81 Nhật kí có ghi lại một chút về quá trình Lôi Dận được giáo dục thế nào. Trong đây, Bạc Tuyết luôn khen ngợi Lôi Dận rất thông minh, chỉ trong thời gian ngắn đã học được nhiều điều mới.
82 Ngày 9 tháng 8, trời mưa. Mưa mãi mà không ngớt. Hôm nay rốt cục mình cũng xuống giường, tìm chiếc quần dài mặc vào che đi thân thể nhàu nát. Tối hôm qua Huyết Xà cũng không buông tha mình, thậm chí còn ôm đến một người phụ nữ khác, để hai người cùng hầu hạ hắn…Ngoài cửa, mưa thật sự rất lớn.
83 Ngọn đèn hành lang chiếu sáng hết thảy mọi chuyện đang xảy ra. Cửa thang máy sáng bóng bị bàn tay to lớn của người đàn ông lách vào, rồi chậm rãi tách ra.
84 Chương 22: Bên ngoài vàng ngọc, bên trong thối rữa Phán đoán của Lôi Dận có chút to gan, Phí Dạ vì thế mà không khỏi lo lắng, đè thấp giọng nói: “Lôi tiên sinh, chuyện này cũng chỉ là do chúng ta phán đoán, cũng không có chứng cứ rõ ràng.
85 Lôi Dận không hề tránh né, để mặc cho khuôn mặt Hoắc Thiên Kình càng ngày càng đến gần. Đôi mắt xanh lục của hắn rõ ràng hiện lên ý cười nhưng khuôn mặt thì vẫn mang vẻ bình tĩnh trước giờ.
86 Chương 23: Chất vấn đánh tan sự yên tĩnh trói buộc Không khí trong bữa ăn tối thật yên tĩnh. Mỗi một món ăn đẹp đẽ ở đây đều do đầu bếp tỉ mỉ chuẩn bị.
87 Giờ khắc này, Mạch Khê bi thương đến chết lòng nên mới có thể nói ra câu đó với Lôi Dận, nói ra điểm khác nhau lớn nhất giữa loài người với loài sói. Nói xong câu đó, ánh mắt cô xẹt qua chút hối hận.
88 Dù Đại Lị không có nói như vậy, cô đã sớm cảm thấy được vòng đeo tay này có gì đó khác lạ. Đáng tiếc, cả hai người bọn họ đều không nghĩ đến việc vòng tay này thực sự là dùng da người để làm, cả hai——đều không có được sự tàn nhẫn để nghĩ đến chuyện như thế này.
89 Trong không khí, ngoài mùi thoang thoảng của hạt thông còn có vị kẹo rất ngọt ngào. Trong chớp mắt, Mạch Khê rất ngạc nhiên. Cô cho tới bây giờ chưa từng thấy qua kẹo còn có thể có nhiều hình dáng cùng màu sắc như vậy, đáng yêu đến mức khiến cô muốn nghẹt thở.
90 Chương 25: Sự sợ hãi chưa từng có Ngày hôm đó, ánh mặt trời rực rỡ đẹp đẽ có chút chói mắt. Ánh sáng tràn lên từng đường nét kiến trúc Gothic của những tòa nhà.
91 Trên hành lang bệnh viện đều có rất nhiều vệ sĩ, gương mặt lạnh băng đứng ở đó. Một cảnh tượng này dường như khiến cô y tá nhỏ sợ hãi, hơn nữa Lôi Dận cao cao tại thượng đột nhiên cứ như vậy, từ trên cao nhìn xuống chằm chằm, giọng nói lạnh như băng như đến từ diêm la, hai chân cô không khỏi bắt đầu run run.
92 Cô gái này không phải là con gái nuôi của Lôi tiên sinh sao? Thậm chí ngay cả lúc y tá đi ra lấy máu, Lôi tiên sinh còn lo lắng hỏi. . . con gái của tôi thế nào?Quan hệ này thật sự rất rối loạn.
93 Phía trên giường, sau khi tiếng sấm ầm ì vang lên, Mạch Khê vốn đang chìm trong giấc ngủ sâu rốt cuộc cũng có phản ứng. Trong ánh mắt nhìn chăm chú của người đàn ông kia, mi tâm của cô có chút nhíu lại, hàng mi thật dài run nhè nhẹ, tựa như gió lạnh thổi lướt qua cánh ve.
94 Chương 26: Đau đớn có thể quên đi (5)Mạch Khê đột nhiên thảng thốt. Cô rên lên một tiếng, chợt cảm thấy bản thân mình đã rơi vào một vòng ôm to lớn nóng ấm.
95 Chương 26: Đau đớn có thể quên đi (7)Tiếng hô đau của Mạch Khê kéo lại lý trí của Lôi Dận…“Đáng chết. . . "Trong cơn kích tình, hắn đột nhiên thấy được biểu tình của Mạch Khê, đột nhiên kéo cô ra.
96 Hồi 4 – Chương 27: Có lẽ tất cả chỉ là “nếu” (1)Ánh nắng chiều tà đổ đầy trên bầu trời, từng tầng từng tầng ráng chiều đỏ rực chiếu vào hồ nước. Mặt hồ xinh đẹp chầm chậm bốc lên làn sương mù lượn lờ, như những bông tuyết rất nhỏ bay lên cao, hình thành khói sương nhạt nhòa.
97 Hồi 4 - Chương 28: Tâm tư lại hướng đến nơi không biết (1)Trận mưa long trời lở đất như muốn đẩy cả bầu trời xuống dưới. Những hạt mưa lớn táp mạnh trên cửa sổ xe, vang lên những tiếng lộp bộp.
98 Hồi 4 - Chương 29: Con người sắt đá dịu dàng (1)“Dận… có thể ôm người ta được không?” Bạc Cơ thuận thế nâng lên một cánh tay, vòng ra sau gáy hắn, ngoan ngoãn tựa vào trước ngực hắn, “Để em hầu hạ anh thật tốt, giống như khi trước vậy…”Khóe môi Lôi Dận dường như cũng không hề che giấu ý tàn nhẫn, bàn tay lớn duỗi ra, kéo cả người Bạc Cơ vào lòng.
99 Chương 29: Con người sắt đá dịu dàng (3)Một ánh chớp lóe lên ngoài cửa sổ, phủ lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang được nâng lên của Mạch Khê. Cô như là đã bị thôi miên, tùy ý để đôi môi mỏng của người đàn ông kia bồi hồi quấn quít lấy cánh môi mình, mang theo một chút dịu dàng nào đó, lưu lại hơi thở chỉ thuộc về riêng hắn.
100 Chương 1: Tranh cãi trong thư phòng (1)Tốt nhất không gặp gỡ, thì sẽ không mến nhau. Tốt nhất không hiểu nhau, thì không phải tương tư. Tốt nhất không làm bạn, sẽ không phải nợ nần.