501 Trong khung cảnh hỗn loạn, một thanh âm lạnh lùng vang lên, ngay sau đó một thân ảnh Phương Thánh Nữ đáp xuống, thản nhiên nhìn về phía song phương đối chiến.
502 Con mắt hắn phi thường rõ ràng, chính là không muốn để Lăng Phong tiến vào nội tràng! Sắc mặt của Phượng thánh nữ càng thêm băng hàn, không đợi nàng lên tiếng, Giáo Chu bên cạnh liền "A" một tiếng, lộ ra dáng tươi cười hứng thú: - Nguyên lai ngay cả nhân vật như Mộc tông chủ cũng cần dẫn kiến sao, vậy Vô Tẫn Hoang Nguyên còn bao nhiêu thế lực đủ tư cách tham dự đại hội? Ha ha, nếu Mộc tông chủ không chê, không biết có thể để cho Giáo Chu cơ hội dẫn kiến không? Lời này của hắn vô cùng tinh tế, ra vẻ làm thấp đi danh vọng của Long Tộc, nhưng lại không để người ngoài khinh thị, trái lại nhờ đó mà giao hảo với Lăng Phong.
503 - Điện hạ hình như là hiểu lầm lời nói vừa rồi của ta. Ta nói Sáng Tông nếu muốn tiến vào, phải nhận được sự tán thành của thất đại tông phải mới phải.
504 Lãnh Tinh Dực cười: - Yên tông chủ quyết định cũng là quyết định của gia sư, chúng ta ủng hộ Sáng Tông. Thằng nhãi này nói thẳng đem chuyện Bàng Phiên Vân theo đuổi Yên Vân La lộ ra, làm cho nàng cũng không nhịn được đỏ mặt.
505 Trong một mảnh ngưng trọng, khóe miệng Lăng Phong nhếch lên thành một đường cong tà dị, giọng nói nghe như bình thản nhưng lại ẩn chứa sự khinh miệt cùng đùa cợt: - Kiểm tra? Ngươi còn chưa xứng! Ngươi còn chưa xứng, bốn chữ vô cùng đơn giản tựa như một nhát búa ta triệt để đập nát bất cứ khả năng hòa hoãn nào giữa hai người.
506 Những ánh mắt như điện giật hướng về phía Lăng Phong, mọi người đều đang vô cùng kinh ngạc. Có ám phượng thiên phù nữ tử trong truyền thuyết đi theo, cường hành phá hỏng kế hoạch trù bị bao nhiêu năm của Dạ Côn Ngô, đoạt được Long Tộc ngọc bích.
507 Ngao Châu vừa hét vừa bay lên, kim mang bắn ra tạo thành một mũi khoan lớn quấn hắn vào trong, Kim Long Tộc tộc trưởng thiên phú kĩ năng thần kim độn! Theo truyền thuyết, bản thân Long Tộc có một chút huyết thống ma thú, vừa mới sinh ra họ đã có một loại kĩ năng thiên phú nhất định, đây có thể coi như một ví dụ chứng minh.
508 Bên kia, hắn nhíu chặt mày, bảy thanh kiếm nguyên vù vù bay ra, hỏa mang trướng đại bên trong vòng bảo vệ của chúng, trong nháy mắt đã thấy lan ra phạm vi một mẫu vuông! Linh hồn khí tức đang chụp xuống từ trên cao lập tức dừng lại, giống như có một bàn tay vô hình đang chống lại nó.
509 Khuôn mặt Lăng Phong bao phủ một tầng huyễn sinh huyễn diệt khiến người ta không khỏi sản sinh ra cảm giác mông lung mơ ảo. Miệng hắn khẽ mở, giọng nói có chút âm u: - Thất đấu tinh vũ trảm! Theo tiếng quát âm trầm này, quang hoa đang tràn ngập trên bầu trời lập tức tiêu tán, màn đêm ập xuống.
510 Lăng Phong nhãn thần co lại, trong khoảnh khắc sinh tử, hắn lật giở hết mọi thủ đoạn trong đầu, hiểu rằng chỉ có lợi dụng sự giúp đỡ của hòa hiệp khải giáp hắn mới có thể thi triển được chiến đấu lực của một nhị dung linh tôn.
511 Cho đến khi Ngao Châu không nhịn được, rống lên một tiếng: - Cuối cùng thì ngươi cũng chịu lộ nguyên hình! Là ngươi lấy trộm ngọc bích của tộc ta? Còn không mau trả lại! Tiếng thét này phá vỡ bầu không khí ấm áp giữa hai người Lăng Phong, Phượng thánh nữ đột nhiên ngẩng đầu, mắt ánh lên một tia hàn mang lạnh lẽo, nhìn Ngao Châu khó chịu, nhấn mạnh từng chữ cảnh cáo: - Ai dám làm tổn thương Tiểu Phong, ta giết chết kẻ đó! Hỏa mang bạo liệt như một thanh kiếm sắc, điên cuồng quyển xuất.
