gạt tàn, “Khi mẹ em xảy ra tai nạn giao thông kia, không cấp cứu kịp đã mất, trước khi mất chỉ nói hai chữ…” Chương 18: Tình cảm sâu như biển xanh (4) (18+)Ngón tay Mạch Khê run lên, “Hai chữ gì?” Lôi Dận nhìn cô, từng đường nét trên khuôn mặt chìm trong sương khói nhàn nhạt, lúc sáng lúc tối.
139 Hồi 6 – Chương 19: Để anh yêu em (1)Đầu óc Mạch Khê trống rỗng, cô mở to mắt, thất thần mà nhìn người đàn ông trước mặt mình. Hắn nói đúng lý hợp tình đến như vậy, chỉ cần chú tâm nghe một chút, thì lúc này đây sẽ sa ngã.
140 Chương 19: Để anh yêu em (4)Hai mắt Lôi Dận giống như ngọc thạch phát ra ánh sáng lấp lánh của hạnh phúc. Hưng phấn khi vừa giải tỏa được tình cảm hỗn độn bấy lâu nay trong lòng từ xưa cho tới nay.