161 Hồi 7 – Chương 14: Ghen tị (1)Mạch Khê vội vàng lấy tờ báo qua, hàng tiêu đề vô cùng to, rõ ràng, “Vì tranh giải thưởng, kim chủ sau lưng ca sĩ Mạch Khê mở tiệc chiêu đãi giám khảo!” Không chỉ có vậy, không biết bằng cách nào, giới truyền thông còn có được những tấm ảnh chụp ở yến hội hôm qua.
162 Hồi 7 – Chương 15: Là lợi hay hại? (1)Vào đêm, trong nhà ăn. . . Bên ngoài cửa sổ sát đất, bóng đêm đã đổ tràn. Ánh sáng rực rỡ từ tòa thành chiếu rọi những bông tuyết đương rơi xuống từ bầu trời.
163 Chương 17: Bí ẩn trùng điệp (1)Ngự Hoàng Uyển, phía nam nước Mĩ. Lần đến phía nam nước Mĩ đã là chuyện của ba năm trước. Nơi này vẫn mang khí thế như xưa, có khu vườn kiểu hoàng gia, chỉ cần rẽ vào đầu đường đã có thể nhìn thấy khu kiến trúc rộng lớn kia.
164 Chương 18: Lời giải thích của Lôi Dận (1)Mạch Khê không kịp ăn uống gì nên khi vừa về đến Bạc Tuyết bảo, Lôi Dận đã lập tức sai quản gia Hàn Á chuẩn bị bữa tối.
165 Chương 19: Phơi bày thời ấu thơ (1)Lễ trao giải âm nhạc càng đến gần, Mạch Khê không vì những lời đồn nhảm mà bị chi phối, càng cố gắng luyện tập hơn.
166 Chương 20: Thương trường như chiến trường (1)Người ta vẫn nói ‘Thương trường như chiến trường’, việc thay đổi bất ngờ chẳng ai có thể đoán trước. Chỉ cần đứng trên thương trường sẽ như là trên chiến trường, hãm mình trong đó, chẳng ai biết được giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
167 Chương 21: Sự tính toán ngọt ngào (1)Sắc mặt Phí Dạ thoáng chút vẻ giật mình sửng sốt, ngay sau đó trở nên khó coi. Hắn xoay người, thật thà nói, “Thực xin lỗi Lôi tiên sinh, là thuộc hạ nhớ nhầm.
168 Chương 23: Một lý do khó có thể tin đượcĐại Lỵ nhìn cô nàng ngồi đối diện, khóe mắt cô có điểm chút lo lắng. Có điều, Đại Lỵ cảm giác, sự lo lắng này là không chân thực.
169 Hồi 8 - Chương 1: Tin tức lớn trong ngày (1)Anh là người đàn ông quyền lực trên toàn thế giới này. Em là người con gái hoàn hảo nhất thế giới này. Anh yêu em!Đương nhiên rồi,Anh là tất cả những gì đích thực của emEm là giấc mơ duy nhất của anhEm yêu anh!Đương nhiên rồi.
170 Chương 2: Quyết định trong hội nghịMột câu ‘kết tội’ khiến tất cả các thành viên của ban quản trị đều rét lạnh, sởn gai ốc. Trong giới mọi người đều biết, có thể vào làm việc trong Lôi thị là cực kỳ khó.
171 Chương 3: Liên tục không khống chế nổi (1) Bóng đêm ma mị. Khi Lôi Dận lết một thân mệt mỏi về đến tòa thành thì Mạch Khê đã chờ sẵn từ rất lâu liền nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn.
172 Chương 4: Nửa vui nửa buồn (1) Cả phòng họp có chút bất ngờ, không kịp chuẩn bị gì. Mạch Khê nhìn qua thấy sắc mặt Lôi Dận hơi khó coi, trong lòng nổi lên sự nghi hoặc mơ hồ.
173 Chương 5 : Làm thế nào cho phải? (1) Mạch Khê hít sâu một hơi, trực tiếp nhìn về phía Hoắc Thiên Kình, "Anh Hoắc, có cách nào tốt, anh cứ nói đi. "Hoắc Thiên Kình nhìn thoáng qua sắc mặt khó coi của Lôi Dận rồi nói, "Mạch Khê, chính là muốn cô nhận mẹ tôi làm mẹ nuôi.
174 Chương 6: Lễ trao giải âm nhạc (1) Mạch Khê nhẹ nhàng lắc đầu, “Chị nói đều là sự thật mà, em không trách chị đâu. ”"Mạch Khê…” Apple dừng tầm mắt trên mặt cô, “Hôm nay nhìn qua thực sự em không được ổn, chị thật lo lắng cho em.
175 Chương 7: Tình yêu thành kính (1) Thân mình Mạch Khê như một pho tượng cứng ngắc, trong khoang mũi vẫn còn thấy hương thơm nam tính quen thuộc. Trái tim như dần nứt ra, rỉ từng giọt máu, lại cùng với những suy nghĩ trong đầu thì hàng nước mắt cũng cố chảy ngược vào trong…"Cha nuôi, ông đã buông tha cho tôi một lần thì hãy để tôi đi lần thứ hai đi.
176 Chương 8: Hôn lễ, giáo đường, đấu súng (1) Mạch Khê hít sâu một hơi, lại nhìn về phía Úc Noãn Tâm rồi cười nhẹ, nụ cười đó mang theo vẻ bất lực, "Chị Noãn Tâm, đến giờ hôn lễ của em rồi, hy vọng có thể nhận được lời chúc phúc của chị.
177 Chương 9: Phí Dạ chết! "Khê nhi. . . " Lôi Dận có vẻ như thoả mãn mà ôm lấy cô, lại một lần nữa như ôm bảo vật của mình, thấp giọng nói bên tai cô: "Em đau lòng vì hắn? Hắn đã chết rồi.
178 Chương 11: Quyết định Ra khỏi văn phòng Jon, Mạch Khê vừa rẽ sang một lối khác thì gặp anh em họ Đàm. Họ đứng ở cuối hành lang hút thuốc, bóng dáng nhìn qua thật cao lớn.
179 Chương 13: Chỉ nguyện một lời Trong lòng Mạch Khê thực quá bi thương…"Không cần đâu. " Cô thản nhiên nói, giọng nói vô lực như loài hoa yếu ớt nở rộ trong đêm.
180 Chương 15 : Vị khách không mời mà đến (1) Đương nhiên Lôi Dận không nhìn thấy bộ dáng ấm ức của Mạch Khê, chỉ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ngồi xuống sofa đối diện Lôi lão gia.