101 Chương 2 : Sự chần chừ của Hàn Á (1)"Bác Hàn Á… Bác muốn nói gì ?" Cô cẩn thận hỏi. Quản gia Hàn Á khẽ thở dài một tiếng, vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô, "Ta nhớ rõ tiểu thư Mạch Khê từng nói con rất muốn rời khỏi tòa thành.
102 Hồi 5 – Chương 3: Đau đến nát lòng (1)Mạch Khê nhìn gò má vẫn luôn trầm mặc như trước của người đàn ông đang đứng yên. Vẻ mặt hắn rất nghiêm cẩn, lại càng cào xé trái tim đương đau đớn của cô.
103 Chương 3: Đau đến nát lòng (4)Những lời nói của Mạch Khê đập mạnh vào Lôi Dận. Hắn tựa thân mình vào thành ghế sofa, ngay sau đó lại ngồi dậy, bàn tay to lớn phiền chán không chịu được, cào mạnh mái tóc đen dày.
104 Hồi 5 – Chương 5: Là ai cứu ai? (1)Máu, rất nhanh nhiễm đỏ cravat Lôi Dận. Cảnh tượng cô đổ máu như chỉ mới vài ngày trước lại một lần nữa đập mạnh vào dây thần kinh của hắn!“Người đâu! Người đâu!” Tiếng quát ra lệnh có sự lo sợ rất rõ ràng, cánh tay đang ôm lấy Mạch Khê run lên bần bật.
105 Hồi 5 – Chương 6: Bầu không khí gấp rút (1)Tim Henry run rẩy một chút theo giọng nói trầm thấp này. Hắn không đoán được người đàn ông này lại đột nhiên mở miệng, đành phải chống lại đôi mắt xanh lục lạnh lùng đầy chết chóc kia.
106 What hurts the mostWas being so closeAnd having so much to sayAnd watching you walk awayAnd never knowingWhat could’ve been---------------Điều khiến anh đau đớn nhấtLà gần kề ngay bên emVà có quá nhiều điều muốn nóiNhưng lại nhìn em cất bước ra điVà anh sẽ chẳng biết được rằngAnh có thể làm được gì đây--------------- {what hurts the most, Rascal Flatts}Hồi 5 – Chương 7: Suy nghĩ kĩ (1)Phí Dạ cùng Nhiếp Thiên Luật cũng theo sát sau đó, vẻ mặt tự nhiên khẩn trương vô cùng.
107 Hồi 5 – Chương 8: Tình yêu không kịp tiếp nhận (1)Ánh mặt trời trở nên ấm áp hơn sau buổi trưa, như hy vọng xuyên thấu qua từng tầng mây, đem ánh sáng trải khắp vạn vật.
108 “Nha đầu ngốc…” Lôi Dận nâng tay, khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đối với sự lên án của Mạch Khê cũng không hề một chút tức giận nào. “Từ lúc tám tuổi em đã vào tòa thành này, mười năm ‘cẩm y ngọc thực’, đi đến nơi nào cũng có vệ sĩ đi theo, muốn làm gì cũng có người hầu hạ, trang phục tới tay cơm đến tận miệng.
109 Nước mắt, dọc theo gò má chảy xuống. Giờ khắc này, cảm xúc buồn bã vây chặt lấy cô. Chưa từng cảm nhận được tình yêu của cha mẹ, mà cô khi biết được mẹ lại chỉ có thể đến trước mộ này mà tưởng nhớ.
110 Hồi 5 – Chương 11: Sự suy sụp không cách nào che lấp (1)Thời gian, như chậm lại, đối với Lôi Dận dường như đã ngừng hẳn. Hắn ở nơi này, để vượt qua được ngày dài đều dùng cách thức như nhau.
111 Chương 11: Sự suy sụp không cách nào che lấp (3)Người đàn ông này thực sự rất khó đối phó, mặc kệ việc hắn phối hợp đến cảnh cục lấy khẩu cung như vậy, nhưng là, với thân phận của mình, không một ai dám khinh thường hắn, chỉ dám để mặc hắn mệt mỏi mà ngồi tại nơi này.
112 Hồi 5 – Chương 12: Khí thế như lửa (1)Nơi ở của Thống đốc bang không tính là xa hoa, nhưng cũng tọa lạc tại một khu đất có giá trị nơi lưng chừng núi, phong cảnh chung quanh có thể khiến người ta tu dưỡng thể xác và tinh thần.
113 Sắc mặt nhóm cảnh sát đều trở nên nghiêm trọng. Hiển nhiên bọn họ đều không đoán được, đối phương lại có được bản lĩnh này. “Còn có cảnh tượng dưới lầu kia, các cậu còn muốn tiếp tục giằng co đến lúc nào nữa? Nếu bị truyền thông làm sáng tỏ chuyện này sẽ khiến dân chúng mất niềm tin đối với luật pháp.
114 Hồi 5 – Chương 13: Nỗi nhớ trong cơn mưa tầm tã (1)Lôi Dận đột ngột quay về tòa thành khiến cho người hầu từ trên xuống dưới đều hoảng cả lên. Mà hắn, chỉ hỏi một câu hỏi gọn gàng dứt khoát cũng khiến một đám người trong phòng phải giật mình ngây ngẩn.
115 Chương 13: Nỗi nhớ trong cơn mưa tầm tã (3)Cảnh tượng bất ngờ ngày khiến mọi thứ chung quanh như đều ngừng lại…Trải qua lần va chạm mạnh, thân xe bị đập mạnh khiến cho thân hình cao lớn của Lôi Dận ập vào tay lái, sau đó bắn ngược trở về, chiếc xe cũng bắt đầu rú hồi còi báo động.
116 Hồi 6 - Chương 1 : Hương hoa dưới ánh mặt trời (1)Anh có hay không thấy em ?Em đang ở nơi này. Không buồn cũng không vui. Anh có hay không nhớ em ?Tình vẫn ở nơi nàyKhông đến cũng không đi.
117 Hồi 6 – Chương 2: Rung động trên cánh đồng hoa (1)Đường đến rượu trang Tuffy không được tốt cho lắm, ngay cả dân bản xứ tới đó cũng dễ bị lạc đường. Thậm chí đường vào nhỏ đến nỗi chiếc xe du lịch kia cũng không vào nổi.
118 Hồi 6 – Chương 3 : Khách sạn King như trong mộng (1)Qua một quá trình kiểm tra kĩ càng mới biết, khách sạn này quy mô lớn đến cỡ nào. Cô gái theo một anh tiếp tân còn khá trẻ đi vào đại sảnh của khách sạn.
119 Chương 4 : Chuyện phát sinh bất ngờ (1)Cơn gió nhẹ thổi qua, đưa theo tiếng nói nhỏ nhẹ của cô. Tiếng nói nhẹ nhàng lướt qua bên tai như một âm thanh kì diệu dưới ánh mặt trời.
120 Chương 5 : Vị khách đến chơi lúc sáng sớm (1)Sau khi gặp lại "cố nhân", cô trở nên có chút bối rối. Ít nhất trong khoảng thời gian này, Mạch Khê có chút bất an.