512 Yên Vân La cười lạnh, không giấu nổi vẻ phẫn nộ trong giọng nói: - Không ngờ Vi Tiếu lại là kẻ đổi trắng thay đen! Rõ ràng là Bức Tông các ngươi khiêu chiến với Ngọc Lan Tông ta trước mà bây giờ đã trở thành ta chủ động đối địch với ngươi? Thật đúng là quá nực cười! Hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt Yên Vân La sắc như dao: - Ngươi có dám nói chuyện bị thương của Như Âm không hề liên quan đến Bức Tông ngươi? Vi Tiếu chỉ cười như chẳng thèm quan tâm đến sự uy hiếp của Yên Vân La, lảng tránh câu hỏi của bà, nói một cách trắng trợn: - Ta thì cảm thấy, dù có là tông chủ một tông, hành sự cũng không nên quá tùy tiện, ít nhất phải biết cân nhắc trước sau chứ.
513 Vi Tiếu giơ tay chỉ vào Lăng Phong, chỉ thấy con dơi mở trừng mắt, con ngươi đỏ rực như máu thoáng chớp động, giang rộng đôi cánh để lộ ra những cái xương gai sắc nhọn, bên trong những cái xương gai trắng ởn đó dày đặc huyết văn.
514 Dần dần công kích của huyết bức có chút chậm lại, thậm chí còn xuất hiện thời gian đình trệ. Nếu không phải nó nhận được mệnh lệnh của Vi Tiếu không ngừng thúc dục tấn công thì sợ rằng lúc này nó đã dừng lại.
515 - Nàng không sao chứ? Khi nhìn về phía Yên Vân La, khí tức bá đạo của Bàng Phiên Vân liền thu liễm xuống trên mặt chỉ còn lại vẻ ôn nhu. Đối với hắn mà nói, yêu thích chính là yêu thích tựa như người muốn ăn cơm uống nước vậy.
516 Trong khoảng khắc, tựa như có gió nhẹ thổi qua, quang mang quay cuồng không tiêu tán, duyên dáng uyển chuyển như tiên tử nhảy múa giữa bầu trời. Xoẹt.
517 Vi Tiếu trong lòng sinh ra một cơn giận dữ nồng đậm, hừ một tiếng: - Lăng tiểu nhi, ngươi nếu như không phục, lão phu cũng không ngại mà cho người nếm thêm chút vị đắng đâu! Lăng Phong mặt không biểu tình, nhãn thần lạnh lùng bao phủ lấy Vi Tiếu, không vì lời nói khiêu khích của hắn mà nổi giận, chỉ là trong một đôi con ngươi những đường nét ngân quang càng lúc càng phức tạp, dường như hình thành nên một tòa mê cung, khiến cho lòng người bị hãm thật sâu vào đó! - Lăng tông chủ, ta cùng với Vi tông chủ đã có ước hẹn đánh một trận, chẳng biết có thể nhường hắn lại cho Bàng mỗ được không? Đúng lúc này, Bàng Phiên Vân hướng về phía Lăng Phong khách khí nói.
518 Không đợi Lăng Phong ngắt lời, nàng liền phất phất tay tiếp tục giải thích, một động tác rất nhỏ này lại khiến cho Lăng Phong có chút uất ức. Hắn minh bạch đây hoàn toàn là do tình cảm bảo vệ của Hoa Vi Hà đối với mình, không muốn quá nhiều con bài chưa lật của mình bị lộ ra ngoài ánh sáng.
519 Mọi chuyện diễn ra sau đó cũng khá đơn giản, họ chạy thẳng vào cảnh nội Áo La Đế Quốc, nhẫn tâm vứt bỏ đứa trẻ đó lại, may mà đứa trẻ đó đánh thức được niết bàn trùng sinh, nếu không e rằng giờ này nó đã không tồn tại rồi! Hướng ánh mắt lạnh lẽo về phía Kiều Kiều, ngữ khí Hoa Vi Hà có chút cứng rắn: - Người đàn bà đó mấy năm nay chắc sống hạnh phúc lắm nhỉ? Ai cũng có thể nghe ra vẻ châm chích trong giọng nói của cô.
520 Tên tiểu tử này điên rồi! Cách đánh liều mạng này Minh Tâm Thiền chưa từng thấy qua trên một linh tôn chân chính. Nhưng những việc không thể tưởng tượng vẫn luôn xảy ra.