461 Hai người Đằng Thú đều là thực lực linh giả, tiên thiên thân thể đã cường hãn không gì sánh được, hơn nữa trải qua quá trình hóa linh khi rèn luyện, có thể làm cho bọn họ trọng thương, đủ biết thương thế nghiêm trọng đến mức nào.
462 Khi nhìn thấy rốt cục Lăng Phong cũng đã tỉnh lại, Thích Thiên Ách nhất thời đại hỉ, vội vàng lại gần nói: - Lăng huynh đệ, ngươi cuối cùng cũng tỉnh lại, mấy ngày nay ta lo lắng gần chết.
463 - Chủ nhân. Thật xa, Nguyên Thận nghe được động tĩnh liền kinh hỉ chạy tới, tỉ mỉ quan sát Lăng Phong một hồi, hắn mới kiềm chế kích động rồi khom mình hành lễ.
464 Nhìn vẻ mặt như ánh mặt trời của thiếu niên đột nhiên lại sử dụng lời nói thô tục, khiến cho kẻ khác sửng sốt nhưng trong mội tâm không khỏi sinh ra một luồng tiếu ý: Thẳng thắn như vậy, rất khá.
465 Đằng sau, Thích Thiên Ách Ách cũng lộ vẻ hỗn loạn xen lẫn khổ tâm. Đâu chỉ là bọn hắn, cho dù là bản thân theo bên cạnh Lăng Phong, đối với thành tựu hắn thu được hôm nay cũng có chút cảm giác khó có thể tin! Từ ngụy linh cấp đến linh giả đến linh sĩ, linh tôn, đoạn đường thăng cấp của Lăng Phong quả thật nhanh không gì sánh được.
466 Không ngờ, vừa nghe vậy Cảnh Vân lập tức trừng to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi: - Lão lục, ngươi nói cái gì? Cho đệ tử trong tông môn của ngươi phối hợp tu luyện nguyên trận? Lẽ nào tất cả bọn họ đều là linh giả? - Linh giả? - Lăng Phong có chút không hiểu - Lẽ nào muốn tu luyện nguyên trận này phải là linh giả mới có thể tu luyện? - Nháo nửa ngày, thì ra lão lục ngươi vẫn là không rõ.
467 Cảnh Vân nhất thời hiểu rõ dự định của Lăng Phong, hắn nhíu chặt mày, sau một hồi suy nghĩ mới đáp: - Hình như không có gì là không được. Chẳng qua nếu như vậy thì tinh chương cũng cần điều chỉnh.
468 - Sư huynh, việc huấn luyện đội ngũ kia liền giao cho ngươi. Lăng Phong nhìn về phía Cảnh Vân nói. Vì muốn cho hắn thuận tiện trong việc huấn luyện đội hình đội ngũ, Lăng Phong đã đem linh hồn hạch tâm của tám gã linh giả kia giao cho Cảnh Vân.
469 Kiều Kiều thấy có trò vui, thần tình nhất thời trở nên phấn chấn, bao nhiêu mệt mỏi tan biến hết. Bên dưới, trong một khoảng rừng rậm, một nam một nữ đang đứng in lìm.
470 Nắm đấm của hắn hạ xuống, mang theo năng lượng băng hàn cực mạnh! Ầm! Chỉ mới một chiêu! Chỉ mới có một chiêu mà đã khiến trường kiếm trong tay Băng Tiêu ong ong rung động.
471 Hắn đã nói vậy, Lăng Phong chỉ còn biết nhìn Hàn Nguyệt Dạ cười áy náy. Hàn Nguyệt Dạ cũng không để ý, đối phương đã không muốn nói ắt hẳn phải có điều gì khó nói.
472 Vừa đi vừa nhìn, Lăng Phong càng cảm thấy ngạc nhiên vô cùng, trước đây ở Mạt Vân Túc, hắn bán đi một cuốn thánh vực công pháp đã thấy bảo bối lắm rồi ai ngờ ở đây lại tầm thường đến vậy.
473 Do dự một lúc, cuối cùng cũng có người ấp úng lên tiếng: - Mẹ, có gì mà không dám nói chứ. Rõ ràng là Thanh Mộc Tông đụng phải người ta, còn nghênh ngang vô cùng.
474 Trong khi hai người Yên Vân La còn đang nói những lời khách khí, một đường thủy lam sắc quang mang vô cùng tinh tế đã quấn lấy Thánh nữ Phượng Tộc. Chỉ thấy không gian khẽ run rẩy rồi thân ảnh của nàng lập tức biến mất.
475 - Hàn tông chủ, ta thấy hai người lúc nãy có vẻ kiêng nể vị Phượng Tộc thánh nữ đó. Ngập ngừng một chút, Lăng Phong mới thốt ra được hai chữ kiêng nể.
476 Lần lượt nói ra những gì mà mình quan sát được, cuối cùng Hàn Nguyệt Dạ chua chát nói: - Còn trẻ mà đã có năng lực như vậy, e rằng giới thanh niên không có ai bằng được nàng ta đâu! Thích Thiên Ách nghe thấy vậy lộ ra biểu tình kiểu như không nghĩ thế.
477 Đã lâu lắm mới bị nãi sư mắng, Chiêm Như Âm hai mắt đỏ hồng, hai giọt lệ xém chút nữa thì rơi xuống. - Được rồi, Yên tông chủ không cần trách cô ấy, thanh niên nghĩ gì nói nấy là tốt mà.
478 Thích Thiên Ách không thể đứng nhìn thêm được nữa, mặt đầy vẻ bất đắc dĩ, vị Lăng huynh đệ này đúng là ngồi trên bảo sơn mà không biết! Hắn giải thích thêm một bước: - Đây vẫn là chuyện nhỏ.
479 Thế của nhất đao này vô cùng quỷ bí, rõ ràng khí thế bàng đại, năng lượng bạo liệt nhưng trong quá trình bay đến lại không tạo ra bất cứ ba động nào, ngay cả một tia khí tức cũng không có, dường như nó đã hoàn toàn dung nhập vào hư không.
480 Thạch Ánh Chiếu hừ một tiếng, phẩy tay bước vào, nử tử sau lưng túm lấy hắn, lo lắng nói: - Sư tôn. - Không cần lo lắng, vi sư không vô dụng đến thế đâu.